Đừng sợ tuổi hai mươi
2020-07-14 01:20
Tác giả:
Vân Du
blogradio.vn – Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.
***
Tôi đón lấy tuổi hai mươi trong hỗn loạn. Đứng trước gương, tôi bỗng thấy mình thật lớn, mơ hồ có thể nhìn thấy hoài bão cùng tương lai, xen lẫn ánh mờ của thứ gọi là “trách nhiệm” như ẩn như hiện trên vai. Thuở còn niên thiếu, tôi đã nghe người ta nói nhiều về con số hai mươi này, tôi còn nhớ khi đó tôi đã mong được đến sinh nhật lần thứ hai mươi đến thế nào, để mong được thấy hình ảnh cô thiếu nữ dịu dàng biết thưởng thức hương hoa, một tay nhấp nhẹ ly trà trong khi tay kia đang mân mê quyển sách ưa thích.
Hay như bà tôi, năm hai mươi, bà gặp chàng hoàng tử đời mình để rồi viết lên những bức thư, những bản tình ca mà mấy mươi năm sau, khi đã có cháu có chắt, những lá thư tình cũ kỹ cùng chiếc khăn tay thêu lời ca mà ông bà còn giữ lại là minh chứng cho tình yêu hai mươi đầy lãng mạn và nhiệt huyết này. Còn tôi, năm hai mươi, vẫn là một dấu hỏi lớn.
Tuổi hai mươi với tôi như một bất ngờ ngoài dự đoán. Tôi cảm thấy sợ và chưa thực sự sẵn sàng để bước sang chặng đường mới này. Tất cả dường như là một cái chớp mắt, mới đâu đó tôi còn ngồi tán dốc với bạn bè, vậy mà giờ đây tôi chạm đến ranh giới ấy rồi, ranh giới của thế giới người lớn đang dần rộng mở trước mắt tôi, và như thể có một bàn tay vô hình, đang từ từ đẩy tôi đi đến.
Tôi cảm thấy mình như người đi lạc đến nơi đảo hoang, tay cầm la bàn nhưng chẳng thể tìm thấy lối ra, chỉ đành hy vọng vào một ai đó phát hiện rồi đến cứu. Rốt cuộc thì không ai có thể cứu tôi ngoài chính tôi nhỉ, tôi có thể chờ, nhưng tôi sẽ phải làm gì đó, tôi sẽ phải tìm cách đưa ra một tín hiệu, và cố gắng sinh tồn trong suốt thời kỳ hoang lạc.
Hoặc giả như tôi quá tuyệt vọng, việc khiến mình làm quen với môi trường mới cũng là một lựa chọn không tồi. Và thế là tôi quyết định mình phải đối mặt. Cho dù thế giới có cay nghiệt và xấu xa đến mức nào, thì đâu đó vẫn còn những mầm xanh hy vọng đang nảy nở, nếu tôi lùi bước lui về cái kén nhỏ bé của bản thân, thì thế giới ấy sẽ thay đổi tôi, biến tôi mãi mãi là một con sâu không bao giờ có thể bung lên đôi cánh đẹp đẽ của mình.
Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.
Tôi mong những dòng viết vội hôm nay có chăng sẽ vỗ về những ai đang chuẩn bị đón lấy tuổi hai mươi trong hãi hùng, ngờ vực ngoài kia. Chúng ta có thể run rẩy, có thể lạnh cóng đôi tay, nhưng chân vẫn sẽ bước. Hít một hơi thật sâu, chào mừng bạn đến với thế giới đôi mươi, đeo chiếc kính của một người lớn mà quan sát sự đời.
© Vân Du – blogradio.vn
Xem thêm: Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





