Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như anh nói yêu em sớm hơn (Phần 1)

2018-04-21 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Chầm chậm, từng chút một, cô bước dần vào cuộc sống của hắn, mở cánh cửa trái tim mà hắn lúc nào cũng cố tình khóa kín, kéo hắn bước dần về phía ánh sáng.

***

blog radio, Giá như anh nói yêu em sớm hơn (P1)

Hoàng hôn, nắng chiều đỏ au hắt lên cửa kính phòng làm việc. Hắn lẳng lặng gấp chiếc laptop lại, bỏ vào túi xách chuẩn bị ra về. Chán nản khi nghĩ về ngôi nhà giờ chỉ còn lại một mình đơn độc, hắn lái xe loanh quanh, rồi tấp đại vào một quán ăn bên đường. Bên trong góc, một gia đình đang ngồi ăn uống vui vẻ. Cặp vợ chồng trẻ cùng với cậu con trai khoảng ba tuổi xinh xắn vừa ăn vừa cười đùa, khung cảnh ấy như cái dằm đâm vào mắt hắn nhức nhối. Hắn thở dài, miếng cơm lùa vào miệng bỗng trở nên nhạt thếch. Ăn qua loa vài miếng, hắn uể oải ra về.

Đêm. Trời đổ mưa tầm tã. Bên ngoài sấm nổ ì ùng. Ngày trước, mỗi khi trời có sấm, cô sẽ ôm gối chạy sang phòng hắn xin ngủ nhờ, còn hắn sẽ chép miệng khó chịu, nhưng vẫn nhích vào trong góc để nhường chỗ cho cô, rồi cằn nhằn cô phiền phức. Khi ấy, cô cũng sẽ quay sang chê hắn nhỏ mọn, chỉ cho nằm nhờ một chút thôi mà cũng nói nhiều hệt như mấy bà cô già. Kí ức trở về như thước phim quay chậm hiện ra trước mắt khiến hắn thấy khó thở. Hắn lặng lẽ bước vào phòng cô ngày trước, lấy ra thỏi son màu đỏ đang nằm đơn côi trong ngăn kéo chiếc bàn trang điểm. Thỏi son – món quà duy nhất hắn mua tặng cô trong suốt hai năm kết hôn, giờ là thứ duy nhất cô để lại cho hắn khi ra đi. Hắn áp thỏi son vào ngực, nỗi nhớ cô âm ỉ cháy trong tim.

Hắn và cô, hai con người chưa từng quen biết được số phận buộc vào nhau bằng một thứ có tên gọi: hợp đồng hôn nhân. Gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, lòng mang vết thương sâu hoắm khi tình yêu đầu đời rời bỏ hắn, bước lên xe hoa cùng người đàn ông khác, giàu hơn hắn, địa vị và quyền thế hơn hắn. Hắn gặp cô khi đang say mềm trong quán rượu để quên đi nỗi đau bị phản bội, khi hắn lảo đảo đứng dậy rồi ngã nhào vào cô, lúc cô đang bê trên tay khay rượu ra bàn phục vụ khách. Chai rượu ngoại đắt tiền và đống ly vỡ vụn, còn hắn và cô nằm hỗn độn thành một đống trên sàn nhà. Hắn cũng chẳng nhớ mình đã ra về kiểu gì, chỉ biết khi tỉnh dậy, hắn đang nằm trong một căn phòng trọ nhỏ nhưng xinh xắn và sạch sẽ. Cô bước vào lúc hắn đang ngơ ngác, mỉm cười rất tươi khi chìa ra hóa đơn thanh toán cho những gì hắn đã làm vỡ tối hôm trước, không quên liệt kê chi tiết các khoản phí phát sinh lúc phục vụ người say. Hắn day trán, thấy trong đầu ong ong. Tiếng điện thoại vang lên, rồi tiếng mẹ hắn phàn nàn, tiếng cha hắn bực dọc quát lên bên tai. Lại chuyện kết hôn của hắn. Bố mẹ hắn sốt ruột khi hắn cứ ôm mãi nỗi đau bị phản bội mà phũ phàng từ chối mọi lời mai mối. Càng sốt ruột hơn nữa khi bà nội hắn cứ nhè hai người ra mà trách cứ. Hắn cúp máy, rồi nhìn cô gái đang kiên nhẫn chờ hắn nói xong mới nhã nhặn chìa tiếp ra tờ hóa đơn thanh toán. Hắn đột ngột hỏi cô, đến tận bây giờ hắn cũng không hiểu, tại sao giây phút ấy hắn lại có thể đưa ra một lời đề nghị như vậy với một người hắn mới vừa gặp mặt, và tại sao lại là cô mà không phải là bất kì ai khác:

- Chúng ta kết hôn nhé!

