Em là hồi ức đẹp nhất của tôi
2022-08-21 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Con gái sẽ thật sự từ bỏ sau vài tháng chia tay, con trai chỉ thực từ bỏ khi thấy người mình từng thương mặc váy cưới. Tôi nghĩ điều ấy đúng, chí ít đối với tôi. Khi đôi chân em sải bước trên lễ đường, thứ em để lại phía sau không chỉ là thời con gái đẹp đẽ của riêng em, mà còn là những bước chân rong ruổi cuối cùng trong vườn địa đàng của riêng tôi. Đến lúc cánh cửa ấy phải khép lại, để mở ra cho em những khởi đầu mới, một nấc thang mới trong cuộc đời em. Suy cho cùng nỗ lực ấy cũng là vì một người. Cũng là điều cuối cùng tôi có thể làm.
***
Tôi đọc ở đâu đó rằng, mối tình đầu, đôi khi không phải là mối tình đầu tiên, mà là lần đầu tiên ta yêu một người hết lòng. Em không phải là người yêu đầu tiên của tôi, nhưng lại là mối tình đầu của tôi.
Tôi biết em trong một lớp học thêm tiếng Anh. Em, một sự dịu dàng, ngoan hiền toát lên từ ánh nhìn đầu tiên, trái ngược với tôi, ngỗ nghịch, khó bảo. Thế nên tôi chẳng để ý em đâu vì tôi biết, em và tôi là hai thế giới khác nhau.
Tuy vậy, hai thế giới vẫn tìm được nhau bởi sợi dây định mệnh, cùng nhau trưởng thành trong những tháng năm tươi đẹp của tuổi học trò. Tôi lần đầu biết yêu một người là thế nào, lần đầu tập tành làm nơi nương nhờ cho sự dịu dàng ấy, cái mà em hay gọi là chốn bình yên của em, bắt đầu học cách nhường nhịn và chịu đựng tính ngang bướng, phi logic của em. Tôi cũng học luôn các thói quen của em.
Em sẽ mang tất đen khi em cảm thấy lạnh, em sẽ bỏ tương ớt vào phở trước cả khi nếm nước dùng, em gọi đó là nghi thức. Khi em tự lấy nón bảo hiểm treo trên xe tôi là lúc em đang có tâm sự khó giải bày, đây là lúc em rất muốn nghe câu “ngày hôm nay của em thế nào?”. Còn hơn tỷ thứ khác về em tôi phải gói gọn trong đầu bên cạnh các định luật Newton, mạch điện xoay chiều, vòng tròn lượng giác.
Người ta cũng nói rằng, mối tình năm 17 tuổi chẳng thể cùng bạn đi đến cuối đời. Chúng tôi bên nhau ngày này qua tháng nọ, nhưng chẳng lần nào cãi vã, êm đềm như vậy, khắn khít như vậy. Có một đồ thị mô tả hầu hết các sự vật, hiện tượng xã hội. Trớ trêu thay, mối tình đầu của tôi không nằm ngoài quy luật ấy. Khi suối nguồn tình ái nơi ngực trái đã cạn, tôi âm thầm rời đi. Ép em phải tự mình nói lên điều mà em chẳng bao giờ dám nghĩ, là điều hèn hạ nhất tôi từng làm.
Ngay lập tức tôi lao đầu vào các cuộc vui mà bấy lâu tôi chẳng thể tham dự, thậm chí là những “chuyến đi săn” để tìm kiếm cảm giác chinh phục đã bị cầm cố bao lâu nay. Gác tất cả những gì thuộc về em lại phía sau mà chẳng biết rằng những thói quen đang dần trở mình thành những ký ức đẹp nhất nhưng dưới một gam màu buồn bã. Cũng chính nó sẽ dằn vặt và ám ảnh tôi trong suốt những năm sau này.
Tôi lần đầu nhận ra hình hài của sự dằn vặt ấy. Trong buổi chiều đầy nắng trên con đường dẫn tới chỗ học thêm và, cũng dẫn đến nhà em. Bất giác tôi nhớ tấm lưng ấy kinh khủng, tấm lưng mà chắc chắn tôi sẽ nhận ra dẫu nó có hoà vào buổi chào cờ đầu tuần, hay thậm chí giờ ra về đông kịt người.
Trong vô thức tôi chạy thẳng đến nhà em, theo thói quen mở điện thoại định gọi em xuống, chỉ khi màn hình điện thoại hiện lên không phải hình em, tôi mới ý thức được mình đang làm gì. Như người vừa tỉnh giấc sau cơn mộng mị, tôi thẫn thờ nhìn căn nhà quen thuộc ấy.
Ý thức được thứ mình đã đánh mất mang ý nghĩa lớn lao thế nào. Sự dằn vặt bắt đầu từ đó, tôi nhớ dáng hình quen thuộc ở lớp học thêm, nhớ dáng vẻ thướt tha của người đứng đợi tôi nơi cổng trường, nhớ cái cách người vòng tay cài quai nón cho tôi, nhớ dáng vẻ bướng bỉnh khó bảo mỗi khi học bài, cùng những câu hát vu vơ em hay ngân nga khi tôi chở em băng qua những hàng chò nâu nơi phố thị. Những mảng kí ức đẹp đẽ ấy, rời rạc, tất cả tạo nên một rào cản không để bất cứ mối quan hệ nào thành hình mãi về sau.
Tôi còn nhớ khi bước chân vào giảng đường đại học, tôi cũng cố mở lòng đón chờ một dòng suối mới rót vào trái tim khô cằn suốt thời gian qua. Nhưng không, bóng hình em là quá lớn để những con nước mới có thể lấp đầy. Chỉ một tấm lưng ấy nhưng đủ để che mờ đi tất cả.
Tôi không thể mù quáng dấn thân, vì tôi chắc rằng trong vô thức tôi sẽ đem những người mới ra so sánh, chẳng cần biết là ai, cán cân cũng chỉ sẽ nghiêng về một phía. Tôi nhớ có lần em từng đùa vu vơ rằng “sau này nếu anh có yêu ai khác, thì đừng bao giờ đối xử với họ tốt như em được không, em sẽ buồn lắm đó” lúc đó tôi chỉ cười rồi gật đầu cho em vui. Tôi và em hẳn không biết rằng nó như một khế ước mà tôi đã tự nguyện trói mình vào đó. Chẳng ai có thể khiến tôi đặt trọn tâm trí mình như cách tôi đã từng dành cho em.
Con gái sẽ thật sự từ bỏ sau vài tháng chia tay, con trai chỉ thực từ bỏ khi thấy người mình từng thương mặc váy cưới. Tôi nghĩ điều ấy đúng, chí ít đối với tôi. Khi đôi chân em sải bước trên lễ đường, thứ em để lại phía sau không chỉ là thời con gái đẹp đẽ của riêng em, mà còn là những bước chân rong ruổi cuối cùng trong vườn địa đàng của riêng tôi. Đến lúc cánh cửa ấy phải khép lại, để mở ra cho em những khởi đầu mới, một nấc thang mới trong cuộc đời em. Suy cho cùng nỗ lực ấy cũng là vì một người. Cũng là điều cuối cùng tôi có thể làm.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





