Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đêm tĩnh lặng, phố trầm ngâm

2016-06-09 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi thấy những mảnh lặng tím dần, thấy Phố trầm ngâm, đêm tĩnh lặng, Hà Nội mệt mỏi. Thấy chiếc radio cũ kỹ tự dò tần số, nghe giọng đọc quen thuộc,… Thấy sắc trời cao hơn, trong hơn, thấy những mảnh tình xưa cũ. Thấy mọi người trầm ngâm bên những năm tháng xa xôi, trên những con đường câm lặng.

***

Hà Nội mưa rào rả rích.

12 giờ.

Tôi chọn cái thú vui nhìn mưa hắt bên ngoài ô cửa sổ, đếm những hạt mưa rơi nặng trên những mái tôn, men theo cơn say của những giọt nước chới với ngọn chồi non, men theo mối tình từ thuở thanh mai trúc mã của những cơn gió dành cho cây, cho đêm và cho phố.

Với những kẻ lang thang giữa thủ đô như tôi, những cơn mưa là niềm mơ ước, rửa trôi những bụi đường, những bực nhọc. Đưa tôi đến lời thì thầm của lá trong từng cơn gió đi qua.

Để tôi kể cho nghe chuyện của Gió, của Đêm và của những con Phố. Dưới mưa, dưới những vạt nắng, dưới những làn môi của hờn dỗi của người…

Hà Nội những ngày trong veo…

Tôi chìm đắm trong một ngày Hà Nội thật đẹp, với những dòng người chậm dãi bước quá nhau, với những hàng cây im lìm trên Phố, thi thoảng cất tiếng chào hỏi cơn gió vội đi qua. Với tôi, những ngày ấy có sức quyến rũ ghê gớm, bởi vậy, chẳng ai xui tôi lại cứ đắm chìm trong những cái ôm của Phố nồng nàn, của hương gió đi hoang.


Đêm tĩnh lặng, phố trầm ngâm

Hồi mới lên Hà Nội, tôi chưa biết Đêm, nhưng Phố biết, Gió biết, và Hà Nội biết.

Với chúng tôi, Đêm là một người bạn không khó để kiếm được, nhưng không dễ để giao lưu.

Có lẽ với Hà Nội hay cơn gió đi hoang qua con Phố, đêm không chỉ là cha là mẹ, ôm ta vào lòng, mà còn là tri kỷ, những tâm tình và lời yêu thầm kín nhất, trong sáng nhất của một thời ngây dại.

Tôi dòm Phố, dòm Gió khúc khích cười trong Đêm. Dòm Hà Nội một ngày thật đẹp.

Chạy xe lòng vòng quanh khu phố cổ, đêm vắng. Tôi thấy gió ngơ ngác đuổi theo những vòng xe của bọn sinh viên đi chơi muộn, thấy phố ngẩn người ngắm trăng lên hay ỉ ơi với đêm về những chuyện tào lao của cô bán nước buổi sáng, để rồi ngồi im re cho anh chàng nghệ sĩ gảy điệu ghi ta “tính tịch tình tang”. Rồi gánh hàng rong, người quét rác hay một kẻ lang thang cuối đường, cuối con phố dần dần vắng bóng.

Hà Nội có những hàng cây nhuộm một màu xanh biếc, chùm bông không biết xuất phát từ nơi đâu lượn lờ hương gió , đem theo kỷ niệm của Đêm thật đẹp, mà còn thả vào tôi những cảm xúc không tên mà đậm nỗi nhớ. Đêm ôm tôi vào lòng, đem những khúc nhạc không lời đượm vị vào tiếng đàn chàng nghệ sĩ vô danh.

“Có những lúc tôi ngỡ ngàng
Tự hỏi vì sao đêm lại đẹp như thế
Chùm bông trắng thả vào đêm chọn nỗi nhớ
Tên không rằng, không lời, nhưng đượm vị thương”.


Khoảnh khắc ngồi bên cây đàn nghe anh chàng không quen nhưng biết hát cho nghe, rồi nói đủ thứ trên trời dưới đất,… về những lần buồn, những lần vui. Rồi những lần buồn bực vì phố đông người.

Đêm tĩnh lặng, phố trầm ngâm

Tôi thấy anh cười.

Phố cười, Gió cười, Hà Nội cười.

Nhưng thời gian có bao giờ để người cưới dứt. Dẫu tôi cũng chẳng phải là một kẻ quá sâu sắc để thấy rõ tâm trạng của từng người. Nhưng tôi vẫn thấy rõ được một cơn gió mang nỗi buồn khiến anh chàng nghệ sĩ ngồi ngẩn ngơ, khiến mây đen bắt đầu giăng kín lối về, chập chững những giọt lặng.

Phố thị sầm uất, thủ đô chỉ yên bình và đẹp lúc đêm – tôi nghĩ vậy. Dù Phố vẫn là Phố nhưng Gió và Hà Nội chẳng còn là Gió và Hà Nội như xưa. Hà Nội thì vui ở những niềm vui phố thị, nhộn nhịp và ồn ào. Còn gió thì vui trên những đường cao tốc quốc lộ, mịt mù khói xe. Chỉ có Phố vẫn lặng lẽ theo sau khi ánh đèn thị thành tắt, ngẩn ngơ chờ đợi gió khi cuộc vui vẫn chưa tàn.

Tôi thấy thời gian làm mọi thức đổi thay.

Tôi thấy những mảnh lặng tím dần, thấy Phố trầm ngâm, đêm tĩnh lặng, Hà Nội mệt mỏi. Thấy chiếc radio cũ kỹ tự dò tần số, nghe giọng đọc quen thuộc,… Thấy sắc trời cao hơn, trong hơn, thấy những mảnh tình xưa cũ. Thấy mọi người trầm ngâm bên những năm tháng xa xôi, trên những con đường câm lặng.

Tôi thấy Đêm, thấy Hà Nội buồn.

© Lệ Đào – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

back to top