Đổi thay như chiếc lá trên đầu cành
2022-10-25 01:25
Tác giả:
Giang Trần
blogradio.vn - Ừ thì “đổi thay” mới chính là điều không bao giờ thay đổi! Hãy đi tìm lại chính mình, rồi cơn dông bão cũng sớm vượt qua.
***
“Nếu không có khổ đau
Biết đâu là hạnh phúc
Nhờ mộng mị hôm nào
Ta tìm về tỉnh thức”
(Thiền sư Minh Niệm)
Những điều đổi thay và bất như ý trong cuộc sống là một điều hiển nhiên và là bản chất của cuộc sống. Không có bất cứ ai trong chúng ta có thể tránh né nhưng cách phản ứng lại với những đổi thay và bất như ý, chính là lựa chọn của chúng ta.
Vận mệnh, niềm vui, hạnh phúc của chính mình không phải thuộc về ai khác. Vận mệnh nằm trong tay ta
.jpg)
Mùa cây rụng lá
Như chợt bừng tỉnh sao một cơn mộng mị quá dài không hồi kết, hai hàng nước mắt nó lăn dài. Nó tự hỏi bản thân mình rằng đây chỉ là một cơn mộng?!
Ồ không, đó không phải là cơn mộng! Những cơn đau nhói đến xé lòng, những dằn xé tâm can đến rũ rượi này, tất cả đều là thật, không sai lệch một ly nào cả.
Nó nhắm mắt hồi tưởng lại những tháng ngày đã qua. Nó và T gặp nhau ngày đầu tiên trước cổng trường Bách Khoa, chỉ thoáng qua, trong nó khởi lên nhiều dòng suy nghĩ, không hiểu vì sao sâu thẳm trong cái nhìn của chàng sinh viên hào hoa ấy, lại toát lên một vẻ cô đơn đến lạ lùng.
Nó và T đã đi qua Mùa rực rỡ của tuổi thanh xuân. Những chuyến đi xa trên con Future yêu thương ngày ấy, những hồi ức tuyệt đẹp biết mấy, những cuộc hành trình không có điểm đầu và điểm cuối - chỉ đơn giản là ở bên nhau!
Mùa Xuân đi qua, Hè rực rỡ sang mau, những nụ cười cứ ngỡ là bền lâu mãi mãi. Nó và T đã cùng nhau đi qua những cơn mưa ngâu, tiếng rào rạc dưới mái tôn hiên nhà nào ngày ấy. T đã nắm tay nó đi đến những vùng trời vui biết mấy, góc phố ngày nào chỉ đến để được nghe mùi cà phê và mùi bánh nướng thân quen.
Rồi Thu đến mang theo một nỗi buồn lãng đãng với những cuộc hợp - tan và hai đứa quyết định dừng lại trong một nốt nhạc yêu thương nồng thắm. Tay trong tay, nó và T cùng bước đến khung trời đầm ấm, nơi hai đứa nguyện thề sẽ mãi mãi ở bên nhau. Có những điều, tưởng là bền lâu, cuộc sống hôn nhân mới toanh với biết bao nhiêu điều lỡ lầm và vụng dại. Mải mê bước đi nó không ngoái đầu nhìn lại, không biết từ khi nào, nó đã tuột mất 1 bàn tay…
Mùa đông sang cho nỗi nhớ hao gầy. Nó ngồi đây, ôm đứa con thơ vào lòng trong những dòng suy tưởng, ngưỡng cửa của cuộc đời, giờ biết phải làm sao!
Nó oán hận cuộc đời, đổi thay sao đến thật mau. Một cuộc tình hơn một thập kỷ cứ ngỡ bên nhau là mãi mãi. Đến cuối cùng, nó là người ở lại. Con thuyền tình, chỉ một mái chèo, làm sao đến bờ bên kia?!
Ngày lại ngày, nó như nhốt mình trong cõi trần lao, một đường hầm u tối không biết nơi nào là lối thoát, nước mắt đong đầy không ngăn được cứ tuôn rơi.
