Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

2022-05-20 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày mai thôi, trời sẽ lại nắng, hoa sẽ lại nở, những vụn vỡ trong tim dẫu không thể lành nguyên vẹn như lúc đầu nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu được tất cả.

***

Lan mệt mỏi xách balo xuống xe khi nghe bác tài gọi xe đã đến bến cuối. Vừa mở cửa xuống xe, cô rùng mình vì cơn gió lạnh ùa đến. Dù đã biết trước thời tiết SaPa mùa này vẫn còn lạnh, cô cũng đã chuẩn bị thêm khăn, áo mà vẫn không tránh được cái lạnh buốt ập đến bất ngờ. Cuối tháng tư và cứ ngỡ như đang ở giữa mùa đông ở Hà Nội vậy. 

Nhanh chóng gọi taxi để kịp đến homestay trước khi quá khuya, Lan may mắn đã tìm được ngay một chú lái taxi tốt bụng, đưa cô về tận nơi nghỉ, không quên hướng dẫn cô các điểm du lịch tại SaPa. Đến Mộc đã quá 12 giờ đêm, nhưng vì đã đặt lịch trước nên vẫn có bạn nhân viên đón cô chu đáo. Thấy Lan có vẻ mệt mỏi, bạn nhân viên mang cho cô chút bánh ngọt và ly nước gừng nóng hổi. Ngoại trừ thời tiết khá lạnh ra, Lan cảm thấy mọi thứ nơi đây thật dễ chịu, con người thân thiện, ấm áp, phòng nghỉ khá sạch sẽ, đầy đủ. Thực ra khi đặt phòng Lan cũng chẳng chú ý đến những chi tiết này, cô chỉ thực tâm chú ý tìm một nơi yên tĩnh để xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu.

Nói đây là cuộc chạy trốn cũng không phải, Lan vốn dĩ mạnh mẽ lắm. 30 tuổi, cô đã vượt qua biết bao nhiêu thử thách. Chưa thử thách nào làm khó được cô cả. Và lần này cũng vậy, chỉ là cô mệt mỏi, cô cảm thấy ngột ngạt giữa một Hà Nội đông đúc, chật hẹp. Cô muốn một lần nữa được nuông chiều cảm xúc, được hít thở bầu không khí trong lành, và quan trọng hơn là cô muốn nghe tiếng lòng mình, muốn sống thật với chính bản thân thêm một lần nữa.

hong-cu-75

Sau buổi tối đó, Lan đã biết mình phải làm gì. Không phải tiếng chuông điện thoại của Dũng đổ liên hồi cùng gương mặt khẽ cau lại của anh hay tiếng bước chân trốn chạy qua 5 tầng lầu của cô khiến cô tỉnh táo lại. Chỉ là bây giờ cô mới thực sự đủ quyết tâm, quyết tâm để dứt một mối tình tri kỷ.

Lan và Dũng là bạn học từ thời phổ thông. Hai đứa chơi thân với nhau từ nhỏ, chuyện trên trời dưới bể gì cũng tâm sự với nhau. Lớn lên, Lan biết những rung động của tuổi mới lớn khiến Dũng đôi lần muốn ngập ngừng tiến đến cái thứ tình cảm hơn tình bạn với cô. 

Lan biết và trong cô cũng có một thứ tình cảm hơn cả tình bạn đối với Dũng. Nhưng cô luôn gạt đi, cô sợ đánh mất đi cái tình bạn trân quý của cô và Dũng. Cô sợ thứ tình yêu mong manh sẽ không bền chặt và làm cho cô và Dũng xa cách. Và hơn hết, cô biết gia đình cô và gia đình Dũng chưa bao giờ phù hợp.

Đã nhiều lần mẹ Dũng nói chuyện xa gần rằng Lan và Dũng là bạn thì được nhưng đừng tiến đến tình yêu. Bác còn nói, Dũng đã có người thanh mai trúc mã rồi, chỉ chờ công việc ổn định rồi hai nhà nói chuyện thôi. Thế nên, hai đứa cứ như vậy, thứ tình cảm trong sáng từ bao giờ cũng cứ chôn chặt trong lòng không ai dám nói. Sau đó, Dũng cũng trải qua vài mối tình, Lan cũng vậy.

Hai đứa vẫn tâm sự, kể chuyện hoặc hỏi ý kiến nhau tất cả mọi chuyện từ công việc đến tình cảm. Nhưng cuộc sống chẳng ai biết trước được điều gì. Thế rồi, trong một lần họp lớp, lâu ngày không gặp nhau, cả lớp vui vẻ uống hết mình. Lan say thiếp đi, cô chỉ nhớ mang máng là Dũng kéo cô lên xe nói sẽ đưa cô về nhà. Và chuyện gì đến đã đến. 

cam-on-thuong-

Trong cơn say, cô và Dũng đã đi quá giới hạn. Lúc này đối với họ chỉ còn sự thăng hoa của cảm xúc, tình cảm dồn nén bấy lâu nay như được dịp vỡ òa. Họ hòa quyện vào nhau, trân trọng từng phút giây được sống chân thật với tình cảm của chính mình. Không ai nói câu gì, dường như mọi lời yêu thương lúc này đều là vô nghĩa, tìm cảm của họ mới chính là thứ tồn tại duy nhất vào lúc đó. Nước mắt Lan tràn ra ướt đẫm khuôn mặt, Dũng nhẹ nhàng lau rồi ôm cô vào lòng nâng niu, dỗ cô ngủ. 

