Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cùng nhau đi tiếp con đường

2017-02-10 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Bao năm qua, đây là lần đầu tiên anh sống thật với chính bản thân, dám đối diện với mọi việc và cũng là lần đầu tiên Lâm gục xuống đầy tuyệt vọng trên bờ vai mà anh từng rất nhiều lần muốn tựa đầu vào.

***

Sau khi Duyên biết chuyện của Lâm, tối đó cô đã nghĩ rằng ngày mai khi gặp Lâm cô sẽ chạy thật nhanh, thật nhanh tới ôm lấy anh. Duyên quyết sẽ không để Lâm rời xa mình thêm một lần nào nữa. Tối ấy, lần đầu tiên sau hơn một năm Lâm và Duyên chia tay, cô ngủ một giấc không mộng mị.

Sáng hôm sau, Duyên dậy thật sớm, chuẩn bị hết mọi thứ và không quên cầm theo tờ giấy ghi địa chỉ nhà Lâm mà Trung đã đưa cho cô hôm gặp ở quán cà phê.

Nén tiếng lòng, Duyên dắt chiếc xe từ nhà ra và thẳng tiến đến địa chỉ ghi trong tờ giấy. “Lâm! Lần này anh nhất định sẽ không rời khỏi em được đâu. Em chắc chắc không buông tay dễ dàng như một năm trước tại Nhật Bản. Em phải ở bên anh Lâm ạ”, Duyên không ngừng nói với chính mình.

Len lỏi qua vài con phố, một ít ngõ quanh co, Duyên cũng đứng được trước căn nhà nơi Lâm đang sinh sống. Nó không quá to, không gian khá nhiều cây cối, đúng như bản tính bình lặng và yêu thiên nhiên của anh. Dựng chiếc xe cạnh cổng, Duyên với tay bấm vào chuông cửa. Không có ai trả lời. Không dừng lại, Duyên bấm tiếp, lúc này tiếng một người phụ nữ vọng ra.

- Ai đấy?

- Bác ơi, cháu là bạn anh Lâm. Anh ấy có ở nhà không bác.

Tiếng Duyên vừa dứt thì một người phụ nữ trạc tuổi mẹ cô bước ra, giọng dịu dàng hỏi cô:

- Cháu là bạn Lâm à. Nhưng tiếc quá, nó vừa làm thủ tục bay sang Nhật tối qua, chắc chưa kịp thông báo cho bạn bè.

Cùng nhau đi tiếp con đường

Tai Duyên ù đi, cô hỏi trong dồn dập:

- Bác có biết tại sao anh ấy vội vàng sang Nhật không? Bác có biết số điện thoại của anh ấy bên Nhật không?

- Bác cũng không rõ, cháu cứ vào nhà uống nước rồi từ từ nói chuyện.

Duyên như chết lặng. Tại sao? Tại sao? Hơn một năm trước chính anh rời đi và bây giờ cũng chính anh không cho cô cơ hội được gần anh, dù chỉ là một tý thôi.

Khi đã định thần lại, Duyên mới biết mình đã được người thân của Lâm dìu vào nhà từ hồi nào.

Bên chiếc bàn nhỏ, bà Phương - tên người thân của Lâm cất giọng trầm buồn:

- Tội nghiệp thằng Lâm, những tưởng tương lai nó xán lạn nhưng ai ngờ giờ bệnh tật đeo bám suốt ngày. Hơn một năm nay nó đã trải qua 3 - 4 cuộc phẫu thuật. Tôi biết nó đau đớn nhưng chưa một lần nghe nó than vãn.

- Bác ơi, sao tự nhiên anh ấy lại quyết định sang Nhật Bản ạ?

- Tôi cũng không rõ. Tối qua, thằng Trung tới nhà chơi, hai đứa nói chuyện rất lâu và tôi chỉ nghe nó trách thằng Trung là sao để lộ chuyện nó bị bệnh.

