Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điều muốn giấu nhất là điều cũ

2017-07-10 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Nhiều người ngại nhắc đến hai từ “người cũ”. Bản thân thì thấy không có vấn đề gì ngoài việc sẽ có một vài ký ức nhanh chóng trở về. Giống như kiểu hôm nay trời trở lạnh, nghe một bài nhạc sến giữa giờ nghỉ trưa về tình yêu thâm sâu mộng mị rồi lật lại vài trang của những ngày tháng cũ. Có khoảng thời gian cũ, chỗ hẹn cũ, những khoảnh khắc cũ và người cũ. Ta nhận ra điều mà con người nhớ nhất sau khoảng thời gian xa nhau là thời gian. Khoảng thời gian xa nhau ta đã làm những gì, là khó nhớ nhất.

***

Gió trở mùa bắt gặp trong lòng xốn xang bên giai điệu thân quen. Hôm nay, lại lắng nghe lòng mình dịu nhẹ sau bao ngày gồng lên mà tỏ ra mạnh mẽ. Thoáng cái, thấy thời gian trôi xa lắm rồi và có những thứ, đã rất nhanh trở thành điều cũ kỹ.

Tấm thiệp cũ...

Cuối ngày, dọn dẹp lại ngăn tủ, tình cờ thấy tấm thiệp nhỏ xinh nằm gọn gàng trong góc sâu nhất. Chiếc thiệp chỉ bé bằng bàn tay, bên ngoài có một hồng hoa hồng nhỏ, phía trong là dòng chữ nắn nót ghi “Chúc mừng sinh nhật cậu!”. Cố lật, lật, lật lại những trang quá khứ, len lỏi vào trong tâm trí để tìm kiếm sự ra đời của món quà nhỏ xinh này. Bất ngờ nhớ ra, có một thời tình yêu đến ngây ngô và tự nhiên như thế! Chỉ là bức thư trao tay vội vàng lướt qua không dám nhìn sâu đôi mắt, là món quà nho nhỏ chẳng phải dịp gì, là bối rối, là lưỡng lự và là cả một sự nuối tiếc dài đằng đẵng cho tới tận bây giờ... Trả lại tấm thiệp về đúng chỗ của nó, một nụ cười nhẹ đặt gọn gàng trên khóe môi, đã có lúc ta quên đi điều này và chẳng có gì bất ngờ khi ta coi nó là điều đã cũ.

Điều muốn giấu nhất là điều cũ

Lời cũ...

Sáng nay mẹ gọi, nhắc tuần này nhớ về nhà với đứa em mới từ Sài Gòn bay về chơi. Bỗng nhiên thấy trong lòng vui sướng lạ kỳ. Đã có một khoảng thời gian rất dài chị em không gặp nhau. Nhớ mùa hè năm ấy, lần đầu tiên đến với Sài Gòn và được chào đón bằng những trận mưa bóng mây đỏng đảnh thất thường.

Nhiều khi hờn là thế, mà thương thì nhiều hơn. Sau này trở về Bắc, lòng lúc nào cũng chỉ canh cánh quay trở lại đó thêm vài lần. Nhớ chứ, nhớ những lời cũ hứa hẹn với nhau sẽ gặp lại nhau ở Sài Gòn, nhớ lời nói ai kia trong nắng gió phương Nam. Những lối cũ đã đi qua, nhưng vẫn muốn trở về.

Người cũ...

Ta cứ xin khất lòng, mà gọi người là cố nhân. Nghe cho hoài niệm chứ thành thật mà nói, ta cũng không thể mường tượng nổi mình đã gặp bao nhiêu người, quen bao nhiêu người và quên bao nhiêu người. Cuộc sống như một vòng tròn kỳ diệu và chẳng có gì bất ngờ khi có rất nhiều người đến và đi qua cuộc đời. Khen ngợi có, động viên có, ghen tức có và cả chà đạp cũng có. Thế mà ta chẳng thấy hề hấn gì, chỉ bởi trong lòng lúc nào cũng mong muốn giữ lại những mối quan hệ chân chính nhất. Là những người sẵn lòng bên ta, yêu thương và che chở, ta cũng nguyện vì nhau mà làm thế!

Điều muốn giấu nhất là điều cũ

Nhiều người ngại nhắc đến hai từ “người cũ”. Bản thân thì thấy không có vấn đề gì ngoài việc sẽ có một vài ký ức nhanh chóng trở về. Giống như kiểu hôm nay trời trở lạnh, nghe một bài nhạc sến giữa giờ nghỉ trưa về tình yêu thâm sâu mộng mị rồi lật lại vài trang của những ngày tháng cũ. Có khoảng thời gian cũ, chỗ hẹn cũ, những khoảnh khắc cũ và người cũ. Ta nhận ra điều mà con người nhớ nhất sau khoảng thời gian xa nhau là thời gian. Khoảng thời gian xa nhau ta đã làm những gì, là khó nhớ nhất.

Tâm hồn cũ...

Sáng trở mùa, thấy gió dạo này rủ nhau về nhiều hơn. Nắng trốn sau những tán lá đang nhuộm một màu vàng ruộm lên nền trời xanh thẳm. Lặng yên, nghe tiếng lòng. Đã có những ngày thấy tâm hồn cũ kỹ, chỉ muốn sống trong khung cảnh của những hoài niệm tươi đẹp. Khoảng thời gian ta thấy bình yên nhất là khoảng thời gian ta được là chính mình. Giống như kiểu có những ngày chỉ muốn nằm dài trên sofa, uống thức uống nóng, gặm nhấm cuốn sách vài nghìn trang dày cộp, không ngán ngẩm, không than phiền. Thế nhưng, con người ta vẫn cứ luôn bị ràng buộc bởi những mối quan hệ, thế nên chẳng thế buông bỏ mà chỉ đi làm những điều mình thích. Cứ lao vào guồng quay như thế, lâu không hỏi trái tim đang nghĩ gì, nên tâm hồn mới tự nhiên cũ kỹ thế! Thì ra, thứ thẳm sâu nhất cũng có thể trở nên cũ kỹ, cũng có thể phủ bụi thời gian.

Điều muốn giấu nhất là điều cũ

Và ta cần gì hơn là tươi mới?

Giờ thì đóng nắp lại tất cả những điều cũ kỹ, hoặc là vài điều thôi cũng đủ để thấy bình an. Ta cần tươi mới chứ? Chắc chắn rồi, cho những ngày bước xuống phố với nụ cười trên môi. Ta yêu công việc mình đang làm, ta tình nguyện vì ai mà thay đổi, ta sẵn sàng làm mọi thứ để công việc của mình suôn sẻ hơn và cũng nguyện lòng vì một lý do lãng xẹt để tìm lại nhau giữa vô kể những điều đã cũ.

Đêm nay, thấy gió rít ngoài khung cửa, trời trở lạnh rồi... Nên đan một chiếc khăn mới cho mùa mới...

Gió đang gọi mùa về...

Hà Nội!

© Hoàng Thị Hạnh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Nơi đây có bình yên (Phần 2)

Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm

Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.

Khó buông

Khó buông

Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.

Đơn phương

Đơn phương

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

back to top