Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau
2018-03-18 01:30
Tác giả:

Tình đơn phương
Tình đơn phương trên màn ảnh lúc nào cũng đẹp, kết thúc có hậu cũng đẹp mà dở dang cũng đẹp. Vì đơn giản, người yêu đơn phương không trải qua những dằn vặt một mình. Bên cạnh họ còn có khán giả. Ai cũng nhìn thấy họ đã hi sinh như thế nào, ai cũng nhìn thấy những cử chỉ quan tâm của họ dành cho người kia, cả những niềm vui nho nhỏ mà nhân vật ấy từng ngày góp nhặt, cả những nỗi buồn tê tái về đêm. Khán giả xem, khán giả đồng cảm, người xót thương, người thổn thức, nên tình cảm luôn toát lên một vẻ cao thượng lặng thầm nào đấy.
Còn thực tế, người yêu đơn phương chẳng có ai ngoài chính bản thân. Lúc bắt đấu cho đến tận lúc từ bỏ, chỉ đơn độc một mình.
Ai cũng từng mơ mộng về một ngày tình yêu ấy trở thành sự thật
Đó là những lần ngập ngừng muốn tỏ tình; là những lần ngón tay còn đong đưa thẫn thờ trên bàn phím, nick bên kia đang sáng; là những cuộc gọi nhỡ rồi thôi hoặc giả vờ chuyển sang chuyện khác; là những lần gặp mặt trực tiếp, rồi khi nhìn vào đôi mắt ấy, nhìn nụ cười ấy bỗng dưng lòng can đảm vỡ tan tành.
Yêu người nhưng chẳng thể ân cần, chẳng thể nắm tay người trên những con đường như bao bàn tay đang đan bàn tay khác; chẳng thể tựa vào vai để yếu đuối bảo rằng tôi đang mệt mỏi; chẳng dám nói rằng mình sợ cách xa người ấy như thế nào dù rằng bản thân chưa một lần được giữ.
Yêu vô cùng, muốn bày tỏ vô cùng, nhưng lại sợ người ấy biết đến vô cùng. Chữ nhỡ khiến người ta chần chừ và tự bào mòn mình. Nhỡ người ấy không đồng ý thì sao, nhỡ mất đi cả tư cách của một người yêu đơn phương luôn thì sao? Ở bên cạnh người mình thương yêu, dù có khổ đau nhưng vẫn đôi khi hạnh phúc. Nhưng nếu xa người ấy rồi, chỉ biết ta bỗng mất đi một hình bóng duy nhất để nhớ về. Cuộc sống bỗng hóa miên man trống rỗng.

Ai cũng từng sợ hãi khi bỗng có ai đó khác bước vào thế giới của hai người
Những lời nói, những cử chỉ của người ta yêu dù là vô tình, dù là tủn mủn cũng khiến ta nhớ về không thôi. Họ không bận tâm, còn ta thì đem cất rồi chất đầy trong ngăn tim. Sự lượm nhặt ấy đáng thương biết nhường nào. Nhưng đáng thương hơn là khi có người nào đó bước vào mối quan hệ. Người lạ ấy chẳng là người thứ ba, vì vốn dĩ ta và người cũng chẳng là gì.
Nhưng có ai không đau đáu khi nghe người nọ nói cười với người kia; có ai không nghe tim mình vỡ vụn khi nghe người ta thầm thương trộm nhớ kể về một người thầm thương trộm nhớ khác; có nghe nỗi sợ hãi thấp thỏm trong lòng khi thấy tình yêu bấy lâu vĩnh viễn không còn cơ hội cất lời; có thấy sự buông bỏ trong lòng đang gào thét, vì ngoài buông bỏ ra ta còn biết phải làm gì.
Thế giới ngày xưa có tôi luôn lặng lẽ nhìn anh, thế giới hôm nay đau khổ hơn, tôi vẫn đứng đây, lặng lẽ nhìn anh và cô ấy. Sự vị tha chỉ cho phép ta giả vờ cười nói trước mặt dù lòng đau như cắt, sự vị tha không cho phép ta bày tỏ lòng mình vào lúc này, để trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác.
Và cứ thế đau…
Yêu đơn phương, nỗi đau kéo dài và âm ỉ. Từ lúc lặng lẽ yêu, đến lúc lặng lẽ nhìn người kia tay trong tay cùng người khác, đến lúc nhìn họ khổ đau khi hai người lai lối đi về. Ta cùng người ta thương trải qua tất cả, người có lúc hạnh phúc, có lúc khổ đau, chỉ có riêng ta lúc nào cũng là nước mắt.
Có ai đó từng viết rằng: “Đơn phương ngốc nghếch ở chỗ, đến tận lúc ta từ bỏ, người kia vẫn không hề biết trên đời này, từng tồn tại một người yêu họ nhiều đến thế.” Đọc câu nói ấy, người đơn phương cứ ngỡ như được viết riêng cho mình.
Người ta hay bảo người yêu đơn phương ngốc, nhưng ngốc hay không là thuộc về lý trí, yêu hay không thuộc về trái tim, điều khiến bằng cách nào?
Ừ, vậy là, cứ thế đau…
© Nương Tràng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.







