Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đom đóm mùa hạ (Phần 1)

2017-11-20 01:11

Tác giả:


blogradio.vn - Dù cho bản thân là đom đóm, con cũng nên kết bạn với những con đom đóm khác, đừng tự một mình mà lặng lẽ bay đến ngày mai.

***
blog radio, Đom đóm mùa hạ

Phong Hạ khẽ đưa đôi mắt nhìn qua ô cửa sổ lớp học, cây phượng vĩ dưới sân trường bắt đầu thay lá, từng phiến lá nhỏ nhẹ nhàng phiêu mình trong gió, từ từ chạm đến mặt đất như kết thúc một chu trình sống vĩ đại. Những hàng ghế đá bị lãng quên, cỏ dại mọc lên, rêu bám đầy theo thời gian, như chẳng còn ai nhớ đến nó nữa.

Ô cửa sổ nhỏ cũng phủ đầy rêu, nó gắn liền với Phong Hạ. Nó như một cánh cửa thần kì nào đó đưa cô đến một thế giới khác, một thế giới tự do tự tại. Phong Hạ từng muốn cô giống như những cánh phượng hồng mỏng manh ngoài kia, được một lần đắm mình trong gió, được một lần đốt cháy những khát khao, rồi bay đi trong cái nắng hoàng hôn lụi tàn.

Chiều, là buổi chiều đầu tiên của mùa hạ, nắng sắp tắt, hoàng hôn sắp buông mình sau dòng chảy của thời gian, Phong Hạ dang tay đón những cơn gió hạ đầu tiên, mát rượi. Phong Hạ lặng lẽ bước đi trên một thảm xác phượng đỏ thắm, rơi trên sân trường, đây có lẽ là mùa hạ cuối cùng cô ở đây, Phong Hạ sắp chuyển trường vào thành phố cùng với bố mẹ nuôi.

Lên tám tuổi, Phong Hạ nhận biết mình là cô nhi, cô không có bố mẹ, không có người thân. Từ nhỏ, cô phải sống trong cái nhà thờ quạnh quẽ đến đơn độc. Phong Hạ thích đom đóm, cô làm bạn với đom đóm, cô nhốt mình trong thế giới của đom đóm, nhốt mình trong một màn đêm tối tăm, đâu đó chỉ le lói có những ánh sáng mờ nhạt và mờ nhạt... Có lần, Cha xứ bảo Phong Hạ là một con đom đóm nhỏ, dù cho suốt đời có cô độc nhưng vẫn tự phát ra những ánh hào quang của riêng mình, hóa ra cho đến bây giờ Phong Hạ mới thật sự hiểu rõ ý nghĩa những lời Cha từng nói.

Lên 12 tuổi, Phong Hạ thi đỗ vào một trường cấp 2 với điểm số suýt soát như một kì tích. Lần ấy, Phong Hạ vỡ òa khi thấy tên mình trong danh sách đậu vào trường. Cô tin rằng tạo hóa đã mỉm cười với cô thật sự. Đó hẳn là một bước ngoặc to lớn thay đổi số phận của một con người. Cũng sau lần ấy, Phong Hạ nhớ rất rõ những lời Cha xứ dặn dò:

"Dù cho bản thân là đom đóm, con cũng nên kết bạn với những con đom đóm khác, đừng tự một mình mà lặng lẽ bay đến ngày mai."

Phong Hạ muốn kết bạn, muốn mình thật có nhiều bạn. Nhưng hóa ra mọi thứ không giống như suy nghĩ của cô. Ngày đầu tiên đi học, Phong Hạ chỉ đứng lặng lẽ dưới sân trường một mình nhìn những bạn khác được dìu bước trong vòng tay của bố mẹ. Cô thật khác biệt, gương mặt lạnh lùng ít cười khiến không ai dám lại gần kết bạn. Rồi cứ thế đến sau này, Phong Hạ bị tách ra khỏi một thế giới ấy, chỉ biết chìm trong thế giới riêng của mình.

Phong Hạ được ngồi ở cuối lớp cạnh cửa sổ. Đây thật sự là may mắn khi cô có thể nhìn thấy sự thay đổi của mọi thứ qua ô cửa sổ nhỏ bé.

Mùa xuân cây phượng già đâm chồi nảy lộc, đến mùa hạ những cánh phượng mỏng manh lặng lờ bay trong gió, mùa thu với những phiến lá nhỏ lìa cành trở về với nguồn cội, mùa đông với những cơn mưa dài ngày không ngớt, những hạt mưa tí tách đập vào ô cửa như một bản nhạc không lời buồn bã, day dứt...

