Cuộc đời này con còn được gặp ông bà bao nhiêu lần nữa?
2013-06-27 09:06
Tác giả:
Đường về nhà ông bà nơi phố huyện nghèo từng thân thuộc với con tự nhiên xa lạ tự bao giờ. Xuống xe ở gần bưu điện thị trấn, con trở về sau bao năm xa cách mà chẳng nhớ nổi đường về. Tự hổ thẹn với lòng mình, con hỏi một cô bán nước mía ở lề đường, chỉ cần nói tên ông bà ra thôi là cô biết con là cháu ngoại của ông bà bởi con có khuôn mặt mà dáng dấp rất giống mẹ con thời trẻ. Ở cái phố huyện nhỏ này, nhắc đến ông bà thì ai cũng biết!
Đường vào nhà ông bà giờ sao xa xôi và rậm rạp quá. Xóm đầm ấy gần nghĩa địa và bãi rác của thị trấn nên người ta đã chuyển đi hết, hầu như chẳng còn ai. Chỉ còn ông bà vẫn sống ở đó, bao năm gắn bó với mảnh đất đó, giờ con cháu có bảo thế nào cũng không chịu bán.
Con nhớ ngày xưa mỗi lần về nhà ông bà ngoại con vui như được đến xứ sở thần tiên. Nhà ông bà có rất nhiều cây trái, nào là khế, nào là mít, ổi, dâu, xoài,…Đúng như câu thơ:
Cho con trèo hái mỗi ngày”
Ông bà nuôi nhiều loài vật, từ gà, vịt, ngan, ngỗng đến những vật nuôi trong nhà như chó, mèo. Ngôi nhà lúc nào cũng rộn rã những âm thanh. Nhà ông bà gần cái đầm lớn, mùa nước nổi, ông thường đi đặt đó, quăng lưới để bắt con cá, con tôm. Cái đầm này thông với sông Hồng nên một năm có một mùa nước lên, một mùa nước cạn. Mùa nước lên ngày nào ông cũng bắt được mấy rổ tôm cá đủ loại để bà mang đi chợ bán. Đến mùa nước cạn ông bà lại trồng lúa, có năm chưa kịp gặt thì lũ lụt đã kéo về nhấn chìm hết cả hoa màu. Ở xóm đầm nhà ông bà, con có cảm giác như đây là một vùng đồng bằng thu nhỏ giữa lòng một huyện miền núi. Ông bà đều là người miền xuôi lên đây lập nghiệp, khai hoang, mang theo cả cái văn hóa vùng sông Hồng, cả cái tình chân chất, thật thà của những người nông dân chân lấm, tay bùn.
Làm công nhân mấy chục năm ở nhà máy, đến khi về hưu ông bà lại quay về với cuộc sống nông dân. Các cậu, các dì đều khuyên ông bà nên nghỉ ngơi an hưởng tuổi già với đồng lương hưu cũng không quá ít ỏi, có gì con cháu sẽ chu cấp thêm. Nhưng ông bà có một tuổi thơ cơ cực quá, ông bà yêu lao động từ khi còn tấm bé, không làm thì lấy cái gì mà ăn. Vì không có cái ăn nên ông bà mới phải xa quê hương đi xa xứ lập nghiệp. Có lẽ vì làm nhiều quá và suy nghĩ nhiều quá nên bà con mới ngã bệnh. Gánh nặng trên vai ông ngày một nặng thêm.
Người ta nói: “Con chăm cha không bằng bà chăm ông”. Cuộc sống mưu sinh khiến bố mẹ con và các dì, các cậu không thể túc trực bên ông bà thường xuyên được. Chỉ khi cuối tuần, ngày nghỉ mới về được với ông bà. Ông bà cũng không muốn về ở với đứa con nào. Vẫn là hai thân già sớm hôm lọ mọ cùng nhau.

Con lững thững bước vào cổng, ông nhìn thấy con nhưng không nhận ra cho đến khi con vào tận sân, chào ông thì ông mới nhận ra. Ông đã già rồi, mắt đã kém lắm rồi.
- Nga đấy hả con. Mắt ông giờ kém quá, ông chẳng nhận ra con nữa. Ông cứ nhắc mày mãi, bảo mẹ mày cho mày về chơi với ông bà. Sao mấy năm nay mày không về nhà ông bà hở con?
Cổ họng con nghẹn lại, không nói nên lời. Con không có lí do nào để tự bào chữa cho mình cả. Không về thăm ông bà, đó là lỗi của con.
- Thôi rửa mặt mũi chân tay đi rồi vào chơi với bà. Bà đang ngồi ở trong nhà đấy.
Con bước vào trong căn nhà nhỏ, bà nằm trên ghế trông như tàu lá héo, mái tóc bà đã cắt ngắn từ bao giờ. Ông vừa đỡ bà ngồi dậy, vừa nói: “Đấy, bà cứ ngồi một lúc là lại đổ rạp xuống. Bây giờ bà ngồi cũng không vững nữa. Có lần ông mải làm ngoài sân, lúc vào nhà thì bà đã nằm lăn dưới đất rồi”.
Vừa nhìn thấy con, bà òa lên khóc. Con ôm lấy vai bà, hỏi: “Bà ơi, sao bà lại khóc? Bà còn nhớ con không?”. Bà không nói gì mà chỉ khóc, khóc không ra nước mắt, những tiếng khóc khô khốc của tuổi già. Ông bảo: “Bà bây giờ không nói chuyện được nữa. Bà không biết gì nữa”. Con xót xa lòng. Vậy là con không có cơ hội nào được trò chuyện với bà nữa rồi. Con chẳng còn cơ hội nào được nghe bà hỏi han, được khoe với bà những điều mà con làm được ngoài kia nữa. Con nhớ ngày bà còn khỏe mạnh, bà thường đi chợ bán rau, tôm cá, gà vịt và mỗi lần bà về bà lại mua cho con đồng quà, tấm bánh. Nhưng ngày đó đã xa xôi lắm vì bà bị tai biến đã gần chục năm nay rồi. Thời gian đầu, bà có hồi phục dần nhưng sau đó sức khỏe của bà ngày một xấu đi.
Lần này về ông hay nói về cái chết khiến con không được vui. Ông nuôi một con chó vàng làm bạn, ông chiều nó như công chúa. Ông bảo: “Bây giờ bà như vậy rồi. Nếu con không về thì cũng có ai nữa đâu. Thôi thì ông nuôi nó làm bạn tuổi già”. Ông giữ con ở lại chơi với ông bà vài ngày, nhưng con cũng không ở được. Con được một công ty nhận vào làm khi vừa mới tốt nghiệp, con chỉ xin họ được một tuần để về thăm quê, thăm ông bà và bố mẹ con. Con xin lỗi. Nhất định con sẽ trở về thăm ông bà nhiều lần nữa.
Lúc con đi, con chào bà, bà gật gật đầu rồi đưa mắt về phía lồng chim treo gần cửa sổ nói: “Nhìn kìa”. Đó là câu nói duy nhất con nghe được, sau đó bà lại khóc, những tiếng khóc khầng khậc. Phải chăng bà đang muốn nói con như một cánh chim sổ lồng? Con giật mình chợt nghĩ: “Cuộc đời này con còn được gặp ông bà bao nhiêu lần nữa?”.
- Nguyễn Hằng Nga
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