Hắn vẫn không quên, đôi mắt cô lúc ấy mở lớn đến thế nào. Tất nhiên, hắn ngay lập tức giải thích lý do, ngắn gọn nhưng cũng đủ để cho cô hiểu. Hắn cần một người vợ hợp đồng, để tạm thời làm yên lòng những người thân xung quanh hắn, để tránh phải ngày ngày tiếp những cuộc điện thoại mà nội dung hắn đã biết từ trước. Chỉ cần hai năm, rồi có ngàn vạn lý do hắn có thể nghĩ ra để thuyết phục họ rằng hai người không hợp nhau, rồi sau đó, hắn có thể lấy luôn cái cuộc hôn nhân đổ vỡ này thành cái cớ tuyệt vời để từ chối việc kết hôn lần nữa. Hắn sẽ trả tiền cho cô, một cuộc giao dịch sòng phẳng. Cô ngỡ ngàng một lúc, rồi gật đầu. Lần này tới phiên hắn ngạc nhiên, nhưng chỉ một giây, hắn tự nhủ ai cũng có một lý do riêng khi quyết định một điều gì đó. Hắn chỉ cần biết, giao dịch của cô và hắn, đã bắt đầu từ khi đó.

Ngày hắn đưa cô về ra mắt, gia đình hắn vui như Tết. Họ tưởng, cuối cùng hắn cũng chịu mở lòng ra để quên đi nỗi đau ngày trước. Sự xinh xắn, thông minh, hoạt bát nhanh của cô nhanh chóng chiếm được cảm tình của bố mẹ và bà nội hắn. Đám cưới diễn ra chỉ sau đó hai tháng. Ngày cô mặc váy cưới đứng cạnh hắn, cô đẹp như một bức tranh, nụ cười rực rỡ như ánh nắng làm hắn thoáng ngẩn người.

blog radio, Giá như anh nói yêu em sớm hơn (P1)

Sau khi kết hôn, để che mắt mọi người, hắn và cô ra ở riêng, trong một ngôi nhà xinh đẹp có khoảng sân rộng phía trước và một khu vườn nho nhỏ phía sau. Cô thôi không phải đi làm thêm trong quán rượu nữa, vì đó là một trong những yêu cầu được ghi rõ trong hợp đồng. Hắn tất nhiên không muốn người quen vô tình đụng mặt vợ hắn trong một quán bar trong trang phục của một người phục vụ. Nhưng tất nhiên là cô không ngồi không, cô đứng lớp tiếng Anh cho một trung tâm ngoại ngữ - theo đúng chuyên ngành cô học trong trường đại học.

Hắn không biết từ khi nào, đã quen với việc khi trở về nhà là gặp ngay nụ cười của cô chào đón và bữa cơm nóng hổi lúc nào cũng được đổi món đã dọn sẵn trên bàn. Cô nói, cô đã quen với việc tự chuẩn bị bữa ăn mỗi ngày. Ăn một mình thì chán lắm, cô nói, nên cô thêm điều kiện hắn phải về dùng cơm chung với cô nếu không có việc gì đột xuất. Hắn cũng dần quen thấy cô cắm cúi ngồi soạn bài, hàm răng trắng bóng khẽ cắn vào cây bút chì suy tư. Cô và hắn phối hợp với nhau rất tốt mỗi lần về thăm nhà, làm bà nội và bố mẹ hắn cười không dứt, hệt như một gia đình hạnh phúc thực sự. Hắn cũng không biết, từ lúc nào mà mình cũng trông đợi những chuyến về quê cùng với cô, từ lúc nào hắn có thể vui vẻ cùng bố cô ra bờ ao tát cá hay theo cô ra bờ đê thả diều cùng với lũ trẻ trong làng. Hắn không biết tự lúc nào, nụ cười thực sự đã trở lại trên gương mặt hắn, chứ không phải là nụ cười xơ cứng như chiếc mặt nạ hắn lúc nào cũng phải đeo khi ở trên thành phố.

