Dám yêu
2024-05-24 14:20
Tác giả:
blogradio.vn - Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.
***
Sau rất nhiều năm sinh sống và làm việc ở nơi đây, đã gắn bó với công việc, một công việc mà anh Bảy chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm chứ đừng nói đến sự yêu thích. Vậy mà đến hôm nay anh đã đủ tự tin và mạnh mẽ khẳng định trước mọi người điều đó, chỉ một chữ thôi:
Yêu
Thật ra anh Bảy là tên gọi thân mật mà nhiều người hay gọi anh như vậy, còn tên thật và đầy đủ của anh là Nguyễn Văn Nghĩa, rồi nhiều người cũng hay gọi anh là anh Bảy Nghĩa. Rồi có người còn gọi anh là ông dù anh chỉ mới bốn mươi mấy, nhưng có lẽ những từng trải của anh qua thời gian đã ghi khắc lên gương mặt anh sự dạn dày sương gió và cả những khắc khổ nữa nên nhìn anh như già trước tuổi. Mà bọn con nít hay chạy đến nghĩa trang nơi anh làm việc để chơi đá bóng thì hay gọi anh như vậy lắm, là ông Bảy.
Anh Bảy kể cho cô phóng viên nghe nhiều về quãng thời gian thật dài mà cũng thật tự hào trước kia của anh. Anh nói anh đã có biết bao tháng ngày cùng chiến đấu và cùng gắn bó thiết tha bên những người đồng đội thân yêu của anh. Khó khăn cùng gánh, hy sinh cùng chia nhau, rồi anh lại là người may mắn nhất còn nguyên vẹn lành lặn trở về, còn bao nhiêu bạn bè đồng chí của anh đã ngã xuống nơi những mảnh đất thiêng của những chiến trường đầy khói lửa, và không bao giờ có thể trờ về giống anh được nữa. Trong mấy lần cô phóng viên đến đó, một nghĩa trang khá lớn của thành phố, có lúc cô đi viếng có lúc cô đến để gặp anh Bảy, thì gần như hơn chín mươi phần trăm những câu chuyện mà anh Bảy kể cô nghe là những câu chuyện về những trận chiến đấu của anh về những đồng đội của anh ngày trước. Mà với anh thì đó đã là những khắc cốt ghi tâm, những tâm tình những tình thương cứ sống mãi sống mãi trong anh. Mà anh nói cho dù là nói chuyện với bất cứ ai thì anh cũng hay thích nhắc về, một thời quá khứ vô cùng oanh liệt và kiêu hãnh. Dù giờ đây tất cả đã qua hết rồi, nhưng ngay nơi anh đang làm việc đây, và còn biết bao những nơi khác. Vì đất luôn còn đó, vì đất luôn vậy đó, luôn còn mãi những bóng hình và những máu xương của biết bao người đã nằm xuống đã nằm mãi trong lòng đất mẹ, nên làm sao mà quên được họ.
.jpg)
Cô phóng viên cũng đã rất xúc động về những câu chuyện của anh Bảy. Cô nghĩ cả đất nước mình cũng vậy, mọi người vẫn sống và làm việc, đã trong hòa bình rồi, rất hòa bình, nhưng chắc chắn ai cũng nhớ và ghi nhớ tên tuổi và công lao của các anh, sẽ chẳng ai quên được. Còn anh Bảy nhìn bề ngoài thì toàn vẹn như thế nhưng thật ra anh cũng đang mang trong mình một vết thương. Trận chiến năm đó anh đã bị thương nặng, một viên đạn đã xuyên gần sát tim anh, và ca mổ đã trả lại cho anh sự sống, anh đã khỏe lại sau đó một cách thần kỳ khi viên đạn được gắp ra khỏi cơ thể anh. Các bác sĩ đã nói chỉ cón một tí nữa thôi nếu viên đạn đi ngay vào tim thì xem như không thể cứu được, rồi anh đã tiếp tục cầm súng lao theo các đồng đội của anh. Nhưng ngày hòa bình lập lại, khi đất nước đã hoàn toàn giải phóng thì anh bị ngã xuống trong những giờ phút chiến đấu cuối cùng vì vết thương tái phát. Cũng từ đó các bác sĩ kết luận sức khỏe của anh chỉ còn một nửa mà thôi, nghĩa là anh không dược làm bất cứ công việc nặng nào nếu không sẽ nguy hiểm và ảnh hưởng đến tính mạng. Vậy là từ đó khi anh quay về quê hương, nơi có ba mẹ, nơi anh được sinh ra thì người ta dắt anh đến hai ngôi mộ nơi ba mẹ anh đã nằm xuống. Anh Bảy nói đó là niềm tiếc nuối lớn nhất cuộc đời anh, anh đã không thể trở về kịp để nhìn ba mẹ và cũng chẳng còn cơ hội để báo đáp công ơn sinh thành nuôi dưỡng của ba mẹ ngày nào. Rồi cũng từ đó là anh chỉ có một mình, không người thân, không công việc, không biết tương lai sắp tới ra sao. Sau đó anh được chính quyền địa phương cho anh một ngôi nhà nhỏ này, ở nơi đây, cách quê hương làng xóm của anh cũng không xa lắm, và cho anh công việc này. Thật ra lúc đầu mọi người định bố trí cho anh một công việc khác, là bảo vệ của một cơ quan, nhưng không hiểu sao sau đó lại phân công anh làm ở đây. Anh Bảy nói hình như lúc đó chẳng có ai thích và nhận làm nên mọi người mới nghĩ đến anh, vì ai mà thích được cái công việc trông coi và quản lý nghĩa trang, mới nghe đã thấy ớn ớn và lạnh lạnh xương sống dù anh đã ra vào sinh tử không biết bao nhiêu lần.
