Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em không sao

2024-07-04 20:00

Tác giả:


blogradio.vn - Em đọc được trong đôi mắt anh, trong suy nghĩ của anh những lo lắng những vội vã dành cho em, là em đừng có chuyện gì nhé, vì anh rất thương em.

***

Ngọc Hà quay nhìn lại cánh cửa, đó là thói quen của cô mỗi tối sau khi đã xong mọi việc. Cô biết là đã khóa rồi nhưng vẫn cứ thích nhìn lại như để khẳng định lần nữa sự an toàn cho ngôi nhà và cho hai mẹ con, như ông xã cô vẫn hay dặn dò vì anh hay đi làm xa. Và cô lại nhìn lên đồng hồ treo tường, vẫn khung giờ quen thuộc như cũ, là hơn bảy giờ tối. Hai mẹ con đã ăn tối xong và cô cũng đã xong những việc trong nhà, rồi hai mẹ con lại lui về thế giới nhỏ của riêng mình, cô làm việc của cô còn con gái cô thì học bài.

Ngọc Hà nhìn vào phòng con khi cô đi lướt qua, Thu Thùy vẫn đang say sưa bên bàn học. Cô nhìn dáng con ngồi phía sau mà cứ thấy nao lòng, con giống ba quá đi, đến cái dáng ngồi cũng giống như đúc vậy. Mà ai cũng nói cô sinh con sao khéo vậy hả, vì Thu Thùy giống ba như khuôn đúc từ ngoại hình đến cả tính cách.

Ngọc Hà ngồi vào bàn và mở lap, như công việc cô vẫn làm mỗi tối trước một đợt được nghỉ bù. Vì ngày mai cô được nghỉ bù hai ngày nên tối nay cô cho phép mình thức khuya một chút để tiếp tục làm bạn với những trang viết mà cô rất yêu.

“Ông xã à, anh đã ăn cơm chưa? Anh đang trong phòng hay đang ở ngoài đường? Nhớ lời em dặn là đừng thức quá khuya nha anh. Lúc tối con nói với em là mẹ ơi tuần sau con bắt đầu thi học kỳ một nên con sẽ thức khuya hơn, con nói cho mẹ yên tâm vì con lo mẹ thấy đèn phòng con cứ sáng, vì mấy thầy cô ra nhiều bài tập lắm. Em đã nói với con là mẹ biết rồi nhưng con cố gắng đừng thức quá khuya vì sáng mai còn phải dậy sớm để đi học. Anh biết không, em đã nhìn con bao nhiêu năm rồi mà sao lần nào con cũng nhắc em nhớ về kỷ niệm đó. Là khi em sinh con, lúc đó mẹ chưa vào kịp vì em đã sinh sớm hơn thời gian dự định, rồi anh quýnh quáng đưa em vào bệnh viện. Dù em đã chuẩn bị mọi việc trước đó xong rồi, mà cũng chỉ có hai đêm thôi, qua đêm thứ ba là mẹ đã có mặt. Em sinh nhanh nhưng không hiểu sao con rất ngoan và cứ nằm ngủ miệt mài vào ban ngày còn ban đêm là cứ thức khóc. Em vừa lo cho con vừa sợ làm ảnh hưởng đến những bé khác cùng phòng, mà vì con còn nhỏ quá nên em càng lo. Rồi khi em đã dỗ được con nín khóc thì em thấm mệt, mà anh cứ lo lắng nhìn con rồi lại nhìn em, vẫn câu hỏi ấy mà em rất thích:

“Em không sao chứ?”

“Em không sao.”

Lần đó em nghĩ anh nên hỏi về con trước nhưng anh lúc nào cũng vậy, và dường như cả anh cả em đều vậy hết. Nghĩa là em cứ nghe được câu hỏi của anh thì em mới thấy hết mệt hết đau và anh nghe em trả lời thì anh mới thấy yên tâm.

Đêm nay chắc con sẽ học khuya, mà con đã nói vậy nên em biết là con không muốn bị làm phiền. Con giống tính anh quá đi, mà cũng vì vậy mà sau này khi con lớn em có hỏi điều gì thì con cũng trả lời giống em vậy, con không sao, mẹ đừng lo.

Đêm nay em cũng thức khuya, để nghĩ để viết về anh. Mà em viết cũng khá nhiều rồi nhưng chỉ mình em đọc thôi, vì anh luôn đi làm xa nhà, xa em và xa con. Mà năm ngoái khi em bị đau bụng phải nhập viện để cấp cứu thì lúc đó anh không có nhà, vì em quá đau nên bác sĩ đã cho làm xét nghiệm và kết luận là em bị đau ruột thừa cấp phải mổ gấp. Em cắn răng nén cơn đau gọi cho chị Trân, giờ nghĩ lại vẫn thấy thương chị ấy, vì trong nhà chỉ có hai chị em sống cùng thành phố có gì là gọi nhau. Chị Trân đã thức trắng đêm với em trong bệnh viện còn con em phải gởi cho nhà hàng xóm, rồi hai ngày sau anh bay về, nhìn anh mệt phờ phạc vì đi đường vẫn cầm tay em rất chặt.

“Em không sao chứ?”

