Đôi mắt màu tìm biếc (P1)
2017-08-23 01:20
Tác giả:

Cô đang ở bệnh viện, mùi thuốc sát trùng đặc trưng, tuy rằng đã tiếp xúc qua nhiều lần từ nhỏ, nhưng sóng mũi vẫn không tránh khỏi việc nhồn nhột khó chịu. Y tá bảo cô phải đợi lấy kết quả xét nghiệm, bệnh tình của cô cần trao đổi trực tiếp với bác sĩ riêng, việc này cô đã được mẹ báo trước, nên cũng không lấy làm bất ngờ.
Nhìn qua khung cửa sổ trong suốt, nắng len mình qua từng lớp không khí mỏng, phản chiếu sắc màu lung linh qua đôi mắt màu tim tím dị thường. Phải, đôi mắt của cô mang một màu tím rất xinh đẹp, bên cạnh đó cũng rất đáng sợ, nó là một loại đột biến gen, nói đúng hơn là một loại bệnh hiếm gặp mà cô vô tình mắc phải từ lúc mới sinh ra.
Từ ngày còn bé, cũng bởi vì màu mắt dị người ấy mà cô bị bạn bè xa lánh, mọi người xunh quanh khinh miệt. Mỗi khi nhìn mình trong gương, nhìn thấy đôi con ngươi màu tím đặc quánh như một vũng lầy xấu xí không thấy đáy, cô lại ôm đầu đau đớn.
Năm cô lên tám tuổi, bạn bè trong lớp ngày càng trở nên miệt thị đối với đứa trẻ như cô, thậm chí còn có những hành vi ức hiếp đầy bạo lực.
Mệt mỏi và chán chường, cô kiệt sức rồi, chỉ muốn ngủ thôi, một giấc dài thật dài không tỉnh lại cũng được. Sẽ không có tổn thương nào vây lấy thân phận nhỏ bé này nữa, sẽ không có vết thương nào làm đau trái tim non nớt này nữa, sẽ không có gì tồn tại nữa.
Sân trường phản chiếu yết ớt hình bóng một cậu bé đối diện với một nhóm người cao hơn cậu một cái đầu, hai tay ôm chặt một thân hình nhỏ nhắn khác, khuôn mặt cô bé trắng bệt. Giọng ông cụ non vang lên, nhưng khí thế thì không khác một người trưởng thành là mấy
"Các cậu có thôi trò này đi không, tôi sẽ báo cáo với cô chủ nhiệm, để xem các cậu sẽ lấy lý do gì cho việc này."
Gương mặt cậu tức giận, một bước quay đi, thẳng hướng đến phòng y tế. Hai chiếc bóng bé nhỏ, khuất dần dần trước dãy hành lang dài ngoằn ngoèo. Bỏ lại một đám nhóc ngẩn ngơ, xào xáo, gương mặt đứa nào cũng lộ rõ vẻ lo lắng cùng hối hận
Cậu dìu cô nằm trên giường, cô y tá xem qua cũng đã sơ cứu một số vết thương nhỏ, cô bảo chỉ toàn là vết thương ngoài da, không đáng ngại, một lát nữa cô bé sẽ tỉnh lại. Cậu thở phào nhẹ nhõm, gật đầu cám ơn, rồi kéo một chiếc ghế ra gần mép giường ngồi cạnh cô. Nhìn cô bé đôi mắt nhắm nghiền, tay chân thậm chí là trên mặt đều có băng gạt y tế từ to đến nhỏ phủ kín chằng chịt. Cậu thở dài xót xa, bàn tay không tự chủ mà đưa lên vén nhẹ lọn tóc lòa xòa trước chiếc trán nhỏ. Giây phút một hơi ấm kì lạ bao lấy mình, Lan Hy đột ngột mở mắt, những tia máu hỗn loạn dày đặc trong vùng trời màu tím, toàn thân run rẩy thu mình về một góc giường, miệng không ngừng lẩm bẩm
"Đừng đánh tôi, đừng đánh tôi..."
Tuấn Anh lo lắng với tay đến cô, chỉ thấy thân ảnh nhỏ bé bó gối ngày càng chặt, cậu dịu giọng trấn an.
