Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đếm từng giọt rơi

2023-07-28 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Cho đến giờ mình vẫn tự hỏi vì sao như vậy, vì sao người ta có thể đang rất yêu nhau rồi bỗng nhiên thấy xa cách, thấy hờ hững ngay với chính người mình từng rất yêu. Mình chỉ có thể nói rằng, lúc đó mình không còn cảm xúc với anh ấy nữa.

***

Tôi gặp lại Thuần hồi trước tết âm lịch. Rất bất ngờ là nhà tôi và nhà Thuần chỉ cách nhau có mấy chục mét, từ con hẻm bên này băng qua con hẻm bên kia đường là tới, mà lúc trước hai đứa là bạn nhau mà tôi có biết đâu. Thật ra đó là nhà ba má Thuần, còn Thuần sinh sống và làm việc ở thành phố trong kia, chỉ có tết mới về chơi và thăm ba má.

Chúng tôi chỉ xưng tên với nhau chứ không xưng chị em, vì Thuần lớn hơn tôi đến mấy tuổi, nhưng vì cô ấy thân với một người bạn của tôi nên không hẹn mà cả bọn cứ xưng tên thôi. Đó là một người bạn bộc trực, chân thành và luôn sống hết lòng với các bạn mình, tôi không thân với Thuần nhưng qua nhiều lần tiếp xúc và qua những chuyện tôi biết thì tôi thấy và tin cô ấy là người như vậy.

Đã rất rất lâu rồi, hai đứa gặp nhau ngay hàng bán hoa mà đứa này cứ nhìn đứa kia ngỡ ngàng, tôi càng ngỡ ngàng hơn khi biết cô ấy không lập gia đình. Vì ngày xưa Thuần khá xinh và giao tiếp có vẻ rất giỏi, cô ấy rất nhanh nhẹn hoạt bát, có vẻ như chuyện gì đến tay cô ấy là chỉ có một chữ thành công mà thôi.

Cô ấy hỏi thăm tôi nhiều chuyện và khi biết nhà tôi thì cô ấy cười rất tươi, vậy ra là rất gần nhau.

Tôi về nhà mà cứ lặng lẽ với dòng ký ức tuôn chảy về cô ấy, về mối tình nổi tiếng ngày nào của cô ấy mà gần như rất nhiều bạn bè thời đó ai cũng biết. Ai cũng tin họ sẽ đến với nhau, sẽ có một cái kết viên mãn.

Cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học xong và ra trường rồi đi làm, đã có những lần tôi còn gặp cô ấy ở chỗ làm của tôi, nhưng chỉ là thoáng qua. Đó là những ngày tôi làm ca chiều và họ hẹn nhau đi chơi, tôi nhớ thời gian đó nơi tôi làm có một quầy bar và một vũ trường nổi tiếng, nên tôi đoán họ cùng uống nước và khiêu vũ ở đó.

- Mình cứ nghĩ bạn và anh ấy lấy nhau.

Tôi để cô ấy mở lời trước rồi mới dám nói, vì tôi sợ sẽ chạm vào nỗi đau của cô ấy, khi cô ấy sang nhà tôi chơi sau đó.

Cô ấy kể:

- Tụi mình quen nhau yêu nhau cũng được bốn năm. Mà sao bạn biết? Vì lúc đó mình và bạn đâu còn gặp nhau, chắc bạn nghe mấy bạn kia nói. Anh ấy là giáo viên của một trường cấp ba còn mình lúc đó vẫn chưa tìm được việc làm, nhưng gia đình hai bên đã chấp nhận. Chỉ còn việc ba má ảnh sang nhà chính thức đặt vấn đề, là dạm ngỏ đó bạn, thì tình yêu của tụi mình như bị dậm chân tại chỗ.

Tôi im lặng, để chờ cơn xúc động của cô ấy qua đi.

- Lúc đó mình bỗng nhận ra tình yêu của hai đứa sao cứ dần nhạt đi. Mình quan tâm đến công việc làm hơn, có những lúc ảnh sang tận nhà rủ mình đi chơi mà mình lắc đầu, nói là mệt. Rồi chắc ảnh nhận ra những thay đổi của mình, ảnh cũng thú nhận dạo này hình như ảnh luôn có cảm giác rất lạ, ảnh không nhớ mong không tha thiết nữa với mối quan hệ này. Mà gần như ai nhìn vào cũng nghĩ tụi mình chỉ cần với tay là hái được quả trên cao.

Mình và ảnh chia tay sau đó, rất thân thiết, không giận hờn không trách cứ cũng không ai đổ lỗi cho ai, và cũng rất im lặng.

Cô ấy nói.

- Cho đến giờ mình vẫn tự hỏi vì sao như vậy, vì sao người ta có thể đang rất yêu nhau rồi bỗng nhiên thấy xa cách, thấy hờ hững ngay với chính người mình từng rất yêu. Mình chỉ có thể nói như vầy, lúc đó mình không còn cảm xúc với anh ấy nữa. Có lẽ thời gian bốn năm kia đã làm tụi mình quá hiểu nhau rồi, quá chứ không phải đủ, bạn hiểu không? Tụi mình chỉ còn thiếu chuyện vợ chồng mà thôi. Rồi trái tim mình không rung lên trước anh ấy nữa, mình cảm giác anh ấy như một người bạn bình thường, gặp cũng được mà không gặp cũng không sao. Chứ không phải như trước kia, lúc nào mình cũng nghĩ cũng nhớ đến anh ấy, cứ mong được gặp anh ấy và được ở bên anh, suốt ngày, không chán, không mệt.

