Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đông đến rồi, cứ yêu đi ngại gì

2019-11-19 01:05

Tác giả: nga119


blogradio.vn - Tự nhiên tôi thấy mình cô đơn. Chẳng lẽ cái ảm đạm, trầm lắng của mùa đông làm tôi thích thú lại đang làm tôi muốn được yêu. Hay là cái lạnh làm tôi muốn được tình yêu sưởi ấm. Tôi thầm nghĩ, giá như có một người cùng tôi lượn phố để cùng nhau cảm nhận cái lạnh đầu mùa mà tôi rất thích, giá như có một người lấy bàn tay mình ủ ấm đôi tay lạnh cóng của tôi, hay chỉ giá như có người cùng tôi mặc chiếc áo hodie xinh xắn đang treo trong tiệm quần áo kia.

***

Thành phố đang trong những ngày chuyển mình sang đông, thật tuyệt biết bao nếu vào một ngày rảnh rỗi được đi vòng quanh các con phố, hít hà cái khí trời se lạnh này. Vào đông, Hà Nội sẽ không còn thấy những cái nắng chói chang làm con người ta chạy nhanh qua khỏi các con đường, thay vào đó là những tia nắng ấm nhẹ nhàng như chàng trai dịu dàng chạm lên đôi má người con gái, và những trận mưa rào cũng nhường chỗ cho những cơn mưa phùn bay bay với cái lành lạnh của gió đầu mùa. Thật háo hức biết bao, tôi thích những ngày đông dịu dàng ấy, thích màu ảm đạm, trầm lắng của mùa đông nhuộm trên sự bận rộn, tấp nập của một Hà Nội luôn ồn ào. Nhưng không hiểu vì sao, tôi cứ có cảm giác thiếu một thứ gì đó mà bản thân khó lòng diễn tả. Đông đến, tôi còn thiếu điều gì chăng?

Người ta thường nói, mùa đông là mùa của chia tay. Phải vậy không? Tôi lại thấy rằng, cái lạnh mùa đông làm lạnh cả trái tim những người cô đơn, con người ta khi lạnh mặc nhiên sẽ làm ấm mình, phải chăng một tình yêu sẽ làm họ thấy ấm áp. Lượn vòng quanh trên những con phố mà cuối tuần nào tôi cũng đi, nhưng sao tôi không còn thấy những sự rộn rã như ở mùa hè, không cảm thấy nhẹ nhàng như mùa thu? Tự nhiên tôi thấy mình cô đơn. Chẳng lẽ cái ảm đạm, trầm lắng của mùa đông làm tôi thích thú lại đang làm tôi muốn được yêu. Hay là cái lạnh làm tôi muốn được tình yêu sưởi ấm.

Tôi thầm nghĩ, giá như có một người cùng tôi lượn phố để cùng nhau cảm nhận cái lạnh đầu mùa mà tôi rất thích, giá như có một người lấy bàn tay mình ủ ấm đôi tay lạnh cóng của tôi, hay chỉ giá như có người cùng tôi mặc chiếc áo hodie xinh xắn đang treo trong tiệm quần áo kia. Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Đông đến rồi, cứ yêu đi ngại gì

Tôi không biết những gì mình nghĩ có đúng hay không? Nhưng với lòng tôi thì nó thỏa mãn cho những thắc mắc trong tâm trí tôi rằng “vì sao mùa đông làm người ta muốn yêu”. Người ta sẽ thật sự muốn yêu khi người ta gặp được tình yêu của mình, hoặc khi người ta thấy mình thật sự cô đơn. Gặp được người mình yêu tưởng dễ mà lại khó bởi nếu tâm can chưa sẵn sàng cho việc yêu thì rất khó để trái tim mở cửa. Còn sự cô đơn tưởng bình thường nhưng hóa ra lại rất khó cưỡng lại. Tôi tin là thế. Khi cuộc sống có quá nhiều việc xảy ra, có quá nhiều chuyện phải nghĩ đến, mặc nhiên sẽ đến lúc lòng bạn thấy mình thật yếu đuối, thấy mình cần một ai đó để dựa vào, và bạn thấy mình thật cô đơn. Cô đơn làm trái tim bạn muốn yêu! Vậy sao mùa đông lại khiến chúng ta muốn được yêu.