Lúc đó em đã tỉnh vẫn còn đau nhưng em biết em đã ổn, vậy là em nói:

“Em không sao.”

Em cũng không biết có phải vì em ấn tượng và em thích anh ở câu hỏi đó, một câu hỏi rất bình thường mà ngay lần đầu mình gặp nhau anh đã hỏi em, anh còn nhớ không? Lần đó hai đứa mình cùng đi dự sinh nhật một người bạn, anh đã ngồi sát em và em được giới thiệu anh là bạn của anh trai bạn ấy. Rồi đang ăn thì anh vô tình dẫm giày lên cái váy của em, cũng có thể là do cái váy dài quá, rồi em kêu lên vậy là anh luống cuống.

“Em không sao chứ?”

“Em không sao.”

Rồi mình bắt đầu quen nhau từ đó. Cho đến mấy tháng sau thì anh lại nói câu đó lần nữa, cũng lại là trong một lần ăn uống cùng nhau. Khi anh đứng lên và nói chuyện với người bạn đối diện anh thì tay anh vô tình quẹt ngang mặt em, rồi anh lật đật quay qua và xoa liên tiếp vào vai em và hỏi:

“Em không sao chứ?”

“Em không sao.”

Từ lúc đó em đã thấy thích anh, anh có một cách nói và một sự quan tâm dành cho người khác rất dễ mến rất gần gũi và chân thành. Còn lần thứ ba là một buổi tối mà anh đã hẹn đón em đi ăn tối, rồi gần đến giờ anh hẹn thì anh lại gọi nhờ em qua chỗ anh làm vì xe anh bị xẹp lốp. Anh nói anh sẽ gởi xe lại cơ quan và đi ké xe em về, vậy là em vội chạy qua, cứ tưởng anh đang chờ trước cổng ai ngờ chẳng thấy anh đâu, mà em gọi lại thì máy anh lại thuê bao. Lúc đó trời bỗng nhiên đổ mưa lớn, em không biết làm sao đành nấp vội vào một hành lang của một nhà gần đó và cứ đứng nhìn mưa và chờ anh. Rồi khoảng ba mươi phút sau anh mới chạy ra, anh nói có việc đột xuất nên anh ráng cho xong rồi cứ hỏi em mấy lần:

“Em không sao chứ?”

“Em không sao.”

Em thích cách anh quan tâm em rất nhiều đến nỗi em định đặt tên cho con là sao luôn đó, nhưng anh đã chọn cho con cái tên đó. Anh nói con gái thì phải thùy mị dịu dàng, rồi em thấy đúng nên cũng gật đầu luôn.

Em không nhớ hết được những lần anh đã hỏi em như vậy, và em cũng trả lời gần giống vậy. Em cũng không biết sau này mình được bên nhau bao năm tháng nữa rồi Thu Thùy có thêm em hay không, nhưng em luôn rất thích được anh hỏi như vậy. Em đọc được trong đôi mắt anh, trong suy nghĩ của anh những lo lắng những vội vã dành cho em, là em đừng có chuyện gì nhé, vì anh rất thương em.

Ngày mai em được nghỉ bù nên sẽ dành thời gian để chăm sóc gia đình và chăm con được nhiều hơn. Con vẫn thích món cá chiên sốt cà và món canh khoai tím nấu với tôm nên em sẽ nấu cho con ăn. Em nhìn con mình cứ càng ngày càng lớn và càng học giỏi càng giống anh về tính tính nên em rất vui, em biết con luôn là niềm hạnh phúc lớn nhất của hai đứa mình.

Anh nhớ chịu khó ra ngoài ăn sáng. Anh ở xa nên em không thể chăm sóc anh mỗi ngày, em chỉ có thể nhắc nhở anh qua điện thoại, anh đừng ăn mì gói nhiều sẽ rất nóng đó. Mà nói đến chuyện này em lại nhớ có lần em bận việc đột xuất nên nán lại công ty đến hơn bảy giờ tối, lúc đó mình chưa sinh con. Rồi khi em chạy về thì thấy anh đang bê nguyên cái xoong nhỏ và một cái vá, anh nói em cứ lo công việc đi đừng lo cho anh, anh nấu nước sôi rồi cho hai gói mì vào là no bụng. Em nhìn anh ăn mà cứ vừa buồn cười vừa thương, lần sau anh nhớ đổ ra tô rồi ăn chứ, em cứ nhớ mãi hình ảnh đó.

Em cứ viết cho riêng anh vậy đó, rồi cứ thích là lại viết tiếp nữa vào, chỉ mình em đọc thôi. Còn cũng chỉ có mình anh hỏi em câu hỏi đó, em cứ thấy hạnh phúc rất nhiều khi nghe anh hỏi như vậy.

Đêm nay em sẽ ngủ thật ngon, vì em, vì con và vì anh nữa.

Phòng con mình đã tắt đèn, em biết con cũng vậy, con cũng cố học và cũng sẽ ngủ thật ngon, vì con, vì em và vì anh.

Là vì mình cùng một gia đình, ở ngoài đó anh cũng phải ngủ ngon giấc đó, vì anh, vì con và vì em nữa.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đời này quá ngắn để đau khổ, hãy học cách yêu thương chính mình | Radio Chữa Lành

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top