Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dừng lại thôi vì em chẳng thể đi cùng anh đến cuối con đường

2019-01-22 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Em đã tự hỏi mình rằng, em là gì trong thế giới của anh, tại sao em lại chạy theo một người hờ hững đến mức vô tình với em như vậy. Ngoài kia vẫn còn đó những người yêu em, hết mực thương em thì em lại chối từ tình cảm của họ. Chúng ta - để gặp được nhau đã là khó, để duy trì mối quan hệ lại càng khó hơn và cuối cùng là sống chung một nhà lại là điều không thể.

***

Mình ở bên nhau được bao nhiêu giờ rồi, vừa đủ thời gian để yêu rồi phải không?

Cũng đã được gần 4 năm yêu nhau, 3 năm yêu xa và gần 1 năm chúng ta mới có thời gian thật sự dành cho nhau. Khoảng thời gian yêu xa và bên nhau, chúng ta đã từng có những hiểu nhầm, có những sai lầm bồng bột và rồi lại tha thứ và trở về bên nhau. Tình yêu anh dành cho em có thể thay đổi theo từng thời điểm và cảm xúc, tâm trạng tùy hứng của anh, nhưng tình yêu của em lại khác, nó là thứ bất biến, cố định, mãi mãi như vậy và vẫn chỉ như vậy.

Em là một cô gái rất đỗi bình thường, khi đến độ tuổi này, em cũng ước mình sẽ có một mái ấm gia đình thật sự của riêng mình, có một nơi để đi để về, có một người yêu thương chờ đợi, cùng quan tâm chăm sóc, cùng sẻ chia và dìu nhau đi đến cuối đời. Và người em đã từng chọn làm nơi gửi gắm chính là anh, nhưng có lẽ cuộc sống nó không bao giờ diễn ra như những gì e hy vọng.

Nhìn lại quãng thời gian một năm đã qua, trong chuyện tình cảm của chúng mình có đầy những biến cố, từ việc ban đầu em bị anh phản bội, lừa gạt tình cảm như kẻ ngốc. Tưởng như hai đứa đã đường ai nấy đi, nhưng rồi chúng ta lại trở về bên nhau, cùng chăm sóc nhau sau từng ấy tháng.

blog radio, Dừng lại thôi vì em chẳng thể đi cùng anh đến cuối con đường

Anh có muốn hỏi em, sống với anh em có hạnh phúc không? Có, thật sự em rất hạnh phúc, hạnh phúc của em chỉ đơn giản là sau một ngày làm việc vất vả, em lại được nhìn thấy anh, cùng anh thức dậy vào mỗi buổi sáng sớm, được nấu cho anh những bữa cơm tuy đơn giản nhưng xuất phát từ tận chân tình của em, được chăm sóc anh, được vun vén, đắp chăn cho anh những đêm lạnh giá, được sát vào người anh, là lo cho anh những lúc đi nhậu bị say xỉn, là lặng lẽ cầm tay anh thật chặt mỗi khi em bắt đầu chìm đắm vào giấc ngủ bởi một nỗi sợ mang tên mất anh... Và quan trọng là chúng ta đã cùng nhau đi qua thời gian tươi đẹp nhất trong chính thanh xuân của mình.

Và rồi, anh lại hỏi em, sống với anh em có thấy thiệt thòi không? Có, em thấy bị thiệt thòi đủ điều, anh có thể cho em đầy đủ tiện nghi nhưng anh lại chưa từng cho em thứ quan trọng nhất mang tên chân tình của anh. Là vì tình cảm anh dành cho em mờ nhạt hay do trong tâm anh vẫn còn vương vấn một bóng hình? Là vì một người như em đây đang tồn tại trước mắt anh và anh cho rằng điều đó sẽ luôn như vậy nên anh không hề đoái hoài tới mà quay lưng lại hướng về phương trời nào đó? Liệu anh có biết rằng, thứ anh đang có trong tay, thứ anh đang có quyền kiểm soát, thứ quan trọng nhưng anh lại hờ hững, nó đang từng giờ, từng ngày phai nhạt, chết dần, chết mòn và tan biến vĩnh viễn? Em đã sống cùng anh, đã xem anh là duy nhất, đã dùng tất thảy chân tình mà em có để có thể yêu anh theo cách tích cực nhất, nhưng đổi lại những gì em nhận được cũng chỉ là sợ hờ hững, là sự vô tâm, ích kỉ, bảo thủ từ chính con người anh.

