Dấu xưa thương nhớ
2014-07-29 01:07
Tác giả:
Cá Kho
Blog Family - Gia đình là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân trọng khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau nếu có dù có thương nhau đi mấy cũng không có dịp gặp lại nhau.
Mưa tí tách, lặng lẽ rơi rồi lại ào ạt.
Chiều nay mưa chợt về trên phố. Những cơn mưa chiều bao giờ cũng khiến cho người ta hay nhớ về những kỉ niệm, nhớ về những ngày xưa cũ, chợt nhớ bà ngoại, người đã rời xa nhân tình thế thái cũng đã được 5 năm có lẻ, nhớ ông ngoại vẫn thường hay cõng hai đứa trên lưng khi ra hồ hóng gió ngày hè. Nhớ người chị hai hai năm biệt tích không tin tức.
Nhớ cái thuở ngày xưa xa ngái ấy. Cái thuở mà cách đây cũng trên hai mươi năm có lẻ, vẫn cái hồ rộng với hàng tre gần nhà bà ngoại, chiều chiều ông còn cõng hai thằng trên lưng ra hồ hóng gió. Hắn còn nhớ, cái thuở chưa có điện, những trưa hè nóng ông bà ngoại vẫn dắt mất anh em ra bờ hồ gần nhà hóng mát. Cái hồ ngày đó còn rộng, được hợp tác xã dùng để nuôi cá, xung quanh là tre, một mặt hồ hướng ra cánh đồng xanh tắp lúa. Bà thường trải chiếu, dùng quạt mo cau quát cho hắn ngủ hay những lúc nghịch ngợm, dùng nõn tre để câu con sâu đất. Vậy mà bây giờ mọi thứ đã dường như biến mất, chiếc hồ ngày nào đã nhường chỗ cho nhà cửa san sát, gốc tre ngày đó giờ đã thành dĩ vãng một thời với con đường hắn vẫn tập đạp xe đến chảy máu đầu gối ngày còn bé.

Nhớ những đêm mưa, nghe bà kể chuyện ma, chuyện cổ tích. Chuyện của bà ngày xưa phải đi ở đợ cho nhà giàu.
Nhớ cái sân vôi đằng trước nhà, có mấy cây na, nhớ cái giếng nước trong, bên cạnh có cây hồng xiêm trĩu quả.
Nhớ cây me nơi đầu hồi bếp mà bố hắn lâu lâu vẫn leo lên vặt về nấu nước cho khi đón hắn từ nhà bà ngoại.
Nhớ mùi ngai ngái của cỏ tranh khi dì với mẹ đi cắt ở ngọn núi gần nhà, nhớ mùi sắn non mưa ngâu tháng bảy.
Nhớ cái thuở tháng bảy mưa ngâu, mẹ đi chợ Đồn, bà ngoại phải ra trông nhà sớm. Một mình bà lầm lũi dưới mưa, gọi mãi mới thấy thằng cháu còn ngái ngủ ra mở cổng.
Nhớ cái thằng người dù bằng nhựa được bà nhặt giấy bóng gom lại đổi cho hàng xén để hắn vẫn nghịch.
Nhớ những hôm thịt lợn sớm bán, được bà xin lại ông bán thịt quả bóng lợn để đá. Nhớ những bữa cơm rang với mỡ mà bà vẫn dành dụm cho mình. Nhớ cái thời đói, rét vất vả, khó khăn.
Nhớ những lần được theo bà đi ăn cỗ, người thì bé như xí phần rõ nhiều để gói vào khăn tay mang về cho mẹ với chị trong khi bụng vẫn thèm ăn. Nhớ người chị vẫn chăm bẵm hắn thuở bé, nhớ những đêm sáng trăng mẹ hay đọc ca dao, tục ngữ cho nghe. Hắn còn nhớ, mẹ hay dùng giấy gấp cho hắn con chó.
Nhớ cây dừa trước cửa cũ, cạnh bờ ao, cứ đến mùa hoa là rụng trắng cả gốc.
Nhớ những cây xoan đào bên cửa sổ lâu lâu vẫn rình bắt mấy con bọ ngựa.
Nhớ căn nhà nhỏ của bà ngoại khi chuyển ra nhà mới, cái ngày bà vẫn khỏe. Vẫn còn đi bắt cua, vẫn đi bắt cá được.
Nhớ món cá rô kho mặn của bà ngày nào, món mầm khoai môn nấu với quảy chay chua.
Nhớ những chiều lẽo đẽo đi bộ với bà lên nhà bá chơi, nơi đằng sau có những cây cà tím và lương sắn, nhà bên cạnh có cây thị rõ to đang mùa quả chín.
Nhớ những cơn mưa chiều tháng bảy khi còn bé, thích đội mưa nghịch nước.
Nhớ những lúc đói vét niêu cơm nguội của bà, nhớ những món ăn thời khó khăn của bà. Vậy mà cũng đã 5 năm rồi, bà rời xa trần thế, chỉ còn lại những dấu vết xưa cũ còn hằn lên kí ức tháng năm mà hắn sẽ mang theo đến suốt cuộc đời.
P/S: Gia đình là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân trọng khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau nếu có dù có thương nhau đi mấy cũng không có dịp gặp lại nhau.
- Cá Kho
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.












