Chỉ cần con nói về, mẹ vẫn luôn ở đó chờ
2018-05-03 01:10
Tác giả:

Ảnh minh họa: Hoang Anh Hien
Con đi qua bao đoạn đường gió mưa, chịu bao nhiêu tổn thương và vấp ngã bao nhiêu lần. Con hiểu gần hết những nỗi đau trong cuộc sống này nhưng chỉ có một nỗi đau duy nhất con vẫn còn chưa hiểu được, đó là nỗi đau của mẹ.
Con giờ vẫn chưa thể biết mẹ đã đau đến thế nào trong giây phút sinh con ra. Con giờ vẫn chưa thể biết mẹ đã hạnh phúc gấp bao nhiêu lần khi nhìn và ôm con vào lòng. Nhưng con hứa, rồi con sẽ biết được niềm đau ngày hôm ấy, niềm hạnh phúc ngày hôm ấy ngay giây phút mà con sẽ sinh một đứa cháu cho mẹ khi sau này. Giống như mẹ ngày ấy đã sinh ra con.
Con dẫu có lớn khôn và trưởng thành như thế nào đi nữa, thì với mẹ con vẫn như là đứa trẻ đấy thôi. Dù cho đi qua bao nhiêu năm sau hay cho gió sương làm bạc mái đầu xanh của con, thì vẫn là với mẹ con cũng mãi còn nhỏ dại như ngày bập bẹ gọi tiếng mẹ đầu tiên.
Con dẫu có kiêu hãnh và mạnh mẽ đến đâu, thì cũng có lúc con muốn chạy về rồi ôm lấy mẹ mà khóc để cho vơi đi bao nhiêu đắng cay, bao nhiêu đớn đau và mỏi mệt. Bao gồm cả những yêu thương vụn vỡ, cả những chông chênh ở ngoài kia cuộc đời con. Vì con biết, đi đâu cho đến cuối cùng mẹ vẫn là chỗ tựa duy nhất của con.
Con còn nhớ rất nhiều buổi chiều của tuổi 18, là lúc con bước ra khỏi cửa nhà để đi đến với người bạn đang chờ ở đằng xa xa. Mẹ vẫn đứng đó nhìn theo bước con, giống như là vẫn muốn nắm tay dẫn con đi như ngày con còn 2 tuổi. Con biết, mẹ đã rất lo. Lúc con trở về sau những cuộc rong chơi hội hè đó, cánh cửa nhà vẫn mở, ngọn đèn nhà vẫn sáng, mẹ vẫn đang đợi con về. Vì con vẫn còn là một đứa trẻ.

Ngày con rời xa vòng tay mẹ để chạy đến nơi xa lạ, nơi mà quay lại chẳng bao giờ thấy dáng mẹ đứng trông, nơi mà có những hào nhoáng đang điên cuồng vẫy gọi, và là nơi mà có những hoài bão, những ước mơ của riêng con. Con đã đi vài tháng, sau đó nhớ mẹ không thể nào chịu nổi, phải đón xe về với mẹ. Cuộc gọi của con chỉ vỏn vẹn câu: "Mẹ ơi, chiều nay con về, chắc tầm 6h gì đó”, rồi im lặng nghe tiếng mẹ cười rạng rỡ giữa trời chiều ngày hôm ấy. Con đã thấy mẹ đứng ở trước sân nhà, mắt mẹ nhìn chờ trông, mẹ cười. Con đã thấy mâm cơm hình như đã nguội lâu rồi nhưng vẫn ngát mùi yêu thương cùng nhớ mong. Con lại đi tiếp, dù có lúc con đã nhớ mẹ đến vô cùng, nhưng rồi con cũng đã quen dần với nỗi nhớ. Vậy là, con chuyển lần thăm sau sang tận nửa năm, rồi một năm mà khi con nói chiều mai sẽ về, mẹ vẫn đã đứng nơi đó, ở trước sân nhà, chờ con...
Rồi mai, con sẽ theo chồng, đoạn đường đó con phải tự bước đi. Giống như mẹ đã về ở cùng cha con ngày trước. Con sẽ biết may tấm áo cho chồng và con của con, con sẽ biết nấu những bữa cơm ngon cho chồng và con giống như mẹ đã làm cho cha con con ngày trước. Con sẽ biết nôn nóng, lo lắng, đứng ngồi không yên khi mà nghe đài báo tin vịnh này đang có bão, khu kia đang có nhà cháy, đường nào đó đang có cây ngã đầy làm sập nhà, làm bị thương con người ta. Sẽ lo chồng mình có thể đang làm việc quanh quẩn hoặc đi ngang những nơi đó cũng không chừng. Giống như mẹ đã lo cho cha ngày ấy, mẹ nhỉ!
© Thiên Đường – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







