Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng mãi chông chênh ở tuổi 22, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi

2019-04-22 08:25

Tác giả: Hồng Hạnh

blogradio.vn - Ở tuổi 22, nó có gì trong tay? Tình yêu không, công việc cũng không, thành tích lại càng chẳng có gì nổi bật. Có nhiều lúc nó nghĩ rằng, sao cuộc đời nó thiếu thốn đến vậy, sao cuộc sống với nó tẻ nhạt biết nhường nào.

***

Con bé ngồi thu lu ở góc giường, ly cà phê đã nguội lạnh từ lúc nào, màn hình máy tính vẫn đang sáng, ngổn ngang đó là những  thông tin về tuyển dụng. 12h đêm, nó  vẫn loay hoay tìm kiếm cho mình một việc làm, 12h đêm, nó vẫn thao thao nghĩ về tương lai của chính mình – ngã rẽ nào cho tương lai ấy?

Nó vốn là một đứa xuất thân từ miền quê nghèo khó, gia đình đông anh chị em, quê nó mọi người quanh năm lam lũ để mưu sinh kiếm sống. Là một đứa học khá nhất nhà, tính tình lại ngoan ngoãn, nó được ba mẹ cho lên Hà Nội học đại học. Nếu ai hỏi nó có vui không khi được đi học? Vui chứ? Tự hào không khi được học “to” nhất nhà? Tự hào chứ. Nhưng đằng sau những niềm vui, niềm tự hào ấy là cả dãy những lo toan, áp lực của tuổi trẻ.

Ở tuổi 22, nó có gì trong tay? Tình yêu không, công việc cũng không, thành tích lại càng chẳng có gì nổi bật. Có nhiều lúc nó nghĩ rằng, sao cuộc đời nó thiếu thốn đến vậy, sao cuộc sống với nó tẻ nhạt biết nhường nào.

Suốt một năm sau khi tốt nghiệp, nó vẫn không thể tìm nổi cho mình một công việc tử tế, chứ chưa muốn nói rằng phù hợp với ngành nó đã theo học . Nó cứ mơ hồ rằng, với tấm bằng loại giỏi của một ngôi trường có tiếng, với tất cả những kinh nghiệm nó tích lũy được khi đi làm thêm,  nó sẽ tự tin kiếm tìm cho mình một công việc như  ý muốn. Nhưng không phải vậy, nó đã nhầm ngay từ trong tư tưởng, mọi thứ với nó không hề dễ dàng, mà đúng hơn là thật sự khó khăn.

Bố mẹ ở quê vẫn cứ nghĩ rằng nó đang làm việc cho một công ty nào đó, không ai biết được rằng, nó đang gồng mình lên để đối diện với cuộc sống nơi đất khách quê người. Hà Nội này không dành cho nó, sao nó thấy mình cô đơn, lẻ loi quá. Những lúc như thế này, thứ duy nhất nó nghĩ về chính là gia đình. Nó chỉ muốn lao thật nhanh về với bố mẹ, về với những người thân yêu của nó. Bởi vậy mỗi khi về quê, là nó đâu muốn rời đi, nó bất chấp nghỉ cả học, nghỉ cả làm để ở nhà lâu hơn. Những lúc đông vui như thế, nó sẽ không nghĩ ngợi vu vơ, nỗi buồn cũng tự nhiên mà biến mất. Nghĩ đến gia đình, nó bỗng dưng òa khóc, hai hàng nước mắt lăn xuống đôi gò má, cổ họng nghẹn ứ lại, nó cố gắng không khóc thành tiếng, bởi chị gái nó đang nằm ngủ bên cạnh và nó vẫn đang ngồi thu lu ở góc giường. Nó khóc vì nó nghĩ mình không làm được gì cho gia đình, nó khóc vì nó nghĩ mình thật là bất tài vô dụng. 22 tuổi, quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ, vậy là nó vẫn chẳng có gì, ngoài tình yêu dành hết cho gia đình.

