Điều em muốn là trái tim anh
2023-10-10 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - Khốn nạn thân em, em đã chạy theo tình yêu của anh một cách ngu ngốc va mù quáng đến vậy, mình chia tay thôi. Anh nói đúng, điều em cần em muốn là có trọn vẹn trái tim anh, nhưng giờ em đã hiểu, em càng cố thì càng vô ích mà thôi, vì tình yêu là không thể cưỡng ép hay bắt buộc.
***
Trân ngôi cùng với ba mẹ con họ, cô đã gặp và làm quen được với họ trong một lần đi siêu thị. Lần đó cô đã nhường cho họ tính tiền trước vì thấy người mẹ có vẻ đang rất vội, vậy là họ cảm ơn cô liên hồi và một cô trân đoán là con út còn cho cô một tấm card nên cô biết được địa chỉ nhà. Rồi trân quyết định đến chơi và sẵn tiện lấy thông tin cho những phóng sự của cô.
Họ đón cô vui vẻ và niềm nở nên trân thấy yên tâm. Thật ra trân định nói chuyện với chị thôi nhưng hôm đó đúng là một ngày may mắn của trân nên cô gặp luôn hai cô con gái của chị ở đó. Chị nói cả tháng nay hai cô đang quay về ở cùng mẹ, vậy là trân biết đúng gu với câu hỏi mà trân sắp hỏi họ.
.jpg)
Người mẹ bắt đầu trước, chị cười buồn:
- Em thấy đó, chị có hai đứa con gái mà sao đứa nào cũng bất hạnh. Từ nhỏ sống với ba mẹ thì sung sướng ấm êm, chưa một lần biết buồn biết khổ, vậy mà từ lúc yêu rồi lấy chồng đến giờ là chẳng có một ngày yên ổn. Hết khóc lóc ghen tuông rồi âm thầm đau đớn. Chị làm mẹ mà thấy xót xa. Đã nhiều lần chị muốn tụi nó về đây sống lại, ly hôn đi cho rồi nhưng cả hai đứa cứ cãi lời, tụi nó nói còn yêu quá nhiều làm sao chia tay được.
Và đây là câu chuyện của cô em:
- Em nói chị nghe chị có viết bài không? Nếu có chị nhớ đổi tên đừng để ai biết chuyện của gia đình em nhé. Em dặn vậy thôi cho yên tâm chứ em biết chị là nhà báo lâu năm nên chị có nhiều kinh nghiệm. Chuyện của em chẳng có gì vui vẻ đâu chị. Mẹ em nói đúng, em lấy chồng được bốn năm rồi, đã có một bé hiện đang đi nhà trẻ, nhưng ngay từ đầu là em đã yêu chồng nhiều hơn chồng yêu em, ai cũng nói vậy. Nhưng do em quá yêu nên cứ nghĩ rồi khi lấy nhau xong chỉ cần em tận tâm chăm sóc và yêu thương thì chồng sẽ biết nghĩ. Người ta vẫn nói gái có công thì chồng chẳng phụ đó chị, vậy mà cưới xong tự nhiên ảnh đổi tính. Đã không yêu em như trước nữa còn hay mắng chưởi, đánh đập em mỗi lúc ảnh đi nhậu về hay có chuyện gì không vừa ý. Em đã xuống nước ngon ngọt dỗ dành, chỉ mong gia đình ấm êm và ảnh quan tâm đến em dù một chút cũng được nhưng không thể, em đã cố gắng hết sức rồi chị.
- Hai vợ chồng có ngồi lại để nới chuyện với nhau không, em có phân tích cho chồng thấy những phải trái?
Cô em cười, nụ cười buồn giống me cô:
- Nhiều lần rồi chị, mà có lần ảnh còn chịu ngồi nghe còn có lần ảnh hất tay em ra rồi đùng đùng còn muốn đánh em tiếp. Mẹ em bảo phải chia tay thôi vì không thể sống cùng người chồng vũ phu như vậy, rồi con cam tâm để nó đánh con hoài hay sao. Em cứ níu kéo vì em nghĩ còn có con cái nữa, và quan trọng là em còn yêu ảnh nhiều quá chị ơi.