Mọi người nghĩ Phong Hạ không bình thường. Cô ít nói, đến lớp học từ rất sớm, nhưng tan học lại đi ra về rất trễ. Mọi người nghĩ cuộc sống của Phong Hạ rất tẻ nhạt, chỉ luôn nhìn qua ô cửa sổ như một thói quen. Ở ngoài ấy chỉ là một khu bỏ hoang, một chuỗi ghế đá dài phủ đầy rêu, một cây phượng già nua cằn cỗi không còn ai đến thăm và chăm sóc.

Phong Hạ lại nghĩ khu bỏ hoang ngoài ô cửa sổ như chính bản thân mình, vẫn vươn lên mặt cho số phận, vẫn ngày ngày đắm mình trong ánh nắng mặt trời, vẫn thay đổi với dòng chảy của thời gian. Dù cho bị lãng quên vẫn sinh trưởng và phát triển. Giống như Phong Hạ, dù chỉ sinh ra là một con đom đóm nhỏ lẻ loi trong bầu trời đêm mờ mịt, vẫn phát ra một ánh sáng hy vọng tìm những con đường để tự bay đến ngày mai.

blog radio, Đom đóm mùa hạ

Có lần, một buổi chiều đầu hạ với cơn mưa giông bất chợt, Phong Hạ không đem ô. Phong Hạ lặng lẽ đi giữa sân trường trường ra về đắm chìm trong cơn mưa nặng hạt, Phong Hạ không buồn vì Phong Hạ thích mùa hạ, thích những cơn mưa bất chợt này.

Bỗng, một chiếc ô che chở cô từ phía sau, Phong Hạ xoay người, cô ngạc nhiên khi nhìn thấy một chàng trai cầm ô, cậu ta cũng đang bị ướt. Là Vương Tuấn, một người bạn cùng lớp mà Phong Hạ chưa bao giờ nói chuyện cùng. Phong Hạ ngây người một hồi lâu.

Phong Hạ nói:

"Tôi không sao, chiếc ô nhỏ như thế này không thể che đủ hai người đâu."

Vương Tuấn không nói gì, cười nhẹ rồi nắm tay Phong Hạ trao chiếc ô cho cô vội vàng chạy đi mất.

Ngày hôm sau, Phong Hạ cầm chiếc ô đến lớp trả cho Vương Tuấn, lần này cậu cười nhẹ, nụ cười như một tia nắng ấm áp đầu tiên của ánh mặt trời sau một ngày đầy giông bão.

Vương Tuấn nói:

"Cậu cứ cầm lấy chiếc ô này, tự che cho mình mỗi khi trời mưa, đừng bao giờ để cho bản thân mình bị ướt!"

Nói xong, Vương Tuấn quay lưng đi. Trong lòng Phong Hạ trào dâng một xúc cảm nào đó, đó là sự quan tâm của Vương Tuấn dành cho cô chăng? Nhưng Vương Tuấn không phải là bạn, Phong Hạ không có bạn, vậy lí do gì Vương Tuấn quan tâm đến cô?

Sau lần đó, Phong Hạ vẫn giữ chiếc ô đó bên cạnh mình, cô không bị ướt mưa lần nào nữa. Phong Hạ vẫn giữ trong lòng cái khoảnh khắc cô nhận ra một người khác quan tâm đến mình, Phong Hạ nhận ra mình tồn tại.

Một lần khác vào mùa đông lạnh lẽo, mưa đổ xuống như không ngớt, Phong Hạ sơ ý bị trượt cầu thang, chân bị trật đến bầm tím. Phong Hạ vẫn cố gắng đứng dậy, cắn răng nhích từng bước chân nhỏ, nước mắt vẫn không ngừng chảy ra. Cô vẫn nắm chặt khư khư trong tay chiếc ô nhỏ.

Vương Tuấn lại bất giác lại xuất hiện trước mặt Phong Hạ một lần nữa. Vẫn là cái nụ cười nhẹ nhàng đầy ấm áp ấy, Vương Tuấn cõng Phong Hạ trên lưng về nhà thờ.

Phong Hạ cảm giác phút giây này thật ấm áp, trên lưng Vương Tuấn như một điều kì diệu nào đó. Đoạn đường từ trường về nhà khá xa, nhưng đối với Phong Hạ mọi thứ lại quá gần. Tay Phong Hạ cầm chiếc ô nhỏ che chở cho cả hai, lần này cả hai đều không bị ướt. Tay còn lại Phong Hạ ôm chặt vào người của Vương Tuấn. Cô hé môi mỉm cười trong cái lạnh buốt, cảm giác này thật lạ, hơi ấm từ Vương Tuấn truyền sang người cô bằng một sợi dây vô hình nào đó.