Vừa nghe bà Phương kể, Duyên vừa không ngừng nhìn ngó xung quanh để giấu đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên gò má. Vậy là vì cô mà Lâm lại chọn ra đi. Tại sao đến những khi khó khăn nhất, anh vẫn không cho cô bên cạnh dù chỉ là một chút.

Duyên xin phép bà Phương ra về. Trên con đường vắng lặng, những cơn gió giao mùa lùa nhẹ. Nước mắt cô không ngừng rơi. Duyên cứ ngỡ rằng ngày mai kia cô sẽ được cùng anh chung bước, cùng anh đương đầu với những khó khăn của bệnh tình. Nhưng sau hơn một năm, cô lại một lần nữa bị anh đẩy ra xa.

Lâm vẫn là Lâm, không hề muốn phụ thuộc vào người khác kể cả khi quá mệt mỏi. Dù thời gian có thay đổi thì tính anh vẫn vậy, cô là người bao năm bên anh nhưng mỗi khi khó khăn vì sợ cô lo lắng, Lâm vẫn không nói ra.

Duyên trở về nhà sau một ngày lang thang khắp nơi ở cái thành phố nhộn nhịp vốn đã quen thuộc với cô những ngày tháng thanh xuân. Vậy mà giây phút ấy, Duyên thấy mình thật lạc lõng, tất cả dường như quá xa lạ, cô thật nhỏ bé trong những mênh mông, ồn ào đó. Tối đó, Duyên nhận được điện thoại của Trung.

- Duyên, anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên nói với Lâm về chuyện của em.

- Anh Trung, không phải lỗi do anh mà. Là em, chính em không thể mang lại cho anh ấy sự tin tưởng, để rồi trở thành gánh nặng khiến anh ấy không muốn sẻ chia.

- Duyên! Em đừng bao giờ nghĩ vậy. Lâm vì sợ em khổ, vì sợ em chịu thiệt thòi nên mới quyết định ra đi.

Duyên lặng đi khi nước mắt đã lăn những dòng dài trên má. Nén tiếng nấc, cô cất tiếng hỏi Trung:

- Anh Trung, anh có biết số điện thoại hay địa chỉ của anh Lâm tại Nhật không?

- Tối qua, ngay khi sắp lên máy bay, Lâm mới thông báo cho anh. Mọi thông tin nó gần như giữ kín. Anh chỉ có số điện thoại của người bác sĩ thường xuyên chăm sóc sức khỏe cho nó mà thôi.

Duyên lấy nhanh bút giấy ghi lại những con số lạ lẫm nhưng biết đâu nhờ nó mà Duyên tìm ra thông tin về Lâm.

Cùng nhau đi tiếp con đường

Vậy là kể từ ngày Lâm rời Việt Nam đến nay đã 4 tháng, Duyên không ngừng tìm kiếm các thông tin về anh, nhưng mặc nhiên tất cả đều là con số 0. Đến số điện thoại của ông bác sĩ, Duyên gọi rất nhiều cuộc, bao nhiêu nhắn tin cũng không được. Tất cả cứ như ngầm nói với Duyên rằng cô nên bỏ cuộc, Lâm thực sự muốn rời xa cô.

Cho đến một hôm, khi mà tất cả hy vọng của Duyên gần như cạn kiệt, cô nằm dài trên giường thì bất ngờ điện thoại báo có tin nhắn. Mệt mỏi đưa tay lấy chiếc điện thoại, cô không tin vào mắt mình nữa. Đó chính là mail của vị bác sĩ mà những tháng trước đó khi nhắn tin cô đã để lại mail mình và mong ông liên lạc nếu nhận được.

“Chào cô Duyên!