Mùa đông có lẽ là mùa riêng biệt nhất, mùa đông mang dáng vẻ riêng biệt của nó, nếu xuân, hạ, thu rộn ràng, tươi trẻ bao nhiêu thì mùa đông giống một người đàn ông chững chạc, trầm lắng bấy nhiêu. Cái ảm đạm, phảng phất nét u buồn của mùa đông, làm lòng người ta gợn sóng, nó như đẩy người ta đến nốt trầm của bản nhạc, và người ta sẽ chỉ thấy nó rộn ràng lên khi người ta có tình yêu. Lại thêm cái lạnh đặc biệt của nó làm lòng người hiu quạnh hơn, và những cái ấm của tình yêu khác làm trái tim người cô đơn trở nên thèm muốn, thèm được sưởi ấm như những trái tim đang yêu. Có lẽ vì vậy, mùa đông làm con người ta muốn yêu hơn bao giờ hết, muốn yêu để khỏa nấp khoảng trống vắng trong tâm hồn họ, muốn yêu để họ được ấm áp dù cho ngoài kia những cơn mưa phùn có làm họ lạnh cóng.

Mùa đông đang làm tôi muốn yêu. Dù cho những tổn thương trong trái tim nhỏ bé vẫn chưa lành, nhưng mùa đông kì bí như có một nguồn sức hấp dẫn lạ kì kéo tôi đến với tình yêu. Tôi ước gì vào một sớm mai thức dậy, hay một buổi tối lạnh, tôi được ai đó yêu để trái tim tôi được sưởi ấm, để mùa đông không thể làm tôi lạnh. Bạn có đang muốn yêu không? Bạn có thấy như tôi, có thấy mình cô đơn khi đông về? Nếu có, hãy yêu đi. Ngại gì!

© nga119 – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ cơn mưa

nga119

Dùng nụ cười để đối mặt với cuộc sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp, tôi thích Sài Gòn không phải là ở cuộc sống tấp nập hay những cao ốc, cũng không phải là ánh sáng rực rỡ mà Sài Gòn về đêm ban tặng. Mà tôi thích nó chỉ đơn giản là những lúc cô đơn tôi có thể chạy vòng quanh qua những con phố hay len lõi trong từng dòng người tấp nập. Hay thậm chí là ghé vào một quán cà phê ven đường để ngồi đó và cảm nhận về cuộc sống của mình.

 Dáng hình của yêu thương

Dáng hình của yêu thương

Tình yêu thương vốn không có dáng hình cụ thể, cũng không cân đo đong đếm được bằng những thước đo vật chất phù du. Nhưng tình yêu vẫn luôn hiện hữu xung quanh ta, bằng một cách nào đó.

Gửi anh, người đã từng thương em

Gửi anh, người đã từng thương em

Em sẽ vẫn giữ ở một góc khuất nào đó của mình về một kỉ niệm thật đẹp. Một kỉ niệm về anh - chàng trai chân thành đã từng thương em.

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ luôn làm mắt em cay Nỗi sợ ngày xưa anh đâu còn nhớ nữa.

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những mối quan hệ sẽ dễ dàng quên đi, nhưng cũng có những mối quan hệ mà dù đi hết cuộc đời này, cũng sẽ chẳng thể nào có thể xóa nhòa. Và có những tình cảm chỉ là say nắng nhất thời, nhưng cũng có những tình cảm sẽ dai dẳng mãi trong tim.

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Tình cảm tớ dành cho cậu rất hồn nhiên, đó là những rung động đầu đời của tớ, nó trong trẻo như sương mai. Người ta nói rằng tình yêu tuổi học trò thường là thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta đánh mất trong cuộc đời này.

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Tôi bây giờ không còn nhỏ dại, kí ức năm nào đã ngủ quên trong tiềm thức nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng thổn thức nhớ về một thời đã qua.

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Nhưng có lẽ một ngày nào đó gần thôi, tôi sẽ bước ra khỏi bóng hình của quá khứ để nhìn nhận những thay đổi của ba và cho mình được trọn vẹn với hai chữ gia đình mà tôi luôn ao ước. Một gia đình hạnh phúc sau rất nhiều vết thương.

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt cho riêng mình dù có thể phải đối mặt bão giông hay bình yên đi chăng nữa thì chắc chắn vẫn sẽ cảm động đến khắc sâu. Và thanh xuân của tôi cuối cùng lại vẫn là anh ấy.

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tôi của ngày hôm nay đã cất sâu những cảm xúc năm nào và để mọi thứ được ngủ yên. Bởi sẽ có những tình yêu chỉ cần được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc.

back to top