Chầm chậm, từng chút một, cô bước dần vào cuộc sống của hắn, mở cánh cửa trái tim mà hắn lúc nào cũng cố tình khóa kín, kéo hắn bước dần về phía ánh sáng.

Sinh nhật hắn vào một ngày cuối đông rét buốt. Hắn trở về nhà sau khi chia tay đám bạn trong buổi nhậu mừng hắn già thêm một tuổi. Mở cửa bước vào phòng, hắn sững sờ khi thấy cô vẫn thức chờ, chiếc bánh sinh nhật đã được cắm đầy nến. Cô vừa tiến về phía hắn, vừa nhẹ nhàng hát theo bản nhạc Happy birthday phát ra từ chiếc điện thoại nhỏ xinh của mình. Lúc đó, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó khác lạ bắt đầu nảy mầm trong tim. Cô bảo hắn nhắm mắt lại, thổi nến và cầu nguyện. Hắn làm theo, nhưng trước mắt chỉ toàn nụ cười tươi tắn của cô. Cô tặng hắn chiếc khăn len tự tay đan, nheo mắt ngắm nghía khi quàng vào cổ cho hắn, rồi háo hức chờ đợi lời khen từ hắn. Cô cười rạng rỡ như đứa trẻ được quà khi hắn khen, dù hắn mới là người được tặng. Bên ngoài, gió bấc đang thổi mà lòng hắn thấy ấm áp đến lạ kì.

Cuối năm, trung tâm ngoại ngữ của cô mở tiệc liên hoan tất niên. Cô ngập ngừng mời hắn đi cùng, rồi rạng rỡ lúc hắn gật đầu đồng ý. Tối đó, hắn lái xe đưa cô đi. Cô mặc chiếc váy dạ màu đỏ, mái tóc xoăn nhẹ nhàng thả xuống vai. Hắn dừng xe trước một cửa hàng mỹ phẩm, rồi mua tặng cô một thỏi son. Lúc đưa cho cô, hắn nghe thấy giọng mình bối rối: “Cái này hợp với em hơn”, rồi luống cuống lái xe đi, không nhận ra bờ môi cô đang cong cong một nụ cười.

Hắn nói đúng, thỏi son đó rất hợp với cô. Khi cô mỉm cười, mở nắp rồi thoa lên môi, bờ môi cô căng mọng và đầy cuốn hút. Trong một khắc, hắn bỗng muốn nếm thử bờ môi ngọt ngào đó, rồi giật mình vì những suy nghĩ và cảm xúc lạ lẫm đang dần nhen nhóm trong lòng. Đến bữa tiệc, cô nhẹ nhàng giới thiệu hắn với mọi người xung quanh. Hắn thấy tự mãn một cách khó hiểu khi chợt nghe thấy tiếng thở dài tiếc nuối của một vài anh chàng đồng nghiệp của cô. Cũng có lúc, hắn thấy nhột nhạt, khó chịu khi có người cứ sán vào cô mà nói chuyện. Hắn phải kiểm chế lắm, mới không đứng lên và bảo với người ta: này, cô ấy đã có chồng rồi đấy. Hắn quay sang lườm cô, tự dưng thấy cáu giận vô lý, có gia đình rồi mà chả ý tứ gì, cứ hồn nhiên cười đùa với đàn ông. Mà bực nhất là, cô thấy hắn lườm mình mà còn không hiểu ý, chỉ vẫy vẫy hắn, rồi lại tiếp tục câu chuyện đang dang dở. Hắn bực bội, nhấp ly rượu vang bên cạnh, rồi vỡ lẽ, hình như hắn đang ghen…

blog radio, Giá như anh nói yêu em sớm hơn (P1)