Đến một ngày, nó nhận ra, trái tim này cũng cần được nghỉ ngơi, chỉ cần đóng kín cửa lại, ôm ấp chính mình thì ít gì cũng đi qua được mùa u tối.
Ừ thì “đổi thay” mới chính là điều không bao giờ thay đổi! Hãy đi tìm lại chính mình, rồi cơn dông bão cũng sớm vượt qua.

Mình là một chiếc lá trên đầu cành
Nó nhẹ nhàng mở mắt ra sau một thời thiền sâu trầm lắng, lặng lẽ nhìn trên đầu cành có một chiếc lá màu xanh. Nó suy ngẫm, sao mình không là một chiếc lá màu xanh?! Cứ bình yên ở đầu cành lung lay chào cơn gió, lắng nghe những cơn mưa đầu mùa đến thì thầm hỏi nhỏ: “Bạn lá à, bạn có thấy mát không?”
Nó thấy lòng mình rộng mở và mênh mông. Như chưa bao giờ nó thấy mình rộng lớn đến nhường vậy. Bao nhiêu tháng ngày, nó cố gắng ôm chặt hết tất thảy: nghĩa hiếu hạnh, nghĩa vợ chồng lẫn bổn phận dâu con, đến một ngày nó như chú chim non, chập chững vào đời với đôi cánh bị gãy, sụp đổ cả bầu trời, chẳng biết trú nơi đâu.
Khoảnh khắc này nó thấy tường minh hơn tất thảy - tựa như bầu trời trong sáng, không có lấy một gợn mây. Nó biết rằng, ta là một trong tất cả! Rằng hạnh phúc trong chính mình, hạnh phúc không ở đâu xa.
Nó biết rằng mỗi khoảnh khắc trôi qua, nó đang lớn lên dần với một trái tim đầy yêu thương và rộng mở, để có thể ôm vào lòng tất cả những khổ đau hay vụn vỡ. Hãy quay về, tự ôm ấp lấy vết thương sâu vì không có nỗi đau nào là mãi mãi.
Chiếc lá màu xanh
Ngày, tháng, năm
Ngày đã đi qua bao mùa hoa và mùa lá, nó nhận ra sự đổi thay như những chiếc lá trên đầu cành.
Khi lá ra đời, lá chỉ một màu xanh và ắt hẳn nhiều người trong chúng ta đều có suy nghĩ rằng cây đang nuôi lá nhưng bạn ơi, sự thật rằng lá cũng nuôi cây.
Thời gian qua đi, ngày lặng lẽ qua ngày. Lá lớn lên và đến mùa vàng ươm như một mùa thu nhuận sắc. Ắt đến một ngày, lá cũng sẽ lìa cành.
Thế nhưng bạn ơi, lá vẫn một màu xanh, chỉ là màu xanh trong một hiện trạng khác. Lá về cội làm nguồn dinh dưỡng tươi mát, để một ngày lại trở về cành trong hình hài chiếc lá màu xanh.
Hai chữ “Vô thường” tựa hồ như một bức tranh, thoáng qua cuộc đời như vòng tròn của một chiếc lá. Vậy thôi thì ta hãy dành thời gian để khám phá, giây phút hiện tại tuyệt đẹp xiết là bao!
Xuân đến, Hè sang ta hãy cứ nôn nao để ôm hết vào lòng những ấm áp, hương thơm và thanh âm đẹp đẽ. Nhưng hãy nhớ, mùa rồi sẽ có những ngã rẽ, Đông đến, Thu về hãy giữ vững, hun đúc một niềm tin.
Rồi đây Xuân sẽ về và nắng sẽ lại lung linh. Trên môi em lại mỉm một nụ cười như ngàn năm trước.
Đà Nẵng, 17/10/2022
© Thảo Giang - blogradio.vn
Bài tham gia cuộc thi viết Đổi thay. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn thích, để lại bình luận và chia sẻ lên mạng xã hội. Mời bạn tìm hiểu thông tin về cuộc thi viết tại đây.
Mời xem thêm chương trình:
Đã đến lúc thôi chờ đợi rồi phải không em? | Radio Tâm Sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?






