Đi qua bao mùa hoa bưởi
2019-04-10 08:25
Tác giả:
Phong
blogradio.vn - Ngoại tôi rất thích hoa bưởi. Ngoại hay ngồi đan rổ, vót tre dưới gốc cây, hay lấy hoa bưởi ướp trà. Có đôi khi ngoại ngồi yên lặng và chẳng làm gì cả.
***
Trước khi lên thành phố học, tôi đã có một khoảng thời gian rất dài sống ở quê. Lúc bấy giờ tôi ghét nhiều thứ ở quê lắm: ghét con đường xấu xí, ghét những ngôi nhà ngói đơn sơ, ghét mấy bà hàng xóm nhiều chuyện, ghét mấy đứa con nít bướng bỉnh,... Ngay đến cả mưa, nắng chẳng làm nên tội gì cũng bị tôi ghét. Và đặc biệt, tôi rất ghét hoa bưởi.
Nhiều người khen hoa bưởi thơm lắm, hoa bưởi đẹp lắm nhưng riêng tôi thì thấy nó xấu xí biết bao nhiêu. Mỗi mùa hoa bưởi đến là tôi lại phải còng lưng quét hoa bưởi rụng dưới sân sau những trận gió hay mưa. Có lẽ đó là lý do mà tôi ghét hoa bưởi cũng nên. Tôi đã không một lần ngước lên nhìn thật nghiêm túc xem nó đẹp hay xấu, không một lần thử cố gắng đứng lại vài giây để hít hà mùi hương của loài hoa ấy. Đối với tôi lúc bấy giờ, cây bưởi như một sự tồn tại đương nhiên, tôi biết mùa nào tôi phải dọn hoa của nó, mùa nào tôi sung sướng khi nó ngoan ngoãn cho tôi những trái ngon thay vì mấy bông hoa đáng ghét kia.

Ngoại tôi rất thích hoa bưởi. Ngoại hay ngồi đan rổ, vót tre dưới gốc cây, hay lấy hoa bưởi ướp trà. Có đôi khi ngoại ngồi yên lặng và chẳng làm gì cả. Rồi ngoại tôi ra đi vào một mùa hoa bưởi, đang lúc những bông hoa nở rộ nhất, tỏa ra mùi hương ngào ngạt nhất. Tôi bàng hoàng, đau đớn. Vì như mùa hoa bưởi, tôi luôn cho rằng sự tồn tại của ngoại là một lẽ đương nhiên và sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Mùa hoa năm ấy trôi đi nhanh quá.
Sau này bố mẹ tôi xây một căn nhà mới với hai tầng rộng rãi và khang trang hơn nhiều so với căn nhà ngói cũ kĩ trước đó. Để có thêm diện tích, bố tôi đã quyết định đốn hạ cây bưởi. Vậy là cái điều đương nhiên ấy nó chẳng còn tồn tại một cách đương nhiên nữa. Bố tôi có trồng lại một cây bưởi trước nhà, nhưng cái ngày nó ra những bông hoa đầu tiên lại là ngày tôi phải lên thành phố học. Tôi không nhớ mình đã bỏ lỡ bao nhiêu mùa hoa bưởi. Để rồi bây giờ khi bất chợt nhận ra mình nhớ loài hoa ấy đến chừng nào. Nhớ hoa, nhớ người hay là nhớ những kỉ niệm? Tôi không thể phân biệt được nữa. Chỉ biết là nhớ đến phát điên, nhớ đến đau lòng.

Và rồi nhận ra rằng, chẳng có gì tồn tại một cách đương nhiên cả. Tất cả những thứ xung quanh tôi, những con người bên cạnh tôi đều là những điều kì diệu. Từng ngày trôi qua tôi vẫn thầm cảm ơn thượng đế đã mang đến và gìn giữ những điều kì diệu ấy cho tôi. Tôi sẽ trân trọng từng giây, từng phút. Để một lúc nào đó nếu mất đi điều gì, tôi không còn quá đau đớn hay bất ngờ vì những thứ tôi đã từng cho là đương nhiên ấy không còn nữa.
Liệu tôi còn phải hối hận bao nhiêu lần? Và liệu mùa hoa ấy có còn chờ tôi nữa không?
© Oanh Tran tu – blogradio.vn
Mời bạn xem thêm chương trình:
Đi qua tháng 3 chứ em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.








