Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bao giờ em hết thương, hết nhớ, hết tương tư?

2022-04-30 01:25

Tác giả: Mộc Yên


blogradio.vn - Phải chăng vì có sự hiện diện của anh nên nắng tháng năm không còn gay gắt nữa. Em vốn thấy tháng năm là đẹp đẽ, là hạnh phúc mà giờ đây em lại sợ sự xuất hiện của nó như vậy.

***

Tiếng ve kêu, hoa phượng đã nở trên sân trường, những bông hoa bằng lăng tím cũng đã về tụ họp cùng với ve sầu và phượng đỏ, sao anh còn chưa về với em?

Người đời thường nói: chúng ta đừng nên qua tham lam muốn mọi thứ đề thuộc về mình, chúng ta không thể chỉ nghĩ cho bản thân mình mãi mà chú ý đến cả những người xung quanh mình nữa. Đặc biệt là đối với anh. Anh vẫn lạnh lùng, vẫn kiêu hãnh, vẫn lảng tránh em như thế. Dù sau này chúng ta có gặp lại liệu anh còn nhận ra em?

Em nhiều lúc đã nghĩ rằng mình có duyện phận, cho em được gặp anh rồi khi em biết chúng ta có cùng ngày tháng sinh nhật thì em càng tin vào hai chữ duyên phận đó nhiều hơn. Nhưng có lẽ em đã sai. Vốn dĩ với em anh chẳng có chút để tâm. Em có lúc đã cho rằng không biết có phải vì trong anh em vốn chẳng có thứ gọi là trong tâm nên em chưa từng nhận được chút hy vọng từ anh. Bởi vậy, em bớt buồn, bớt thất vọng. Em có nên cho đó là điều may mắn?

Tháng năm chẳng mấy mà lại đến. Em vẫn nhớ rất rõ ngày lần đầu tiên em biết anh. Hôm đó HY vẫn đầy nắng, cái nắng tháng năm vốn khiến làm cho người ta sợ nhất thì em lại thấy sao mà nó dễ chịu đến vậy. Phải chăng vì có sự hiện diện của anh nên nắng tháng năm không còn gay gắt nữa. Em vốn thấy tháng năm là đẹp đẽ, là hạnh phúc mà giờ đây em lại sợ sự xuất hiện của nó như vậy. 3 năm kể từ ngày chúng ta gặp nhau, em vẫn là em của khi đó còn anh vẫn là người rất bận rộn với thế giới ngoài kia. Dường như sự bận rộn ấy làm anh quên mất sự hiện diện của em.

Chẳng biết từ bao giờ không còn những tin nhắn trò chuyện, những lời hỏi thăm nhau đối với chúng ta giờ cũng khó để nói ra. Rồi cuộc sống vẫn cứ thế diễn ra, vẫn cứ bình yên cách lạ thường. Em cũng không còn mỗi ngày chờ đợi tin nhắn được gửi đến từ anh bởi dù anh không thấy sự hiện diện của em thì em vẫn luôn dõi theo anh. Chỉ có cách âm thầm bên anh như vậy em mới thấy mình còn gì đó ở cuộc sống này, còn thấy cuộc sống còn nhẹ nhàng và ấm áp. Em tin thế giới trong bức tranh cuộc sống muôn màu mà anh và em đang sống, em cũng tin rằng mình đã từng cùng nhau tạo thành những mảnh ghép sống động để dành cho nhau khoảnh khắc đẹp nhất. Cảm ơn anh đã xuất hiện trong bức tranh cuộc sống của em, khiến chúng không còn mờ nhạt. Mình gặp được nhau âu cũng bởi ch duyên mà cuộc sống ban tặng. Và em tin rằng nếu em và anh đã gặp nhau bởi chữ duyên, ta sẽ không để lỡ mùa hoa mộc lan thơm ngát ấy.

Tháng năm về rồi, hoa mộc lan cũng đã nở cùng với bằng lăng và phượng vĩ, nắng vẫn ươm vàng như vậy, cuộc sống của chúng ta vẫn trôi. Em vẫn là em ở đây, và bao lâu nữa thì hình ảnh em không còn là gì trong anh? Và bao lâu nữa em hết thương, hết nhớ và quên anh?

© Mộc Yên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Gửi anh cuốn nhật ký gián đoạn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

back to top