Vậy là anh Bảy làm việc từ ngày đó, tính đến nay cũng đã mấy chục năm rồi, anh nói với cô phóng viên với một giọng vừa có vẻ tự hào vừa có vẻ vẫn có chút gì e sợ. Cô phóng viên thấy cũng dễ hiểu, vì anh từng là một người lính, nhưng suốt ngày làm việc một mình ở một nơi đầy sự cô độc và lạnh lẽo như vậy thì ai chẳng có sự e dè và cả sợ hãi nữa. Anh nói lúc ban đầu cứ vào ban đêm là anh hay bị ám ảnh bởi bóng tối của nghĩa trang, vì người ta nói những linh hồn, những oan hồn nữa cứ chờ lúc đêm tối là lại đi lang thang khắp nơi rồi kêu khóc rồi làm mọi người phải sợ. Mà anh cũng không biết là có ma thật không, anh chỉ biết đó là một hiện tượng của cuộc sống mà rất nhiều người hay nhắc tới và cả nền khoa học hiện đại tiến bộ nhất cũng không thể giải thích nổi.
Anh Bảy nói anh cũng không nhớ đã bao nhiêu lần anh lên gặp chính quyền và đề đạt nguyện vọng là xin đổi công việc. Anh nói cho anh làm bảo vệ chứ làm công việc ở đó anh cứ thấy không quen và rờn rợn sao sao. Nhưng rồi mọi người lại động viên và còn nói là mọi người luôn sát bên anh chứ anh không cô độc đâu, mà anh cố lên vì sức khỏe của anh chỉ phù hợp công việc như vậy. Rồi anh lại quay về, tính cách của một người lính năm xưa không cho phép anh chùn bước. Chẳng phải đã bao năm xông pha nơi chiến trường nơi mà người ta hay gọi là làn tên mũi đạn là đầu sóng ngọn gió anh đã rất dũng cảm hay sao. Mà lúc đó là anh luôn có đồng đội bên cạnh còn giờ đây gần như suốt ngày anh chỉ có một mình.

Anh Bảy nói chỉ khoảng hơn một năm sau đó là có thêm nhiều người đến sinh sống, họ cũng xây nhà và sống cũng gần nhà anh, vậy là anh thấy có tiếng nói tiếng cười nên đã ấm lòng hơn. Anh cũng thấy mỗi ngày cứ đi quét dọn và chăm sóc cho những ngôi mộ, và phần lớn là đã có người thân của họ, những người đang nằm bên dưới trong nghĩa trang này, đến để thăm nom và hương khói cho họ, nhưng đâu thể luôn luôn được. Rồi anh thấy cũng có nhiều ngôi mộ gần như quanh năm chẳng có một ai ghé đến, vậy là anh ưu tiên dọn dẹp và nhang khói cho họ được ấm áp. Nhiều khi anh cứ nghĩ biết đâu trong số họ là có cả những người đồng đội của anh năm xưa, nhờ vậy mà anh đã tự tin hơn, đã thấy phấn khởi hơn để làm việc. Một công việc thoạt nghe thoạt nhìn thì rất nhẹ nhàng và vừa sức của anh, nhưng đúng là anh chưa và không bao giờ nghĩ có một ngày anh lại làm công việc đó. Mà lại đi cùng nó suốt nhiều năm tháng như vậy, mà đến giờ thì anh có thể khẳng định là anh làm suốt đời luôn, khi nào anh chết thì thôi, anh nói với cô phóng viên như vậy.
