Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đời này tôi nợ em một ân tình

2017-05-22 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đã từng tồi tệ đến mức bỏ mặc em yếu đuối chống chọi với những mối quan hệ không nút thắt. Em yếu đuối, mỏng manh như những nét vẽ, yêu kiều và nhẹ nhàng, nhưng tôi nào biết, trái tim em nhạy cảm, và nhiều tổn thương. Môi em luôn có sẵn nụ cười, em vẫn bảo “Cười một cái là sẽ xua tan được nhiều thứ”. Thế nhưng ngày mà tôi thấy em ngồi trong góc tủ, co rúm người, nghẹn nấc từng tiếng, tôi rốt cuộc đã hiểu cả cuộc đời này tôi nợ em một ân tình.

***

Tôi trở về sau chuỗi ngày ở xứ người…

Màn hình điện thoại sáng lên, “Em” đang khẽ híp mắt, hơi nghiêng đầu, vẽ một nụ cười rạng rỡ trên môi. Bốn năm, tôi vẫn lưu tấm ảnh đấy làm ảnh nền màn hình chờ và hôm nay, ngay lúc này, tôi rảo bước, kéo vội vali đi về hướng con đường chúng tôi từng đi...

Căn hộ em sống qua ngần ấy năm vẫn như thế. Những chậu cây cảnh hoa nở rực khắp hàng lang. Mảng tường vẫn nguyên màu, chỉ duy nước sơn có mùi thơm mới. Nhìn lệch về phía mép cửa, hình bóng quen thuộc hiện trước mắt tôi. Em qua bao nhiêu năm, vẫn miệt mài với giấy bút, cọ vẽ, tay lấm lem màu vô thức quệt vài đường lên khuôn mặt khả ái. Dáng dấp vụng về đấy thực khiến người khác bị mê hoặc, kể cả tôi. Chiếc ghế đẩu chỉ cao bằng nửa cái giá vẽ, mái tóc dài ngang hông buông xõa có phần xuề xòa nhưng tuyệt nhiên rất hợp với mắt tôi, bàn tay em cứ nhẹ nhàng dao động lên xuống đều đặn theo những nét vẽ khi mềm khi cứng, mắt chăm chú đến độ mọi thứ xung quanh không thể là vật cản.

Em đang thiêu đốt ánh nhìn của tôi, chân tôi vụt nhanh lao đến ôm trọn vòng eo nhỏ bé kia, thở hơi nóng lên làn da mềm mại. Em bất giác giật nảy người, cử chỉ nhanh nhắn quay người, đưa con ngươi nhìn tôi, miệng mở nhỏ “Anh về rồi sao?”. Má em ửng đỏ, vịn hai tay đẩy tôi thẳng người, em kiễng gót chân, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy. Đôi môi em quyện lấy phần môi dưới tôi, tất cả thật ngọt.

  Đời này tôi nợ em một ân tình

“Em bất ngờ chứ?”

“Nếu em trả lời không, anh sẽ giận em mất.”

Em e thẹn cười mỉm, bắt đầu dụi mớ tóc rối cùng khuôn mặt lem luốc màu vào bờ vai tôi. Say, tôi đang say, cực say trong bể tình em tạo ra ngay lúc này. Tóc em phảng phất mùi loài oải hương, môi em đang cười, cái má lúm sâu tận hiện lên rõ rệt ở mặt. Em bây giờ, so với ngày trước, vẫn chẳng đổi thay là mấy, vẫn khá trẻ con, vẫn “bận rộn” mà vương vãi đồ đạc khắp nhà, vẫn yêu cái màu bánh bèo “hường quốc”, vẫn lồng ảnh chúng tôi vào những cái khung nhiều màu. Khoảng không này gợi tôi nhớ về những tháng năm cũ.

Tôi chẳng biết mình đã yêu em, yêu những bức tranh, những viễn cảnh em vẽ cho mình, cho chúng tôi những tháng năm sau này từ lúc nào. Để rồi em cho tôi tin rằng em chính là mảnh ghép vừa vặn nhất đời. Em là ánh bình minh, không quá chói lọi, nhưng đủ sáng để cuộc đời tôi rực rỡ từng ngày.

Thế mà tôi đã từng tồi tệ đến mức bỏ mặc em yếu đuối chống chọi với những mối quan hệ không nút thắt. Em yếu đuối, mỏng manh như những nét vẽ, yêu kiều và nhẹ nhàng, nhưng tôi nào biết, trái tim em nhạy cảm, và nhiều tổn thương. Môi em luôn có sẵn nụ cười, em vẫn bảo “Cười một cái là sẽ xua tan được nhiều thứ”. Thế nhưng ngày mà tôi thấy em ngồi trong góc tủ, co rúm người, nghẹn nấc từng tiếng, tôi rốt cuộc đã hiểu cả cuộc đời này tôi nợ em một ân tình. Tôi xốc nhẹ em đặt lên chiếc ghế đẩu, cầm tay em ngoạc hai đường song song đến nửa tờ giấy vẽ, ở phía xa phác họa hình ảnh hai con người đang nắm tay nhau.

“Hãy đợi anh.”

  Đời này tôi nợ em một ân tình

Bản vẽ ngày đó vẫn nằm gọn ở góc bàn, vẫn thẳng thớm, tinh tươm. Tôi rút vội nó, kẹp lên giá vẽ. Em nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Tôi đi về phía sofa, bế em trên tay, đặt đúng ở ghế. Tôi quàng tay, đan từng ngón tay mình vào tay em, mắt em ngẩng nhìn tôi khó hiểu. Hai đường dài từ vết đứt được nối liền đến vị trí hai con người nắm tay nhau.

“Cảm ơn vì nửa con đường em đã dành cho anh. Cảm ơn vì đã không rời xa anh. Cảm ơn vì ngần ấy thời gian để anh hiểu em là duy nhất. Đừng đi đâu cả, hãy là nửa con đường còn lại của anh nhé!”

Mắt em rưng rưng, em ôm chầm lấy tôi thật lâu. Em cố rướn người, hôn lên má tôi. Chúng tôi hướng mắt về phía cuối bức tranh thầm mỉm cười.

© Kim Ngân – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top