Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con sẽ thay mẹ lo toan, gánh vác cuộc đời này

2018-05-14 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - 23 tuổi mẹ bảo con lấy chồng, lần đầu tiên mẹ nói về chuyện này với con, nhưng mẹ vẫn còn đang bộn bề, mẹ vẫn còn đang gồng gánh bao nhiêu thứ dở dang, con nỡ lòng nào để lại mẹ mà đi. Khi lấy chồng rồi con chẳng được về với mẹ thường xuyên nữa, chẳng thể làm gì để cho mẹ bớt lo toan bận lòng. Con không thể đi tìm hạnh phúc riêng, xây dựng gia đình riêng khi mẹ vẫn chưa yên lòng.

***

blog radio, Con sẽ thay mẹ lo toan, gánh vác cuộc đời này

Hà Nội, những ngày thời tiết ẩm ương lúc mưa, lúc nắng mẹ ạ! Mấy tháng rồi con chưa về nhà thăm mẹ, con tự thấy mình có lỗi quá, chỉ biết công việc, tình yêu, bạn bè mà quên mất mẹ đang như thế nào.

Con ra trường đã được gần một năm rồi mà con chưa làm gì được cho mẹ cả. Chắc mẹ cũng chỉ cần con có thể tự lo được cho cuộc sống của mình là mẹ vui rồi đúng không mẹ?

Ước gì những biến cố chẳng ập đến gia đình mình...

Ước gì mẹ có thể sống an yên mà chẳng phải bộn bè lo nghĩ rồi gồng mình lên cố gắng mà chẳng có con bên cạnh. Nếu có thể đánh đổi cả cuộc sống của mình để khiến mẹ bớt âu lo, con cũng sẵn sàng.

Ba bỏ mẹ con mình đi khi con còn bé xíu, mẹ đã trải qua biết bao khó khăn nhọc nhằn, một mình gồng gánh cuộc sống... Con đã lớn lên trong vòng tay mẹ như thế, con chỉ có mình mẹ, mẹ cũng chỉ có mình con. Vậy mà bây giờ con một nơi, mẹ một nơi. Ngay cả khi con viết lên những dòng này cũng là lúc bản thân con cũng đang muốn vùng dậy để làm một cái gì đó có giá trị hơn, khẳng định được bản thân và sự cố gắng của mình để cùng mẹ gánh bớt phần nào những cự khắc nghiệt của cuộc đời đem lại. Mẹ à, mẹ mệt rồi thì hãy để con làm tất có được không?


Cứ mỗi khi nhớ đến mẹ nghẹn ngào ở đầu dây bên kia là tim con lại quặn thắt. Mẹ nói con thiệt thòi, mẹ nói mẹ chưa làm được gì cho con cả. Nhưng không, mẹ đã cho con cả cuộc đời đã cho con hơn cả một người mẹ để con có thể trưởng thành như bây giờ. Cổ họng con nghẹn đắng, vừa thương, vừa thấy bản thân mình có lỗi với mẹ nhiều lắm. Con chẳng biết bao giờ con mới có thể khiến cho mẹ an yên mà không suy nghĩ gì, không vướng bận bất cứ điều gì.

23 tuổi mẹ bảo con lấy chồng, lần đầu tiên mẹ nói về chuyện này với con, nhưng mẹ vẫn còn đang bộn bề, mẹ vẫn còn đang gồng gánh bao nhiêu thứ dở dang, con nỡ lòng nào để lại mẹ mà đi. Khi lấy chồng rồi con chẳng được về với mẹ thường xuyên nữa, chẳng thể làm gì để cho mẹ bớt lo toan bận lòng. Con không thể đi tìm hạnh phúc riêng, xây dựng gia đình riêng khi mẹ vẫn chưa yên lòng.

Mẹ à, đợi con thành công, đợi con thay mẹ gồng gánh hết được không?

Con sẽ thay mẹ lo toan, gánh vác cuộc đời này, mẹ nhé!

© Nguyệt Moon – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top