Cuộc đời mỗi người, chỉ có thể dựa vào chính mình mà đứng lên
2020-12-02 01:27
Tác giả:
Nguyễn Thị Cẩm Nhiên
blogradio.vn - Sau này, mọi thứ sẽ thay đổi, dù không biết trước sẽ như thế nào nhưng chắc chắn không thể tệ hại hơn lúc này được nữa. Cô tin tưởng vào quyết định của mình. Đúng như trên tivi có nói "Tương lai của ta là do ta làm chủ". Dựa dẫm vào người khác tức là bạn đã đặt cược bản thân mình vào một ván bài định mệnh không nắm chắc thắng thua.
***
Cô sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo nàn nắng cháy. Cả cuộc đời của ba mẹ cô là những tháng ngày làm việc lam lũ nhưng mãi vẫn không đủ để trang trải cuộc sống.
Nhà nghèo nên nghỉ học sớm, phải bươn chải cùng với cha mẹ để lo cho các em. Tuy không xinh đẹp quyến rũ như những cô gái nhà giàu trên tivi nhưng bù lại, trời ban cho cô có một nét đẹp chân phương giản dị đúng nghĩa con gái quê”.
18 tuổi, có người sang nhà dạm hỏi xin cưới. Ở cái tuổi mộng mơ nhất trong cuộc đời nhưng vì cơm áo gạo tiền và lời khuyên từ gia đình nên cô đã bất chấp tất cả mà đồng ý lấy anh dù lúc ấy chưa đủ tuổi và có lẽ chưa biết tình yêu là gì.
Năm đó cô đồng ý, có lẽ một phần gia cảnh nhà anh tốt hơn nhà cô rất nhiều, lấy anh rồi sau này cô sẽ không cần phải lo toan cho cuộc sống như mẹ cô, anh sẽ lo cho cô tất cả. Nhưng cái chính là lúc đó cô nghĩ nếu như lấy anh thì sau này có thể phụ giúp được cho cha mẹ được phần nào.
Cuối cùng bao nhiêu sự chờ mong cô đã gả cho anh, đem bản thân mình đưa vào trong tay một người đàn ông xa lạ cùng xứ lớn hơn cô 2 tuổi.
Thời đó cô còn khờ dại lắm, ở bên nhà chồng mà suốt ngày cứ đòi về nhà mẹ đẻ, cứ chạy về nhà hoài, nhiều đến nỗi khiến mẹ chồng không vui. Cô không biết giữ ý giữ tứ, không khéo léo trong việc cư xử với mẹ chồng và chị chồng làm cho họ không có ấn tượng tốt về cô.
Họ không thích cô thì cô cũng không thích lại, họ không chủ động trò chuyện thì cô cũng im lặng cả ngày. Trong phim bảo là "chiến tranh ngầm giữa mẹ chồng nàng dâu", còn cô là với cả gia đình chồng.
Chồng cô thì cũng mới lớn, tuy đã có vợ nhưng giống như một chàng trai nông nổi hơn là một người đàn ông trụ cột của gia đình.
Anh vẫn giữ nhiều thói quen cũ trước khi có vợ như uống rượu nhiều và cộc cằn. Cộng thêm vì là đứa con trai duy nhất trong nhà, có của ăn của để, từ nhỏ được cưng chiều nên khi lớn lên anh không chịu làm lụng, càng không có chính kiến, luôn ỷ lại mẹ và các chị.
Khoảng 1 năm đầu, cô chưa cảm thấy được gì. Dần dần, cô phát hiện ra nhiều thứ trái ngược giữa cô và anh, nhất là về tính tình. Cô mạnh mẽ quyết đoán dù vẻ ngoài trông yếu đuối mỏng manh, trong khi anh thì có chuyện gì cũng phải hỏi lại mẹ hoặc các chị.
Cô ghét rượu, còn anh thì 1 tuần đủ 7 ngày không thể rời rượu hay nói đúng hơn là những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Cô ăn nói nhẹ nhàng mềm mỏng, còn anh thì có chút thô lỗ cộc cằn. Và thế là có chuyện xảy ra, bắt đầu từ những bất đồng nho nhỏ trong quan niệm sống hằng ngày.
Ngày mà cô sợ nhất cũng đã đến, trong một lần tranh cãi về việc hay đi uống rượu của anh, anh đã ra tay đánh cô, bỏng rát nửa bên mặt. Nhưng nỗi đau xác thịt đâu sánh được với nỗi đau tận trong tâm hồn, nhưng nó chỉ là khởi điểm, có một thì sẽ có hai.
Lần đầu anh còn cảm thấy áy náy và thương tiếc nhưng khi nhiều lần, nó trở thành dĩ nhiên và là điều mà cô đáng phải chịu đựng.
Tình yêu chưa kịp chớm nở đã phải nhường chỗ cho những lần say xỉn rồi ghen tuông vô cớ của anh. Có lẽ nó cũng là cái cớ, là lý do chính đáng mà người ta có thể vung tay vào người cô.
Mẹ và chị chồng biết thì cũng chỉ nói anh qua loa cho xong, còn nếu làm quá họ chỉ lạnh lùng "ở không được thì thôi". Những lần chịu không nổi khóc lóc chạy về nhà cha mẹ ruột, hai mẹ con lại ôm nhau khóc, chỉ biết khóc chứ chẳng thể giải quyết được gì.
Mộng đẹp đổ vỡ, còn đâu tương lai màu hồng tươi đẹp mà cô chờ mong lúc mới về nhà chồng.
Sau gần 5 năm cưới nhau, tài sản duy nhất lúc này mà cô có là đứa con thơ còn nhỏ dại không biết mẹ nó phải chịu đựng những gì. Những điều vô cùng tồi tệ đó cô không mong con mình biết được.
Cô chỉ mong con trai cô sẽ lớn lên bình an khỏe mạnh và vui vẻ dù sau này không có mẹ kề bên. Sau này nó sẽ hiểu, tuy mẹ không ở bên nhưng tình yêu thương của cha mẹ đối với con cái là vô bờ bến.
Cô mong con trai mình có thể sống tốt, không phải lo toan về mọi thứ thay cả phần thơ ấu mà cô không được trải qua.
Sau này, mọi thứ sẽ thay đổi, dù không biết trước sẽ như thế nào nhưng chắc chắn không thể tệ hại hơn lúc này được nữa. Cô tin tưởng vào quyết định của mình. Đúng như trên tivi có nói "Tương lai của ta là do ta làm chủ". Dựa dẫm vào người khác tức là bạn đã đặt cược bản thân mình vào một ván bài định mệnh không nắm chắc thắng thua.
© Nguyễn Thị Cẩm Nhiên - blogradio.vn
Xem thêm: Người ta chỉ cố chạy trốn khi lòng chưa bình yên
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.