Đã bao lần, dù vô tình hay cố ý, anh đã làm em tủi thân anh có biết? Để một người con gái yêu mình khóc vì anh liệu trong tâm anh có thoải mái? Đêm đêm, trên đôi bờ vai gầy gò ấy rung lên những tiếng nấc, trên đôi gò má ấy giàn giụa những giọt lệ có phút giây nào làm anh thấy xót thương, động lòng? Chưa một lần và sẽ không có lần nào, anh chủ động dang rộng đôi vòng tay của người đàn ông trưởng thành để ôm em vào lòng hay có thể tự mình lau nước mắt cho em. Anh cứ vô tình vậy, mặc kệ em buồn, mặc kệ em khóc, lạnh nhạt, thờ ơ. Và rồi có những hôm em đi làm về muộn, khi mà một mình em đang loay hoay, lụi hụi tất bật với các công việc nhà từ việc bếp núc, dọn dẹp, quần áo, đến đủ thứ việc trên đời, anh vẫn ung dung cầm điện thoại ngồi chơi, ăn xong rồi lại tiếp tục điện thoại mà không trò chuyện hỏi han em được một lời hay ít nhất cũng dành khoảng thời gian riêng để chúng mình có thể nói chuyện cùng nhau.

Những đêm ngủ cùng nhau, như bao cặp đôi và vợ chồng khác, em chỉ muốn nằm cạnh anh, được ôm anh hay anh ôm em bởi em nghĩ, chỉ có cái ôm đơn giản ấy thôi nhưng nó chất chứa tình cảm mình dành cho nhau, rằng chúng mình cần nhau rất nhiều nhưng hình như anh lại không thích điều đó, anh luôn cố tạo khoảng cách với em. Vậy thì, mối quan hệ giữa anh, em, chúng ta là gì, khi gần mà không thể gần, khi không cùng nhịp mà lại bên nhau, khi ở bên nhau mà muốn sống một mình, khi có người đó nhưng vẫn cảm thấy tủi thân, cô độc?

blog radio, Dừng lại thôi vì em chẳng thể đi cùng anh đến cuối con đường

Em đã tự hỏi mình rằng, em là gì trong thế giới của anh, tại sao em lại chạy theo một người hờ hững đến mức vô tình với em như vậy. Ngoài kia vẫn còn đó những người yêu em, hết mực thương em thì em lại chối từ tình cảm của họ. Chúng ta - để gặp được nhau đã là khó, để duy trì mối quan hệ lại càng khó hơn và cuối cùng là sống chung một nhà lại là điều không thể. Em không bao giờ hối tiếc vì những điều đã trải qua, bởi vì đối với em, mỗi sự vật, sự việc, mỗi con người luôn mang đến cho em những ý nghĩa riêng trong cuộc sống này, và anh đối với em cũng vậy. Nhưng giờ, em lại cảm thấy sợ và không dám khẳng định tự tin rằng, em có thể chịu đựng được và tiếp tục đi cùng anh hết những phần đời còn lại bởi em thấy bơ vơ, lạc lõng, bế tắc. Em không biết em là ai, em ở đâu trong mối quan hệ này và rồi chúng ta sẽ đi đâu về đâu? em nhận ra rằng, em chỉ có thể cưới một người và xây dựng hạnh phúc nhỏ cùng người đó khi anh ấy có trái tim nóng, có tình yêu và sự bao dung và hơn nữa là có thể chở che, yêu thương cho em.

Ai cũng có riêng cho mình một người để yêu thương, với em, anh cũng đã từng là người như thế. Hy vọng một ngày nào đó, anh sẽ tìm được người con gái anh thật sự thương yêu, người mà anh sẵn sàng đánh đổi, sẵn sàng chở che bảo vệ, thậm chí là thay đổi chính bản thân mình vô điều kiện. Hãy lấy người đó làm vợ và sống thật hạnh phúc anh nhé.

© Linh Hương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top