Nhưng khi hai đứa chia tay rồi, bạn biết không, mình lại tìm về quán cà phê quen thuộc ngày nào và ngồi một mình ở đó. Và không chỉ trong ngày hôm đó mà nhiều ngày sau, nhiều năm sau, khi mình quay về thành phố này, mình ngồi một mình với ly cà phê đen, nhìn từng giọt từng giọt rơi xuống mà cứ ngỡ vị đắng đang chảy loan ra khắp cơ thể mình, nhưng vị đắng đó chính mình và anh ấy đã chọn.

Từ đó về sau mình có gặp nhiều người khác nữa, vì những mối quan hệ công việc, mà sau đó mình quyết định bay vào trong kia và gắn bó với cuộc sống với công việc trong kia luôn. Tính đến giờ là mấy chục năm rồi bạn ha, nhưng không hiểu sao tim mình không chịu lên tiếng. Nhiều lúc mình cũng muốn tự cho mình một cơ hội, khi nhìn xung quanh bạn bè ai nấy đều có tổ ấm hết rồi, vậy mà tim mình cứ nhất định chây ì ra, mình cố gắng cách nào nó cũng cứ trơ ra giống như một vật vô tri vô giác vậy.

Mình theo đuổi niềm đam mê trong công việc rồi cứ đi sớm về khuya một mình. Cũng có người theo đuổi nhưng họ chỉ nhận ở mình sự lạnh băng nên rồi họ cũng phải lập gia đình. Giờ đã đến tuổi lên chức bà được rồi nên nghĩ đi nghĩ lại đúng là số của mình là như vậy, là phải sống một mình. Mình cũng không có nhiều bạn bè đâu, còn mỗi khi về đây thì gần như suốt ngày ở nhà, chỉ ra biển thôi. Ra biển mình thấy lòng nhẹ nhàng và thoải mái hơn, cứ đứng trước biển và im lặng, mặc cho vô số tiếng nói cười ồn ào xung quanh, mặc cho người ta có đôi có cặp xung quanh, mình vẫn đứng lẻ bóng một mình. Và có nhiều lần mình đã chảy nước mắt, cảm giác biển mênh mông sẽ hiểu những gì mình chưa nói và không bao giờ nói.

- Bạn có gặp lại anh ấy không, từ ngày xa nhau?

- Không bạn ạ, tụi mình cũng không liên lạc với nhau, nhưng mình tin anh ấy sống hạnh phúc. Còn với mình, mình cũng hạnh phúc, là hạnh phúc mình không mong muốn dù chính mình đã chọn, và đó là hạnh phúc cô đơn.

Cô ấy về rồi còn mình tôi ngồi lại, những gì cô ấy kể làm tôi càng tin hơn thế giới này rộng lớn bao la đến vậy thì tình yêu của con người cũng có muôn màu muôn vẻ khác nhau. Và tôi càng tin điều này, người ta yêu là yêu mà không yêu là không yêu, vì tình yêu vốn dĩ đâu có lý do đâu cần lý do. Người ta yêu nhau không cần có lý do nên khi xa nhau cũng vậy, cứ im lặng rời khỏi nhau là được, và âm thầm chúc phúc cho người mình từng yêu.

Tôi cũng từng có lúc ngồi lặng một mình trong quán, nhưng không phải để nhìn những giọt rơi trước mặt, không phải để gặm nhấm nỗi nhớ mong, tôi ngồi chỉ để nghĩ về một người và để nghe tim mình nhức buốt.

Cô ấy nói mọi người hay chọc cô ấy là độc thân vui tính, mà có ai hiểu được sau cái vẻ xinh tươi và nụ cười tràn miệng mỗi ngày là những đêm dài lẻ bóng. Người ta nói thời gian là liều thuốc nhiệm màu sẽ chữa lành mọi vết thương, nhưng thời gian cũng vô cùng khắc nghiệt với tuổi xuân của một người con gái, vì quay qua quay lại thì người ta đã vào tuổi xế chiều

Cô ấy nói đó là tình yêu duy nhất trong cuộc đời cô ấy, một tình yêu rất đẹp nhưng không có kết. Một tình yêu có thật nhiều hạnh phúc, một tình yêu không có đắng cay không có khó khăn gian truân nào cả, chỉ có những vị đắng rất nhỏ thấm rất lâu trong lòng cô ấy mà mãi mãi không thể hiểu, không cần hiểu.

Có phải vì vậy mà mới có hai tiếng tình yêu?

Tôi tự hỏi tôi như vậy. Tôi cũng không thể nói tôi và rất nhiều người khác may mắn hơn cô ấy, hạnh phúc hơn cô ấy vì có gia đình có chồng con. Vì mỗi người là mỗi người, không ai giống ai hết nên đừng bao giờ so sánh.

Cô ấy làm tôi nhớ đến quán cà phê quen thuộc ngày nào mà rất lâu rồi tôi không đến, mà mỗi lần đến tôi chỉ thích được ngồi ở đó. Tôi thích nhìn ra con đường với những dòng xe qua lại, lúc ồn ã lúc yên tĩnh, để thấy tim mình chỉ có một người.

Cô ấy không quên, tôi cũng vậy.

Với tôi, không quên làm tôi thấy hạnh phúc, không quên làm tôi thấy thật đau, và không quên cũng làm tôi thấy vô cùng nhớ.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nỗi Đau Mang Tên Người Đến Sau l Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top