Anh Bảy thích nhất là những lúc có mấy nhóc con, anh hay gọi bọn trẻ con như vậy, đến để chơi đá bóng. Vì nguyên một vùng đất rộng bao la sát bên nghĩa trang còn trống là nơi mà bọn trẻ có thể tha hồ chơi mà không bị ai mắng. Lúc đầu bọn trẻ cứ đứng đá ngay trên con đường, rồi nhiều người chạy xe qua lại cứ la oai oái vì cản trở và làm ảnh hưởng đến giao thông, vậy là bọn trẻ tìm đến nơi đây. Mà đúng là trẻ con, lũ nhóc rất hồn nhiên và rất vô tư cứ thoải mái đá bóng. Có lẽ chúng thấy đã có anh ở đó, một người đàn ông đã lớn tuổi và rất mạnh mẽ với cái vẻ bề ngoài có thể bảo vệ cho chúng nên chúng cứ cúi chào con chào ông Bảy rồi chạy nhanh đến khoảng đất đó, rồi quên cả trời đất rồi quên cả đường về. Có mấy lần anh phải ra tận nơi hối bọn trẻ về vì đã quá chiều rồi.
Quay đi quay lại mà anh Bảy đã sống ở đây và đã gắn bó với công việc thật lâu như vậy. Anh nói có nhiều lúc người ta cúng bánh trái hoa quả nhiều lắm làm anh ăn không hết nên cứ để dành cho bọn trẻ nên chúng rất thích. Có đứa còn nói đến nhà anh ngủ cùng nữa vì đứa nào cũng rất thích rất yêu ông Bảy, đó là một niềm vui lớn một nguồn động viên cụ thể nhất, mỗi ngày nhất với anh. Một người lính đã có bao năm trường chiến đấu và một quá khứ rất đẹp, nay lại tiếp tục một công việc vô cùng thầm lặng mà cũng đẹp như thế. Và gần như cả một vùng đó ai cũng biết anh, họ cũng hay đến nghĩa trang để thắp nhang và sẵn ghé thăm anh nữa. Rồi dần dần anh thấy đúng, là anh luôn có sự quan tâm và yêu thương của mọi người bên cạnh dù anh chỉ sống một mình.
Bây giờ thì anh Bảy đã có thể nói như vậy, là cuộc đời anh đã có hai phần lớn rất bằng nhau. Mà phần đầu thì anh gọi là dám sống, đó là những ngày tháng anh đã dám xông pha vào lửa đạn khói bom, không nghĩ đến sống chết của bản thân mình. Còn phần sau thì anh gọi là dám yêu, vì anh đã được quay về lại quê hương, vẫn tiếp tục sống và tiếp tục làm việc. Dẫu chỉ là một công việc chẳng mấy ai yêu thích, nhưng bây giờ anh đã thấy yêu rồi, mà anh nghĩ nếu anh rời xa nơi đây thì anh sẽ rất nhớ. Anh đã may mắn hơn những đồng đội của anh gấp nhiều lần, những người đã mãi mãi nằm xuống và không thể có mặt trong cuộc sống này nữa, họ chỉ có mặt trong những nỗi nhớ và ghi công của mọi người mà thôi. Có phải vậy không mà anh đã làm công việc này, chăm sóc và quản lý hết cái nghĩa trang rộng lớn này, dù là chẳng phải nơi đây những người bạn thân yêu năm nào của anh đã được nằm lại, nhưng đó cũng là những người cùng dòng máu cùng một quê hương đất nước với anh. Họ đã im lặng nơi này và chắc mỗi ngày vẫn nhìn thấy anh cẩn thận đi từng ngôi mộ để thắp nhang để quét dọn lau chùi này kia, rồi họ sẽ thấy vui mà. Những người đã mất rồi thì giống nhau nên anh càng ngày đã thấy yêu được công việc anh đang làm. Mà nhiều người đã tặng anh như vậy, họ nói là anh là người dám yêu công việc, và anh Bảy rất thích và thấy cũng rất đúng nữa.
Cô phóng viên đã đến đó mấy lần. Cô cũng không biết sau này cô có tiếp tục đến hay không, nhưng cô biết ở đó có một người, có một người với công việc giống hệt như tên anh, là anh Bảy Nghĩa. Một người thầm lặng với một công việc cũng thầm lặng, trong cuộc đời cũng thật rộng lớn này.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm Ơn Vì Ngày Hôm Nay Đã Cố Gắng Hết Mình | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.