Nó từ từ nằm xuống, màn hình máy tính vẫn còn sáng, ly cà phê vẫn còn bỏ dở. Nó vắt tay lên trán và bắt đầu suy nghĩ về tương lai của chính mình- rồi sẽ đi đâu về đâu? Nó không biết được ,nó không rõ nữa, nó vẫn hay tự vấn mình như thế.  Nó thấy mình cô đơn, lẻ loi quá. Căn phòng trọ 18m2 bỗng nhiên thu bé lại, nó nhìn lên trần nhà, từng mảng sơn bong vỡ ra, màn đêm mù mịt như chính cuộc đời nó vậy, mọi thứ xung quanh nó vẫn sử dụng sao đêm nay xa lạ thế. 

Nghĩ đến đó, nước mắt nó lại chảy nhiều hơn, đôi bàn tay đưa ngang quệt những giọt nước mắt chỉ trực tuôn rơi, ướt đẫm vệt dài trên gối. Ở ngoài hiên , mưa mùa hạ bắt đầu rơi, lộp độp trên mái nhà. Cũng đã qua 12h đêm, đôi mắt nó thiếp đi lúc nào không hay, giọt nước mắt cũng đã khô dần đi. Nó tự nhủ với bản thân mình rằng: “Ngủ đi cô gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi”.

© Hồng Hạnh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chơi vơi giữa Sài Gòn

Hồng Hạnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giữa chúng ta có lẽ chẳng còn gì ngoài hai chữ ‘đã từng’?

Giữa chúng ta có lẽ chẳng còn gì ngoài hai chữ ‘đã từng’?

Em im lặng bởi em cần yêu thương, anh im lặng có lẽ bởi chẳng đủ thấu hiểu. Khi tình yêu không đủ lớn thì im lặng là câu trả lời tưởng chừng như hoàn hảo nhưng cũng lại đau lòng không kém.

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua

Chậm rãi thôi, nhẹ nhàng thôi. Cứ thế hết một ngày. Ngồi vào bàn lật lật cuốn nhật kí tỉ mẩn ghi chép lại dòng cảm xúc giăng mắc cả một ngày.

10 câu chuyện tình yêu dễ thương khiến bạn tan chảy

10 câu chuyện tình yêu dễ thương khiến bạn tan chảy

Nhìn lại thì, vào cuối này, dù già trẻ, lớn bé, châu Á, châu Âu hay châu báu ngọc ngà gì đi nữa, cái duy nhất chúng ta cần CHỈ là một người đúng, nhỉ?

Cuộc đời này, chúng ta ‘Có hẹn với bình yên’

Cuộc đời này, chúng ta ‘Có hẹn với bình yên’

Bình yên chính là bến đỗ của hạnh phúc, là kết quả của một tình yêu.

12 cô nàng cung hoàng đạo nên làm gì để giữ lửa tình yêu

12 cô nàng cung hoàng đạo nên làm gì để giữ lửa tình yêu

Xử Nữ là cô nàng nghiêm túc trong mọi chuyện, kể cả khi làm việc hay yêu đương. Đây chính là đặc điểm khiến nửa kia yêu mến và ngưỡng mộ bạn.

Đừng cố giữ em bên mình

Đừng cố giữ em bên mình

Chẳng trong mát giọt sương đêm Lá thương đừng cố giữ em bên mình!

Tớ thích cậu mất rồi

Tớ thích cậu mất rồi

Tớ bảo này cậu ơi! Tớ thích cậu mất rồi

Hè đến rồi sao?

Hè đến rồi sao?

Hè đến rồi sao vội? Bước chân như thật buồn

Cô giáo đầu tiên của cuộc đời con

Cô giáo đầu tiên của cuộc đời con

Khi con viết một chữ không đúng mẹ luôn mắng con sau đó mẹ lại cầm bàn tay nhỏ xíu của con dạy con viết lại, khi con làm sai một phép tính nào đó thì mẹ cũng sẽ bắt con học lại bảng cộng trừ ngay.

Lá thư ‘tan chảy’ của hiệu trưởng gửi học trò trước mùa thi

Lá thư ‘tan chảy’ của hiệu trưởng gửi học trò trước mùa thi

Nữ hiệu trưởng cũng không quên dặn các trò ngoan của mình ngoài ăn ngon, hãy ngủ nhiều, vui cười nhiều vào thời gian cuối tuần.

back to top