Hai đứa thiếp đi trong niềm hạnh phúc dâng tràn dù họ biết ngày mai thôi sóng gió sẽ ập đến. Trời chưa sáng, tiếng chuông điện thoại liên hồi của Dũng làm hai đứa giật mình tỉnh giấc. Dũng cầm điện thoại, mặt anh khẽ nhăn lại rồi rảo bước ra hành lang. Lát sau quay lại, anh khẽ nói.

- Lan à, mẹ và Trang đang ở dưới sảnh khách sạn. Dũng xin lỗi, nhưng Lan tránh mặt đi chút nhé. Chỉ hôm nay thôi, xong nhất định Dũng sẽ nói chuyện với mẹ để chúng mình được chính thức ở bên nhau.

Lan choàng tỉnh, cô vội vàng mặc quần áo, không thể hình dung được mình lại rơi vào tình huống như thế này. Cô hoảng hốt chạy ra khỏi phòng tìm hướng cầu thang bộ đi xuống. Ra khỏi khách sạn, Lan chạy một đoạn nữa mới dám dừng lại. Cô tỉnh lại sau cơn thăng hoa của cảm xúc. 

Phải, cô đã sai, sai rồi, sau bao nhiêu năm cố gắng, kìm nén cảm xúc mà chỉ trong một phút nuông chiều cảm xúc nhất thời, cô đã phá hủy đi tất cả những gì mình xây đắp. Chẳng biết mình về phòng bằng cách nào, Lan cảm thấy tim mình đau thắt lại, cô ôm lấy ngực, nước mắt bất chợt trào ra rồi bắt đầu khóc nấc lên. Cô tự xỉ vả chính bản thân mình, giờ đây làm sao cô có thể đối mặt được với Dũng đây? Mệt mỏi và thất vọng về bản thân ghê gớm. 

ngay-ca-khi-sap-cuoi_0

Cô chặn số điện thoại của Dũng, dù cô biết rằng anh cũng điên cuồng tìm cô ở khắp nơi, nhưng hiện tại cô chưa thực sự có thể đối mặt với Dũng được. Mất một tuần liên, Lan loay hoay chất vấn chính mình, cô không tập trung làm được việc gì, mắt thâm quầng vì mất ngủ. Cho đến hôm qua, cô mới quyết tâm, trốn chạy không phải là cách giải quyết vấn đề. Sai thì phải sửa, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó. Việc đầu tiên, cô bỏ chặn số điện thoại của Dũng và cuộc gọi đầu tiên cũng là cuộc cô gọi cho anh.

- Dũng à. Là Lan đây.

Đầu dây bên kia cuống quýt xen lẫn tiếng Dũng đầy lo lắng. Nhưng không để Dũng nói gì Lan tiếp tục luôn, cô không muốn mình bị ngắt mạch quyết tâm.

- Lan xin lỗi chuyện bữa trước nha Dũng. Chỉ là lúc say quá, không làm chủ được mình. Dũng hay quên mọi chuyện đi nhé.

Nói xong, Lan cúp máy. Cô ngước lên nhìn bầu trời chiều hoàng hôn đang dần buông xuống. Cuộc gọi tiếp theo, cô gọi xe đặt vé xe chuyến sớm nhất đi Sa Pa. Và giờ đây, cô đã ở Sa Pa. Leo lên giường, dưới ánh đèn vàng ấm áp, không biết nhờ ly trà gừng nóng hổi của homestay hay do căn phòng nhỏ xinh xắn, thiết kế gọn gàng theo phong cách châu Âu cổ điển mà Lan đã thấy đỡ lạnh hơn rất nhiều. 

ke-da-tung-vut-bo

Kéo chăn kín cổ, Lan khẽ nhắm mắt lại thầm thì với chính bản thân, cảm ơn vì cậu đã đến, xin lỗi vì đã không thể bước tiếp cùng nhau cho đến hết đoạn đường còn lại. Có những mối quan hệ nên dừng lại trước khi quá muộn. Dừng lại đủ để trong ta những hoài niệm đẹp đẽ. Dừng lại không phải là chấm hết những yêu thương, mà dừng lại cũng là một cách mà tớ lựa chọn. Dẫu biết rằng, dừng lại cũng sẽ đau, dừng lại cũng sẽ có người bị tổn thương, nhưng một người đau sẽ có nhiều người hạnh phúc…

Ngày mai thôi, trời sẽ lại nắng, hoa sẽ lại nở, những vụn vỡ trong tim dẫu không thể lành nguyên vẹn như lúc đầu nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu được tất cả. 

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top