Đi trốn tuổi 24
2018-10-23 01:26
Tác giả:

Ngày đó, chúng tôi là những nhân viên văn phòng lương 3 cọc 3 đồng, tuần đi làm 6 ngày, chấm công lúc đi lúc về đều đặn như bao con người trên đất nước Việt Nam này. Bỗng 1 ngày nào đó chịu quá nhiều áp lực của chốn công sở nên quyết định xin nghỉ phép để cùng nhau “đi trốn”, rời bỏ phố xá ồn ào, nhộn nhịp và xô bồ của Hà Nội để tới Bangkok - một nơi ồn ào, nhộn nhịp và xô bồ khác. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng với chúng tôi lúc đó, chỉ cần không phải Hà Nội, thì đi đâu cũng dễ thở.
Đó là những tháng ngày thảnh thơi không còn phải lo deadline, không còn phải đối mặt với sự cáu gắt của khách hàng, không phải chịu áp lực, không bị ép tiến độ, KPI từ sếp, và không phải nhận những cuộc gọi lúc 5h sáng. Đó là những tháng này chúng tôi rong ruổi trên các con đường ở Bangkok bằng tàu điện trên cao, băng qua các con phố với dây điện chằng chịt, thưởng thức 1 cốc nước lựu ép 15 bath ở các xe đẩy bán nước hoa quả có thể dễ dàng bắt gặp ở bất cứ ngóc ngách nào trên đường phố Thái Lan. Đó là những tháng ngày chìm đắm trong những món ăn vừa cay vừa ngọt ở Chinatown, xôi xoài khu chợ đêm vừa ngọt vừa ngấy, Pad Thái đặc trưng của xứ sở chùa Vàng… Đó là những ngày dạo chơi đến sưng vù cả chân trong các trung tâm thương mại, dù chẳng mua gì nhưng vẫn “cứ đi cố đi chúng mày” vì hiếm khi nào chúng mình đi trung tâm thương mại của nước khác ngoài Việt Nam, là những ngày không quen đồ ăn nước bạn phải vào 7eleven mua cơm trứng rồi 4 đứa châu đầu vào 1 tô cơm, là những buổi tối được thư giãn trong các quán massage chân, và trở về dorm cùng nhau tâm sự sau một ngày rong chơi mệt nhoài.
4 ngày vỏn vẹn nhưng đã cứu vớt chúng tôi khỏi chuỗi ngày ảm đạm, khủng hoảng ở cái tuổi 24, chán ghét công việc, chán ghét cuộc sống và loay hoay không tìm được con đường cho tương lai. Những ngày bỏ lại hết những muộn phiền sau lưng, chỉ có tiếng cười thực sự là những ngày mà chúng tôi thoát xác để trở về sống với con người thật của chính mình, cười một nụ cười đơn thuần chỉ vì vui chứ không phải nụ cười giả tạo với đồng nghiệp, không phải nụ cười xã giao với khách hàng, và không phải nụ cười trừ để đối phó với sếp… Đôi khi chỉ cần 4 ngày ngắn ngủi cũng cứu vớt được 361 ngày lênh đênh.
Chúng tôi hẹn nhau, mỗi năm dù có bận đến cỡ nào, cũng phải dành thời gian để đi du lịch với nhau 1 lần, đi đâu cũng được, chỉ cần chúng mình có nhau.

Có thể chuyến xuất ngoại đầu tiên ở cái tuổi 24 mà nói là quá kém cỏi so với bao bạn bè khác bằng tuổi tôi, nhưng suy cho cùng, chúng ta sẽ chẳng bao giờ có những lần thứ 2, thứ 3 nếu không có lần đầu tiên, dù cho ở độ tuổi nào, nó cũng đáng trân trọng. Đó là chuyến đi đã mang lại cho tôi nhiều thứ ở cái dấu mốc đầu tiên: lần ngồi máy bay đầu tiên, chuyến đi xuất ngoại đầu tiên, chuyến đi chơi 4 người bạn thân đầu tiên, và lần đầu tiên tôi thực sự nhận thấy bản thân mình quá bé nhỏ so với thế giới rộng lớn kỳ diệu ở ngoài kia bằng sự trải nghiệm chân thực nhất mà không phải qua những câu lý thuyết sáo rỗng trong sách vở.
Em ơi sao không nghe?
Tiếng trái tim vẫy gọi
Hà Nội đầy mệt mỏi
Mình đi trốn đi em…
Và cũng từ chuyến đi này, lần đầu tiên tôi nhận ra mình yêu sự chân thực biết bao nhiêu, khi không phải gồng mình để làm những việc bản thân không hề yêu thích. Bởi vì những ngày rong chơi chỉ có tiếng cười vọng lại kia vẫn còn ở đây, khiến chúng tôi xao xuyến không thôi. Nếu vậy, tại sao không thể xách balo lên và đi một lần nữa?

Thời điểm khi viết những dòng chữ này, tôi là người thất nghiệp tròn 1 tuần. Lý do nghỉ việc ư? Là bởi thanh xuân của tôi, không nên và không được chỉ gói gọn trong 4 bức tường ngột ngạt này…
Nếu phải nói một lời xin lỗi, thực sự xin lỗi thanh xuân của tôi vì mãi đến năm 24 tuổi, tôi mới có chuyến xuất ngoại đầu tiên.
Nếu phải nói một lời xin lỗi, thì thực sự xin lỗi thanh xuân của tôi vì đã từng không sống thực với cảm xúc của chính mình.
Và xin lỗi thanh xuân của tôi, vì đã nhận ra niềm đam mê xê dịch quá muộn.
Và nếu đã đam mê xê dịch, tại sao không lựa chọn một công việc khiến ta được đi, được tung bay trên bầu trời tự do, được truyền cảm hứng, được yêu và được trải nghiệm nhiều hơn mỗi ngày, đó là một công việc đầy mệt mỏi nhưng ta được là chính mình. Đúng, ước mơ của tôi là được trở thành 1 travel blogger.
Chỉ cần được là chính mình, cuộc đời này sẽ không còn chi tiếc nuối!
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








