Em là hồi ức đẹp nhất của tôi
2022-08-21 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Con gái sẽ thật sự từ bỏ sau vài tháng chia tay, con trai chỉ thực từ bỏ khi thấy người mình từng thương mặc váy cưới. Tôi nghĩ điều ấy đúng, chí ít đối với tôi. Khi đôi chân em sải bước trên lễ đường, thứ em để lại phía sau không chỉ là thời con gái đẹp đẽ của riêng em, mà còn là những bước chân rong ruổi cuối cùng trong vườn địa đàng của riêng tôi. Đến lúc cánh cửa ấy phải khép lại, để mở ra cho em những khởi đầu mới, một nấc thang mới trong cuộc đời em. Suy cho cùng nỗ lực ấy cũng là vì một người. Cũng là điều cuối cùng tôi có thể làm.
***
Tôi đọc ở đâu đó rằng, mối tình đầu, đôi khi không phải là mối tình đầu tiên, mà là lần đầu tiên ta yêu một người hết lòng. Em không phải là người yêu đầu tiên của tôi, nhưng lại là mối tình đầu của tôi.
Tôi biết em trong một lớp học thêm tiếng Anh. Em, một sự dịu dàng, ngoan hiền toát lên từ ánh nhìn đầu tiên, trái ngược với tôi, ngỗ nghịch, khó bảo. Thế nên tôi chẳng để ý em đâu vì tôi biết, em và tôi là hai thế giới khác nhau.
Tuy vậy, hai thế giới vẫn tìm được nhau bởi sợi dây định mệnh, cùng nhau trưởng thành trong những tháng năm tươi đẹp của tuổi học trò. Tôi lần đầu biết yêu một người là thế nào, lần đầu tập tành làm nơi nương nhờ cho sự dịu dàng ấy, cái mà em hay gọi là chốn bình yên của em, bắt đầu học cách nhường nhịn và chịu đựng tính ngang bướng, phi logic của em. Tôi cũng học luôn các thói quen của em.
Em sẽ mang tất đen khi em cảm thấy lạnh, em sẽ bỏ tương ớt vào phở trước cả khi nếm nước dùng, em gọi đó là nghi thức. Khi em tự lấy nón bảo hiểm treo trên xe tôi là lúc em đang có tâm sự khó giải bày, đây là lúc em rất muốn nghe câu “ngày hôm nay của em thế nào?”. Còn hơn tỷ thứ khác về em tôi phải gói gọn trong đầu bên cạnh các định luật Newton, mạch điện xoay chiều, vòng tròn lượng giác.
Người ta cũng nói rằng, mối tình năm 17 tuổi chẳng thể cùng bạn đi đến cuối đời. Chúng tôi bên nhau ngày này qua tháng nọ, nhưng chẳng lần nào cãi vã, êm đềm như vậy, khắn khít như vậy. Có một đồ thị mô tả hầu hết các sự vật, hiện tượng xã hội. Trớ trêu thay, mối tình đầu của tôi không nằm ngoài quy luật ấy. Khi suối nguồn tình ái nơi ngực trái đã cạn, tôi âm thầm rời đi. Ép em phải tự mình nói lên điều mà em chẳng bao giờ dám nghĩ, là điều hèn hạ nhất tôi từng làm.
Ngay lập tức tôi lao đầu vào các cuộc vui mà bấy lâu tôi chẳng thể tham dự, thậm chí là những “chuyến đi săn” để tìm kiếm cảm giác chinh phục đã bị cầm cố bao lâu nay. Gác tất cả những gì thuộc về em lại phía sau mà chẳng biết rằng những thói quen đang dần trở mình thành những ký ức đẹp nhất nhưng dưới một gam màu buồn bã. Cũng chính nó sẽ dằn vặt và ám ảnh tôi trong suốt những năm sau này.
Tôi lần đầu nhận ra hình hài của sự dằn vặt ấy. Trong buổi chiều đầy nắng trên con đường dẫn tới chỗ học thêm và, cũng dẫn đến nhà em. Bất giác tôi nhớ tấm lưng ấy kinh khủng, tấm lưng mà chắc chắn tôi sẽ nhận ra dẫu nó có hoà vào buổi chào cờ đầu tuần, hay thậm chí giờ ra về đông kịt người.
Trong vô thức tôi chạy thẳng đến nhà em, theo thói quen mở điện thoại định gọi em xuống, chỉ khi màn hình điện thoại hiện lên không phải hình em, tôi mới ý thức được mình đang làm gì. Như người vừa tỉnh giấc sau cơn mộng mị, tôi thẫn thờ nhìn căn nhà quen thuộc ấy.
Ý thức được thứ mình đã đánh mất mang ý nghĩa lớn lao thế nào. Sự dằn vặt bắt đầu từ đó, tôi nhớ dáng hình quen thuộc ở lớp học thêm, nhớ dáng vẻ thướt tha của người đứng đợi tôi nơi cổng trường, nhớ cái cách người vòng tay cài quai nón cho tôi, nhớ dáng vẻ bướng bỉnh khó bảo mỗi khi học bài, cùng những câu hát vu vơ em hay ngân nga khi tôi chở em băng qua những hàng chò nâu nơi phố thị. Những mảng kí ức đẹp đẽ ấy, rời rạc, tất cả tạo nên một rào cản không để bất cứ mối quan hệ nào thành hình mãi về sau.
Tôi còn nhớ khi bước chân vào giảng đường đại học, tôi cũng cố mở lòng đón chờ một dòng suối mới rót vào trái tim khô cằn suốt thời gian qua. Nhưng không, bóng hình em là quá lớn để những con nước mới có thể lấp đầy. Chỉ một tấm lưng ấy nhưng đủ để che mờ đi tất cả.
Tôi không thể mù quáng dấn thân, vì tôi chắc rằng trong vô thức tôi sẽ đem những người mới ra so sánh, chẳng cần biết là ai, cán cân cũng chỉ sẽ nghiêng về một phía. Tôi nhớ có lần em từng đùa vu vơ rằng “sau này nếu anh có yêu ai khác, thì đừng bao giờ đối xử với họ tốt như em được không, em sẽ buồn lắm đó” lúc đó tôi chỉ cười rồi gật đầu cho em vui. Tôi và em hẳn không biết rằng nó như một khế ước mà tôi đã tự nguyện trói mình vào đó. Chẳng ai có thể khiến tôi đặt trọn tâm trí mình như cách tôi đã từng dành cho em.
Con gái sẽ thật sự từ bỏ sau vài tháng chia tay, con trai chỉ thực từ bỏ khi thấy người mình từng thương mặc váy cưới. Tôi nghĩ điều ấy đúng, chí ít đối với tôi. Khi đôi chân em sải bước trên lễ đường, thứ em để lại phía sau không chỉ là thời con gái đẹp đẽ của riêng em, mà còn là những bước chân rong ruổi cuối cùng trong vườn địa đàng của riêng tôi. Đến lúc cánh cửa ấy phải khép lại, để mở ra cho em những khởi đầu mới, một nấc thang mới trong cuộc đời em. Suy cho cùng nỗ lực ấy cũng là vì một người. Cũng là điều cuối cùng tôi có thể làm.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.