- Rồi em về bên đây và mang con theo luôn hả? Rồi chồng em có ý kiến gì không?
- Ảnh chẳng hỏi han, chẳng chạy đến xem em và con sống như nào nữa kìa. Bây giờ thì em đã hiểu ra, nếu người ta đã yêu thật thì sẽ yêu hết trái tim mình, còn ngay từ đầu ảnh đã đến với em bằng sự quan tâm cho có. Mà em cũng lờ mờ nhận ra vì lúc đó nhiều người nói mà em cứ bỏ ngoài tai và không chịu nghe, là ảnh để ý đến gia sản nhà em hơn là em nên mới vờ quan tâm em như vậy. Đúng là người ta nói gì là có đó cấm có sai, khi yêu thì con tim hay làm mờ đi lý trí, nên sau khi cưới ảnh cứ hoạnh hẹ hỏi em chuyện ba mẹ em cho của hồi môn ít quá, hay lén cho riêng em mà ảnh không biết. Em đau khổ vì em nhận ra cuối cùng điều em muốn là có trọn trái tim của chồng, chẳng những không được mà còn bị chồng đánh đập và xa lánh. Có nhiều tối ảnh cứ mang gối mền ra phòng khách mà ngủ chứ không chịu ngủ chung với em nữa kìa.
- Bây giờ em tính sao, cứ ở chung với mẹ vậy?
- Em mang con về bên này cho khuây khỏa một thời gian, nếu ảnh chẳng đoái hoài đến thì em sẽ ly hôn thôi chị. Em cũng chưa biết đến khi nào trái tim em mới thôi nhớ đến ảnh nhưng em chấp nhận buông chứ không thể sống tiếp như trước.
.jpg)
Và đây là câu chuyện của cô chị:
- Em thì đỡ hơn em gái của em vì chồng em không đánh đập hay mắng chưởi gì hết, ảnh chỉ lạnh nhạt và cứ tìm cớ ra khỏi nhà vào buổi tối. Nhưng đều là lý do chính đáng vì chồng em làm công việc tự do chứ không làm nhà nước nên có những mối quan hệ bên ngoài rất rộng. Mà ảnh cũng không quen không thương bất cứ ai ngoài em, có nhiều lần em lén đi theo sau thì thấy ảnh nói chuyện làm ăn với toàn là đàn ông nên em yên tâm. Nhưng càng ngày ảnh càng xa cách với em mà em không biết lý do vì sao, em vẫn chăm sóc ân cần vẫn nhà cửa vén khéo mọi bề. Có người làm đó nhưng em vẫn vào bếp nấu những món ảnh thích ăn, nhưng em càng cố thì ảnh càng im lặng và xa cách.
- Em đã biết vì sao chưa? Chị thấy có điều gì đó rất lạ ở chồng em, em có thấy vậy không?
- Lúc đầu em không để ý lắm, rồi càng về sau càng sống chung em càng thắc mắc giống chị, vì ai cũng nói ảnh rất nghiêm túc không hề có chuyện trai gái này kia. Vậy thì là sao? Rồi khi em đang rối loạn lên thì ảnh mới nói thật. Ảnh nói ảnh không yêu em, người ảnh yên là một cô rất giống em về ngoại hình. Cô ấy đã xa ảnh lâu rồi và hiện đang sống ở nước ngoài. Chị biết ảnh nói sao không, để em bật chị nghe.
Trân mở to mắt nhìn cô ấy bật điện thoại, vậy ra cô ấy đã ghi âm.
“- Anh xin lỗi vì không thành thật với em ngay từ lúc đầu. Vì anh quá nhớ cô ấy, vì em giống cô ấy ở nụ cười và đôi mắt quá đỗi. Anh cưới em và sống với em là vì đêm ngày anh luôn mơ tưởng đến cô ấy. Rồi khi mình là vợ chồng anh mới nhận ra sai lầm chết người của anh. Anh nhận ra điều anh yêu, anh cần là trái tim cô ấy, giống như em luôn cần trái tim anh vậy. Em đã yêu anh nên em sẽ biết nỗi đau và nỗi nhớ của một người khi yêu mà không được gần không được sống cùng người mình yêu.