"Tại sao lại giúp tôi?" - Phong Hạ khẽ hỏi, trong đầu Phong Hạ đã nghĩ Vương Tuấn là một người bạn từ lâu.

"Chúng ta là bạn, là bạn thì sẽ giúp nhau khi gặp chuyện!"

"Tại sao lại làm bạn với tôi?"

Vương Tuấn vẫn điềm đạm trả lời, thanh âm cậu rất ấm áp.

"Chúng ta có thể kết bạn với bất kì ai khi mở lòng, đừng giam mình trong sự đơn độc, không có ai sinh ra là đơn độc cả!"

Có một cơn gió lạnh buốt vừa bay ngang qua, mái tóc Phong Hạ nhẹ nhàng bay trong gió.

Vương Tuấn lúc này như thấm mệt, mồ hôi trên trán nhễ nhại. Phong Hạ vòng tay ra sau lấy chiếc khăn tay trong túi áo rồi chạm mồ hôi cho Vương Tuấn. Chính lần này, Phong Hạ đã chắc chắn rằng Vương Tuấn là bạn, là một người bạn thân đầu tiên, và sau này là duy nhất.

Phong Hạ sau đó kể mọi chuyện cho Cha xứ nghe, cô đã tìm được một người bạn đom đóm khác, hóa ra đom đóm không đơn độc ngay từ khi sinh ra, hóa ra không có sự đơn độc nào cả.

"Phong Hạ, con khờ thật, vạn vật sinh ra đều không đơn độc, tạo hóa tạo ra một cặp, nghĩa là mọi thứ đều có đôi, nếu hữu duyên, con sẽ tự tìm thấy một nửa của cuộc đời mình, một nửa ấy là duy nhất!"

blog radio, Đom đóm mùa hạ

***

Lên năm 14 tuổi, Phong Hạ bắt đầu vào học lớp 8. Phong Hạ lúc này đã trưởng thành hơn trong suy nghĩ, chín chắn hơn khi có một người bạn thân là Vương Tuấn. Mặc dù, Vương Tuấn có cuộc sống riêng của cậu, hai người đôi khi chỉ trò chuyện vài câu trong lớp học, hay Vương Tuấn vài lần quan tâm Phong Hạ khi cô gặp rắc rối trong một chuyện gì đó. Nhưng Phong Hạ nghĩ như thế đã là quá nhiều, quá đủ rồi.

Có lần, Phong Hạ bị gãy chân khi sơ ý quét dọn nhà thờ bị cây thánh giá ngã trúng. Chân của Phong Hạ sau lần đó bị bó cứng, Phong Hạ không thể tự mình di chuyển được.

Lần đó, Vương Tuấn đã đến nhà thờ hàng ngày, chở Phong Hạ đi học trên chiếc xe đạp, buổi trưa chở Phong Hạ về nhà thờ, dù bất kể mưa hay nắng. Rồi sau này chân Phong Hạ đã khỏi hẳn, Vương Tuấn vẫn giữ thói quen ấy, đưa đón Phong Hạ thường xuyên.

Vương Tuấn lạnh lùng rất giống Phong Hạ, nhưng sự lạnh lùng ở cậu lại toát ra một thứ gì đó ấm áp lạ thường. Vương Tuấn ít nói, ngay cả đưa đón Phong Hạ thường xuyên, cậu cũng chỉ trả lời vài câu hỏi ngắn ngủi từ Phong Hạ. Đôi khi trên đường về cả hai đều im lặng không nói câu nào.

Vương Tuấn rất hay đến nhà thờ cùng bố mẹ khi rãnh rỗi, cậu mua rất nhiều đồ ăn, viện cớ làm lễ tạ ơn, Vương Tuấn để mọi thứ ở lại nhà thờ với mong muốn giúp đỡ cho Phong Hạ.

Phong Hạ cứ ngỡ thời gian đã trôi qua thật nhanh, mới đó đã 2 năm kể từ lần đầu tiên Vương Tuấn cầm ô che mưa cho cô. Hai năm quả thật quá nhiều để vun đắp nên một tình bạn đẹp, giữa Phong Hạ và Vương Tuấn đã gần gũi hơn, mặc dù không nói chuyện nhiều, nhưng cả hai đều rất giống nhau ở nhiều điểm, và tình bạn giữa họ lớn lên theo từng ngày.

