Đi qua bao mùa hoa bưởi
2019-04-10 08:25
Tác giả:
Phong
blogradio.vn - Ngoại tôi rất thích hoa bưởi. Ngoại hay ngồi đan rổ, vót tre dưới gốc cây, hay lấy hoa bưởi ướp trà. Có đôi khi ngoại ngồi yên lặng và chẳng làm gì cả.
***
Trước khi lên thành phố học, tôi đã có một khoảng thời gian rất dài sống ở quê. Lúc bấy giờ tôi ghét nhiều thứ ở quê lắm: ghét con đường xấu xí, ghét những ngôi nhà ngói đơn sơ, ghét mấy bà hàng xóm nhiều chuyện, ghét mấy đứa con nít bướng bỉnh,... Ngay đến cả mưa, nắng chẳng làm nên tội gì cũng bị tôi ghét. Và đặc biệt, tôi rất ghét hoa bưởi.
Nhiều người khen hoa bưởi thơm lắm, hoa bưởi đẹp lắm nhưng riêng tôi thì thấy nó xấu xí biết bao nhiêu. Mỗi mùa hoa bưởi đến là tôi lại phải còng lưng quét hoa bưởi rụng dưới sân sau những trận gió hay mưa. Có lẽ đó là lý do mà tôi ghét hoa bưởi cũng nên. Tôi đã không một lần ngước lên nhìn thật nghiêm túc xem nó đẹp hay xấu, không một lần thử cố gắng đứng lại vài giây để hít hà mùi hương của loài hoa ấy. Đối với tôi lúc bấy giờ, cây bưởi như một sự tồn tại đương nhiên, tôi biết mùa nào tôi phải dọn hoa của nó, mùa nào tôi sung sướng khi nó ngoan ngoãn cho tôi những trái ngon thay vì mấy bông hoa đáng ghét kia.

Ngoại tôi rất thích hoa bưởi. Ngoại hay ngồi đan rổ, vót tre dưới gốc cây, hay lấy hoa bưởi ướp trà. Có đôi khi ngoại ngồi yên lặng và chẳng làm gì cả. Rồi ngoại tôi ra đi vào một mùa hoa bưởi, đang lúc những bông hoa nở rộ nhất, tỏa ra mùi hương ngào ngạt nhất. Tôi bàng hoàng, đau đớn. Vì như mùa hoa bưởi, tôi luôn cho rằng sự tồn tại của ngoại là một lẽ đương nhiên và sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Mùa hoa năm ấy trôi đi nhanh quá.
Sau này bố mẹ tôi xây một căn nhà mới với hai tầng rộng rãi và khang trang hơn nhiều so với căn nhà ngói cũ kĩ trước đó. Để có thêm diện tích, bố tôi đã quyết định đốn hạ cây bưởi. Vậy là cái điều đương nhiên ấy nó chẳng còn tồn tại một cách đương nhiên nữa. Bố tôi có trồng lại một cây bưởi trước nhà, nhưng cái ngày nó ra những bông hoa đầu tiên lại là ngày tôi phải lên thành phố học. Tôi không nhớ mình đã bỏ lỡ bao nhiêu mùa hoa bưởi. Để rồi bây giờ khi bất chợt nhận ra mình nhớ loài hoa ấy đến chừng nào. Nhớ hoa, nhớ người hay là nhớ những kỉ niệm? Tôi không thể phân biệt được nữa. Chỉ biết là nhớ đến phát điên, nhớ đến đau lòng.

Và rồi nhận ra rằng, chẳng có gì tồn tại một cách đương nhiên cả. Tất cả những thứ xung quanh tôi, những con người bên cạnh tôi đều là những điều kì diệu. Từng ngày trôi qua tôi vẫn thầm cảm ơn thượng đế đã mang đến và gìn giữ những điều kì diệu ấy cho tôi. Tôi sẽ trân trọng từng giây, từng phút. Để một lúc nào đó nếu mất đi điều gì, tôi không còn quá đau đớn hay bất ngờ vì những thứ tôi đã từng cho là đương nhiên ấy không còn nữa.
Liệu tôi còn phải hối hận bao nhiêu lần? Và liệu mùa hoa ấy có còn chờ tôi nữa không?
© Oanh Tran tu – blogradio.vn
Mời bạn xem thêm chương trình:
Đi qua tháng 3 chứ em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.