"Lan Hy, là tớ Tuấn Anh đây, cậu không phải sợ, bọn nhóc lúc nãy tớ đã dạy cho chúng bài học cả rồi."
Lúc bấy giờ, cô mới dần bình tĩnh trở lại, ngước đôi mắt nhiễm đầy nước nhìn chằm chằm vào cậu bạn trước mặt. cất giọng khó hiểu
"Cậu là ai? Sao phải cứu tớ?"
Tuấn Anh vỗ trán, đôi mắt tím ngây thơ ấy, trông như vô tội lắm. Bạn cùng lớp mà cô cũng không nhớ, chuyện là thì ngày ngày cậu đều nhìn trộm cô từ bàn cuối cùng, chỉ là cậu không cho cô bắt tận mặt thôi. Cậu nghiêm giọng, chỉ mới tám tuổi, nhưng nghe ra như một ông già tám mươi tuổi ấy chứ
"Tớ tên Tuấn Anh, bạn cùng lớp với cậu, ngồi bàn cuối ấy, cậu không nhớ sao?"
Lan Hy à lên một tiếng rõ to biểu thị cho việc đã nhớ ra của cô, Tuấn Anh cười tươi thỏa mãn, cuối cùng cô ấy cũng nhớ ra mình. Nhưng niềm vui của cậu nhanh chóng bị vụt tắt khi trong thấy ánh mắt tím rưng rưng nước của cô bé đối diện, cậu cuống lên, nhất thời không biết xử lý ra sao, miệng chỉ có thể ấp a ấp úng không nên lời
"Sao...thế...Tớ...nói...gì...sai sao? Cậu đừng khóc nữa?"
Lan Hy bắt đầu nức nở, cô cảm thấy bản thân thật sự vô dụng trước tất cả mọi chuyện, chỉ biết phó mặc cho số phận đưa đẩy. Biết bao lần bị bạn bè bắt nạt, thậm chí là đánh đập, nhưng cũng không có dấu hiệu phản kháng hay vùng lên đòi lại công bằng. Từ lâu, nơi sâu thẳm con tim cô cũng đã ngấm ngầm thừ nhận chính mình là một người đáng bị ruồng bỏ như thế.

Khuôn mặt cô rất nhanh vì nước mắt mà lấm lem như con mèo bị ướt. Cô vừa khóc vừa nói, thanh âm thổn thức cơ hồ làm người khác phải khó chịu đến chạnh lòng
"Cậu không sợ tớ sao?"
Ngừng một chút, ngón tay chính xác chỉ lên mắt của mình:
"Vì đôi mắt này?"
Cậu trước thì lo sợ vì hành động khóc bất ngờ của cô, sau thì bật cười khúc khích vì suy nghĩ đáng yêu của cô. Nhưng rất nhanh cậu cũng hiểu câu hỏi vô ý thức đó mang ý nghĩa là gì. Suốt khoảng thời gian qua, từ khi cô lọt lòng chắt hẳn đều đã bị tất cả mọi người kì thị vì đôi mắt mang màu sắc khác người này, cho nên mới có những cử chỉ và lời nói e dè như thế. Cậu cười hiền, nhìn thẳng vào đôi mắt màu tím tiếc không chút dao động lo sợ
"Đôi mắt của cậu rất đẹp."
Kết thúc câu nói bằng một nụ cười chân thật, không chút giả tạo. Đối với cậu, đôi mắt ấy thật sự rất tuyệt vời, càng nhìn càng bị mê hoặc, suy nghĩ đó khiến cậu bất giác đỏ mặt
Lan Hy ngừng khóc, mở to đôi mắt ngạc nhiên nhìn cậu
"Thật sao?"
Nhưng chẳng mấy chóc, mi mắt đã cụp xuống não nề
"Nhưng mẹ tớ nói nó là một loại bệnh, không có cách điều trị"
Tuấn Anh ôn nhu nhìn cô bé ủ rũ trước mắt, trong lòng lại dấy lên một ý niệm muốn an ủi, bảo vệ. Bất giác lời nói phát ra không suy nghĩ, đến khi nói xong thì mới biết được mình vừa mới nói cái gì, đôi tay thì vô thức nắm chặt lấy đôi tay của cô
"Yên tâm, lớn lên tớ sẽ làm bác sĩ, sẽ chữa bệnh cho cậu. Chịu không?"