Vào một ngày đầu hạ, bố mẹ Vương Tuấn đi công tác xa, Vương Tuấn được gửi ở nhà thờ một hôm nhờ Cha xứ trông nom. Đây có lẽ là một kỉ niệm khó quên nhất đối với cả hai.

Đó là một ngày thật dài, cả hai cùng nhau cười nhiều hơn, đều là những nụ cười chân thật nhất. Phong Hạ thoát ra bóng tối từ ánh sáng dẫn đường của Vương Tuấn, thoát ra sự đơn độc của chính mình.

Đến tối, Phong Hạ cho Vương Tuấn biết một bí mật mà trước đây Phong Hạ giấu nó cho riêng mình. Vào những ngày đầu hạ, phía sau nhà thờ có rất nhiều đom đóm sinh sôi nảy nở, mà Cha xứ đặt tên nó là một vườn đom đóm. Phong Hạ chạy lướt qua vườn đom đóm, hàng nghìn con đom đóm bay lên không trung tỏa ra những ánh sáng tuyệt đẹp. Vương Tuấn ngỡ ngàng, hẳn đây là một kì quang cậu cậu chưa bao giờ thấy nó ở đâu đó. Đến bây giờ Vương Tuấn mới hiểu tại sao cha sứ gọi Phong Hạ là đom đóm. Mái tóc Phong Hạ tung bay theo cơn gió hạ ngang qua, một con đom đóm nhỏ đậu trên mái tóc ấy.

Vương Tuấn cười nhẹ tiến đến Phong Hạ, nhẹ nhàng đưa tay lên mái tóc của cô, lấy con đom đóm nhỏ ấy thả lên bầu trời.

"Phong Hạ, cậu là con đom đóm sáng nhất, đẹp nhất tôi từng thấy!"

blog radio, Đom đóm mùa hạ

Phong Hạ cười. Và còn một sự thật nữa, Phong Hạ tự mình hiểu ra, hóa ra đom đóm không đơn độc tại bóng tối mà nó sinh ra, đom đóm vẫn có thể kết bạn, chẳng có con đom đóm nào tự mình bay đến ngày mai.

"Vương Tuấn, cậu có thật sự là đom đóm?" Phong Hạ ngước nhìn Vương Tuấn từ ánh sáng mờ nhạt của đèn đom đóm, mái tóc Vương Tuấn cũng bay nhẹ nhàng trong cơn gió hạ ngang qua.

"Phong Hạ, tôi không phải là đom đóm lóe sáng như cậu, tôi là màn đêm lạnh lẽo, cô độc, mãi mãi sau này vẫn như vậy, chỉ có màn đêm mới làm đom đóm phát ánh hào quang!"

Phong Hạ ngẩn người không hiểu hết những triết lí từ Vương Tuấn, nhưng rõ ràng, Phong Hạ hiểu rõ ràng, chỉ có màn đêm là bạn thân duy nhất của đom đóm.

Mấy ngày sau đó, Phong Hạ không gặp lại Vương Tuấn.

Một tháng sau đó, Phong Hạ vẫn chưa có cơ hội gặp lại Vương Tuấn lần nào. Phong Hạ vẫn hàng ngày đợi Vương Tuấn trước cổng nhà thờ như một thói quen.

Rồi một ngày cuối hạ, Phong Hạ đổ bệnh, vì ngày nào cũng đứng đợi Vương Tuấn trước cổng nhà thờ, Phong Hạ nằm li bì, trên tay vẫn cầm khư khư chiếc ô.

"Phong Hạ, không sao chứ?"

Giọng nói ấm áp này quen thuộc một cách kì lạ, thể như chính Phong Hạ đã chờ nó từ rất lâu, rất lâu.

"Phong Hạ, sau này tự chăm sóc cho bản thân mình, đừng bao giờ đợi tôi, hãy cứ mở lòng kết bạn với một ai đó, hãy cứ là một con đom đóm sáng nhất? Đẹp nhất!"

Phong Hạ vẫn mê man nghe giọng nói ấm áp này theo tiềm thức, giọt nước mắt chảy dài trên mi từ bao giờ. Hóa ra đây là một lời từ biệt, hóa ra kể từ giây phút này đây, Vương Tuấn bước ra khỏi cuộc đời của Phong Hạ. Vương Tuấn từng nói với Phong Hạ rằng cậu là màn đêm lẻ loi, cô độc. Màn đêm biến mất liệu đom đóm có còn tiếp tục phát sáng hay không?

Còn tiếp...

© Ngọc Minh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top