- Em hiểu rồi, giờ phút này em đã hiểu. Em cứ tự lừa dối mình rằng anh có yêu em, chỉ là yêu thật ít, mà em chỉ cần anh yêu em là được. Rồi đã là vợ chồng rồi có con thì tụi mình sẽ khắng khít sẽ yêu thương nhau nhiều hơn, vì lúc đó còn có trách nhiệm với con cái với gia đình. Khốn nạn thân em, em đã chạy theo tình yêu của anh một cách ngu ngốc va mù quáng đến vậy, mình chia tay thôi. Anh nói đúng, điều em cần em muốn là có trọn vẹn trái tim anh, nhưng giờ em đã hiểu, em càng cố thì càng vô ích mà thôi, vì tình yêu là không thể cưỡng ép hay bắt buộc. Trái tim anh chỉ toàn là hình bóng cô ấy. Còn em là ai, em là một cái hình nộm thay thế cô ấy cho anh bớt nhớ hay sao. Rồi khi anh sống cùng em một nhà anh mới biết trái tim em là trái tim em chứ không phải trái tim cô ấy.
- Anh xin em bình tĩnh và đừng gào lên. Là anh sai, anh đã nói là anh sai ngay từ đầu. Nếu em muốn thì mình chia tay.
- Tôi không đồng ý. Anh nghĩ anh cưới tôi rồi giờ đây muốn chia tay là chia tay dễ lắm sao? Anh nghe tôi nói chia tay là anh mừng lắm đúng không. Tôi nói cho anh biết, anh đừng hòng, tôi không có được trái tim anh thì tôi cứ giữ thân xác anh cũng được, đó là cái giá mà anh phải trả. Anh đã không yêu tôi thì chúng ta cứ tiếp tục sống trong địa ngục như này đi.”
Cô ấy tắt máy nên Trân không biết đoạn tiếp theo của câu chuyện là gì, nhưng không ai hẹn ai mà tẩt cả cùng im lặng và lặng đi một lúc lâu.
- Chị xin lỗi đã đến và khơi dậy nỗi buồn nỗi đau của mọi người, chị mong hai em cố gắng bình tĩnh. Làm gì cũng phải nghĩ phải nhớ đến con mình, vì con cái không có lỗi. Mình đã làm mẹ thì phải nghĩ cho con trước, nếu chia tay cũng phải có cách cho con ít bị tổn thương nhất.
Người mẹ lên tiếng:
- Em có lỗi gì đâu, chị cũng muốn em biết. Em cứ viết lên báo lên phóng sự gì đó của em, chị muốn những câu chuyện của gia đình chị sẽ ít nhiều được mọi người sẻ chia, và rút ra được một điều gì đó cần thiết bổ ích cho cách yêu, cách sống của họ. Mà em có viết thì họ cũng có biết gia đình chị là ai đâu.
Trân ra về mà lòng cô nặng trĩu. Có lẽ từ bao lâu nay Trân đã quá yêu quá nặng với nghiệp làm báo, với người khác thì người ta gọi là công việc là nghề nghiệp, còn với Trân thì viết đã là nghiệp từ lâu rồi. Mà những số phận những cuộc đời của phụ nữ là luôn được cô quan tâm và xoáy sâu vào, nên đã rất nhiều lần Trân luôn thấy đau và thấy tim mình như bì bóp nghẹt đi trước những câu chuyện thật đời thường nhưng lại nhiều đau đớn, mà đến tám mươi phần trăm là những câu chuyện về tình yêu.
Người ta nói tình yêu luôn ích kỷ là vậy. Đã yêu thì ai cũng muốn có nguyên vẹn trái tim của người yêu, không thể san sẻ, không thể chia sớt dù chỉ là rất nhỏ.
Trân về nhà luôn vì cô nhớ trong tủ lạnh còn thức ăn. Cô đã biết tên của bài phóng sự lần này.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tình Còn Người Mất l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.






