Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đi tìm nắng ấm áp và tìm anh

2017-12-20 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Chuyến xe này không có anh mà chỉ em thôi. Em bỏ lại cái lạnh miền Trung, bỏ lại khói chiều bảng lảng, bỏ lại mưa phùn cùng những nỗi cô đơn. Em đi tìm nắng, tìm ấm áp, tìm anh.

***

blog radio,  Em đi tìm nắng, tìm ấm áp, tìm anh

Em buông chậm từng bước trên con đường ngọt ngào hương hoa sữa, lặng nhìn dòng người vội vã buổi xế chiều. Có khuôn mặt vẫn mang đầy mệt mỏi, lại có cả những nụ cười của cô cậu tuổi đôi mươi. Cô bán hàng rong cất tiếng rao lanh lảnh trong cơn gió lạnh tựa như tiếng chuông gió treo nơi cửa sổ cô bé nhà đối diện. Từng chiếc xe vụt qua nhanh, có lẽ bữa cơm nhà đang chờ họ. Cũng có lẽ họ còn có công việc đang dở dang. Mà biết đâu họ sắp lỡ một cuộc hẹn? Em không biết nữa! Em chỉ cảm thấy cuộc sống vội vàng lắm anh à! Vậy mà em lại đang thảnh thơi thả trôi từng bước chân trên những viên gạch đều tắm tắp nơi vỉa hè như thế này đấy. Đâu đó trong cái thành phố xa xôi tấp nập ấy, anh có giây phút thảnh thơi như em bây giờ không?

Miền Trung lạnh rồi, ông mặt trời cũng lười nhác chẳng buồn để lại chút ấm áp nào đã vội vã rời đi. Hương vị gió vì thế mà càng thêm buốt lạnh, cơn mưa bụi chẳng biết vô tình hay hữu ý, thả vào lòng người thêm chút cô đơn.

Tuần trước anh nói anh đi công tác ở thành phố ấy, em đang hờn dỗi anh, để rồi ngày anh ra sân bay em chỉ ngồi lì trong phòng nhìn kim đồng hồ nhích từng bước một. Hình như chiếc kim đồng hồ đáng ghét muốn em phải xa anh, chúng chạy thật nhanh, thật nhanh. Lúc em chờ anh nơi góc café quen thuộc sao nó không chạy nhanh như thế? Khi đó em khóc… Giận anh thì ít mà giận bản thân mình thì nhiều. Anh đi rồi, em chẳng kịp giữ cho mình chút hơi ấm của anh, chút yêu thương dịu ngọt nơi khóe môi vội vã. Anh đi rồi, chỉ nhắn được cho em một dòng ngắn ngủi: “Em ngoan. Chờ anh.” Em còn chưa kịp dặn anh giữ gìn sức khỏe, chưa kịp nhắc anh đừng hút thuốc khi căng thẳng, chưa kịp nhét vào vali của anh lọ thuốc... Em chưa kịp… Mà không, là em bướng bỉnh, chẳng chịu thiệt lấy một câu. Em cứ cố chấp muốn anh là người xin lỗi. Hình như em hết giận anh rồi. Hình như bây giờ em chỉ còn nỗi nhớ.

Em thật muốn lại như những ngày bình yên ấy, nắm tay bên nhau an yên suốt những ngày mệt nhọc, lặng nhìn làn gió cuốn vội đi chút khói chiều mỏng manh ấm áp vị quê nhà. Em lại muốn cùng anh ngồi bên nhau suốt chuyến xe đằng đẵng để cùng đến một nơi xa lạ nào đó mà cả hai chưa từng đặt chân đến. Sẽ có lúc cả hai ngủ gục trên vai nhau rồi giật mình suýt ngã vì tiếng gọi của bác tài xế, sẽ chỉ biết cười ngượng nghịu khi ai đó trêu chọc rằng mình là đôi tình nhân ngủ quên. Em còn muốn làm thật nhiều điều nữa nhưng anh lại đang ở xa mất rồi.

blog radio,  Em đi tìm nắng, tìm ấm áp, tìm anh

Bây giờ chỉ còn gió lạnh, mưa phùn, những con người xa lạ nơi con phố tấp nập…và, nỗi nhớ anh. À, còn cả sự ân hận của em nữa. Nếu được chọn lại, em sẽ chọn bình yên thôi. Không hờn giận anh nữa. Không trách móc anh nữa. Chỉ cần được nắm tay nhau nhìn ngày trôi vội vã, xua đi cái buốt giá giữa các kẽ hở ngón tay, hay lặng im nơi góc café ấy, chẳng cần nói gì nhiều, nghe tiếng lòng mình cùng với những vui, buồn, mệt mỏi và cảm thông. An yên như thế mà thương nhau.

Chuyến xe này không có anh mà chỉ em thôi. Em bỏ lại cái lạnh miền Trung, bỏ lại khói chiều bảng lảng, bỏ lại mưa phùn cùng những nỗi cô đơn. Em đi tìm nắng, tìm ấm áp, tìm anh. Cái lạnh xa dần, cơn mưa phùn thưa hạt rồi biến mất. Nắng gần em hơn, anh gần em hơn và hương vị yêu thương bắt đầu chạm khẽ dịu ngọt nơi trái tim em. Dòng tin nhắn nhập rồi lại xóa, lòng chợt hồi hộp ngổn ngang. Cái cảm giác như lần đầu nhập dòng chữ “ Em yêu anh”, nhập rồi lại xóa, chỉ giám gửi đi một chữ “thương”. Tin nhắn gửi đi…

“Em ngoan. Chờ anh.”

“Anh thương. Chờ em.”

…để cùng yêu nhau thật bình yên!

© Lê Thị Nghịa – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

“Tôi biết mình không thể thay đổi thế giới khi thấy nó sắp diệt vong, nhưng tôi biết một thứ mình có thể thay đổi, đó chính là thái độ tôi đối diện với nó.”

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mỗi người đều có những điều mình muốn sở hữu khác nhau, và “Mine” là bộ phim khiến bạn tự hỏi bản thân điều gì là quan trọng nhất đối với mình. “Mine” là câu chuyện về những người phụ nữ mạnh mẽ và đầy tham vọng, những người vượt qua định kiến ​​của xã hội để tìm kiếm phiên bản đích thực của mình.

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay hạnh phúc của mình là gì? Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Lúc đó, tôi vì mệt nên cũng không nói gì nhiều với anh, tôi chỉ nhớ cái bảng tên trên ngực áo anh “Bùi Hải Sơn”, anh căn dặn tôi nhớ tắm nước ấm và uống nước gừng đừng để cảm lạnh rồi đi mất.

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Công việc văn phòng được đánh giá là thoải mái hơn các ngành nghề khác, tuy nhiên sự thật không phải vậy!

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân là một việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại rất quan trọng trong nhân tướng học, có thể phán đoán được nhiều việc về tính cách con người cũng như vận mệnh của người đó trong tương lai.

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Những câu chuyện qua đi cứ gối lên nhau những kỉ niệm ngày xưa Ngày mới yêu nhau em bảo mình non trẻ Giờ mọi điều anh muốn chỉ thật nhỏ nhẹ Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời.

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Giờ đây, con không gánh trên vai bất kể một kỳ vọng hay ước mơ của một ai, trong tim con có niềm tin và hy vọng của chính mình. Một ngày nào đó, một ngày nào đó ở tương lai không xa, con sẽ khiến ba mẹ tự hào.

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi Sao cứ mãi trốn vào đâu trong bộn bề toan tính? Để ngày đi qua, chênh vênh, hụt hẫng Như những con đường ma trận ùa vây.

back to top