Lan Hy mở to mắt hơn nữa, từng dòng nước âm ấm thi nhau chảy dài hai bên gò má, nơi trái tim cũng ấm áp một cách lạ thường. Cô nhìn cậu ngờ nghệch hỏi, trong giọng nói chứa đầy sự hân hoan cùng chờ đợi
"Cậu nói thật chứ? Không gạt tớ chứ?"
Cậu phì cười, tay lại vô ý thức xoa đầu cô nhẹ nhàng. Đối với cô bé này, cậu chỉ có thực tâm muốn đối đãi, không muốn cô đau lòng, chỉ vậy thôi
"Là thật. Nếu cậu không tin thì chúng ta móc nghéo nhé?"
Lời vừa rời khỏi miệng, thì tay phải cũng đã đưa ra phía trước.
Lan Hy mím môi, không cho phép bản thân yếu đuối mà rơi nước mắt. Cuối cùng thì ông trời cũng đã ban cho cô một người bạn, một người thật sự thấu hiểu và quan tâm đến cô. Cô với ngón tay trái móc vào tay phải của cậu, cả hai còn đóng dấu bằng hai ngón cái bé xíu xiu.

Kể từ ngày hôm đó, Lan Hy đã có một người bạn cạnh bên. Bạn bè trong lớp cũng dần thấu hiểu được tình trạng của cô, đối xử với cô như một người bình thường. Tất cả đều nhờ cậu bạn Tuấn Anh ngôi bàn cuối ấy.
Cũng kể từ khi đó, không biết vì lí do gì Tuấn Anh luôn xung phong làm lớp trưởng mỗi khi lên lớp mới. Cậu và cô cũng dần dần trở thành những người bạn thân thiết, trở thành một phần của tuổi học trò không thể lãng quên
Rồi đột nhiên lên cấp ba, cô nhận được tin cậu đi du học ở Mĩ. Cảm giác hụt hẫng chưa bao giờ lớn như thế trong lòng cô, cậu chỉ kịp nói lời từ biệt và hẹn gặp lại khi cô đến sân bay tiễn cậu lần cuối. Không có chút luyến tiếc gì sao? cô tự nghĩ, khoảng thời gian ở bên nhau đối với cậu, cô thật sự không có ý nghĩa gì sao?. Cảm giác nhoi nhói trong tim cũng dần dần phai mờ theo thơi gian, chỉ mong bên kia bán cầu cậu có thể vui vẻ, hạnh phúc
Từng đoạn kí ức mong manh ngày xưa, luôn luôn sâu đậm chiếm một vị trí quan trọng nơi ngực trái của cô. Đã mười năm rồi, cô cũng đã gần tốt nghiệp đại học ngân hàng, gia đình cô cũng nhiều lần chuyển nhà, ba mẹ cô không ngừng tìm kiếm các bác sĩ tài giỏi để giúp cô điều trị bệnh. Nhưng mỗi năm một người, và mỗi lần như vậy cô lại càng thêm bế tắc và tuyệt vọng hơn.
Hôm nay, lại một người nữa, nghe đâu là tốt nghiệp một trường rất nổi tiếng ở nước ngoài.
Cánh cửa phòng bật mở, một thanh niên cao ráo bước vào, trên người là chiếc áo blue trắng quen thuộc. Đôi mắt màu tím mở to dần trở nên ươn ướt, dù rằng đã trải qua bao nhiêu năm rồi đi nữa, hình dáng này, gương mặt này cô cũng không thể nào quên. Lời chưa kịp phát ra, liền bị người kia nói trước, nơi đáy mắt không hề che giấu đi niềm vui cùng sự hạnh phúc ngày gặp lại
"Cuối cùng tớ cũng tìm thấy cậu rồi"
HẾT PHẦN 1
© Mộc Hiên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.