Gần mười giờ đêm, hắn đưa cô về, lòng vẫn còn đang hoang mang với những cảm xúc mới lạ đang nhẩy nhót trong lồng ngực. Cả hai giật mình khi thấy mẹ hắn tươi cười đứng trước cửa. Mẹ hắn bảo nhớ hắn, nhớ cô, nhưng hắn thừa biết, bà muốn kiểm tra xem tại sao đã hơn một năm mà “vẫn chưa thấy gì”. Hắn và cô nhìn nhau, lắc đầu. Hắn mở cửa, mẹ hắn xăng xái bước vào nhà, trên tay vẫn cầm mấy thang thuốc bắc bà cắt cho cô từ chiều. Hắn để kệ cô tiếp chuyện với mẹ, vừa đi vừa day day trán. Đôi lúc, hắn cũng cảm thấy khâm phục khi cô có thể kiên nhẫn nghe bà kể chuyện cả một ngày. Có thể, đấy là thế giới riêng của những người phụ nữ, đàn ông như hắn muôn đời không có cách nào hiểu được. Hắn mỉm cười khi cô làm bộ nhăn mặt mách tội hắn đi uống rượu về khuya, rồi chun mũi bảo mẹ hắn cho hắn ra ngủ riêng được mấy ngày rồi. Mẹ quay sang lườm hắn, còn hắn gãi gãi đầu ra vẻ hối lỗi.

Đêm, hắn ôm gối vào phòng cô ngủ. Hắn nằm xuống, khẽ ngửi mùi thơm dìu dịu thoang thoảng trong không gian, rồi len lén nhìn cô đang quay lưng về phía hắn. Bờ vai gầy, mỏng manh ẩn hiện trong làn tóc rối khiến tim hắn ngưa ngứa như có một sợi lông vũ đang vờn khẽ. Hắn vòng tay ôm lấy cô, lời nói dối trơn tru thoát ra khỏi miệng: “Mẹ đến”, rồi nhếch miệng cười khi cô tưởng thật, nằm ngoan trong lồng ngực hắn. Một lúc sau, hắn mới hài lòng buông cô ra, gian manh nói: “Xin lỗi, nghe nhầm”. Đêm, hắn ngủ thật ngon, trong giấc mơ tràn ngập mùi tóc cô thơm thơm dìu dịu.

Mối tình đầu của hắn trở về, cũng đột ngột như khi người ta nói lời chia tay. Ngày người ấy xinh đẹp xuất hiện trước mặt, trái tim hắn vô thức co rút lại trong một khoảnh khắc. Vết thương cũ bắt đầu đau nhức trở lại. Người ta nhắn tin cho hắn, nói muốn gặp hắn. Hắn không biết mình tại sao lại đồng ý, chỉ biết khi gọi điện cho cô báo không về ăn trưa cùng cô được, nghe giọng cô buồn buồn hắn thấy mình như đang mắc lỗi.

Hắn đến chỗ hẹn, người ấy đã đợi sẵn từ lâu. Nụ cười trên môi vẫn xinh đẹp hệt như ngày xưa khi người ta vẫn còn là của hắn. Rồi người ấy chầm chậm kể cho hắn về cuộc hôn nhân không hạnh phúc đã đổ vỡ, về nỗi nhớ và sự ân hận khi người đó rời bỏ hắn. Người ấy nói, chưa bao giờ hết yêu hắn. Người ấy còn nói, cho người ấy cơ hội để làm lại từ đầu. Bỗng nhiên, trong lòng hắn những oán trách, phẫn hận và giận dữ về mối tình đã cũ đột nhiên tan biến, chỉ còn lại sự bình thản đến lạ lùng. Hắn nhận ra, mình đã có thể tự nhiên ngồi đối diện với nỗi đau ngày trước. Khi người đó nhẹ nhàng cầm lấy tay hắn, rồi nhìn hắn đầy chờ mong, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của cô. Hắn bình thản rút tay lại khẽ nói: “Xin lỗi, vợ anh đang đợi cơm” rồi đứng dậy ra về, thấy nỗi đau bao năm găm trong tim hắn, hóa ra đã lành tự bao giờ.

Còn tiếp.


© Nguyễn Thị Loan – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top