Tôi đã nhận được tin nhắn của cô trước đó một tháng nhưng do bận rộn công việc nghiên cứu ở viện nên tôi chưa thể trả lời lại cho cô được. Đúng là tôi có nhận điều trị bệnh cho anh Đăng Lâm. Trước đó ba tháng, chúng tôi đã tiến hành tháo khớp gối cho anh Lâm, rất may ca phẫu thuật thành công và anh ấy đã ra viện sau thời gian điều trị. Chúng tôi có hẹn anh Lâm 3 tháng sau quay lại kiểm tra thì mới chắc chắn về tình hình bệnh. Cô có thể liên hệ với anh ấy qua số điện thoại này…”

Duyên không thể tin được, đúng lúc cô gần như muốn bỏ cuộc thì một phép màu đã đến. Duyên lấy nhanh bút ghi lại số điện thoại của Lâm và nhanh chóng nối máy gọi cho anh. Vậy nhưng đáp lại cô chỉ là những tiếng tút dài vô vọng. Không bỏ cuộc, Duyên tiếp tục gọi cho đến lúc giọng một người đàn ông vang lên:

- Alo! Ai vậy ạ?

- Xin lỗi cho cháu hỏi đây có phải số điện thoại anh Đăng Lâm không?

- Tôi là chú của Lâm. Lâm nó tới dưỡng bệnh ở một vùng đồng bằng xa thành phố, 2 tháng sau mới quay lại.

- Có cách nào có thể liên lạc được với anh ấy không ạ?

- Nó muốn tĩnh dưỡng nên không mang theo điện thoại.

Sau ít câu hỏi han tình hình của Lâm, Duyên cúp máy mà lòng rối bời. Không hiểu tại sao những khi cô sắp gần anh thì anh lại đi xa cô đến vậy. Đêm ấy, trằn trọc suy nghĩ về tất cả, Duyên quyết định tạm gác các công việc ở Việt Nam và sẽ quay lại Nhật tìm gặp Lâm. Lần này cô chỉ muốn xem anh sống ra sao, bệnh tật như thế nào? Khi đã tận mắt thấy anh sống tốt, nếu như anh thực sự muốn rời xa cô, nhất định Duyên sẽ buông tay để anh rời đi.

Ngay khi vừa đặt chân xuống Tokyo, bao kỷ niệm lại ùa về trong Duyên. Tất cả mọi ngõ ngách ở đây đều ngập những hình ảnh rong ruổi của cô và anh ngày trước.

Duyên gọi vài người bạn thân uống nước trò chuyện trước khi tới nhà người chú của Lâm mà cô đã liên hệ từ trước. Trong cuộc trò chuyện sau thời gian dài gặp lại, mọi người ai cũng khác trước rất nhiều. Mà cũng đúng, chính Duyên cũng khác mà. Thời gian kéo dài ra theo đó cô cũng trưởng thành và lớn lên trong mọi việc. Thế mới thấy khoảng thời gian bên Lâm, Duyên đã khiến anh mệt mỏi thế nào bởi tính cách bướng bỉnh, trẻ con của mình.

Thời gian chẳng thể quay lại để Duyên đổi thay ngay lúc ấy. Giờ khi nhận ra, cô mới hay những thứ qua đi khó lòng lấy lại. Ngay lúc này, điều cô mong ngóng nhất là được gặp Lâm, dẫu sau ấy cô và anh đôi ngã thì xem như đó cũng là điều cuối cùng an ủi Duyên.

Miên man dòng suy nghĩ, chiếc xe taxi đã đưa Duyên đến địa chỉ cô muốn từ lúc nào. Tiếng bác tài kéo Duyên về thực tại:

- Cô ơi, tới nơi rồi.

- Cảm ơn bác!

Duyên cất tiếng và nhanh tay gửi số tiền xe cho quãng đường vừa đi.

Đứng trước căn nhà mang đậm kiến trúc Nhật, Duyên nhẹ nhàng bấm chuông cửa. Một tiếng nói vọng ra:

- Ai đấy?

- Cháu là Duyên, người đã liên hệ trước với bác rồi ạ.

- Cô vào đi cửa không khóa nhé.


Cùng nhau đi tiếp con đường

Duyên mở cửa bước vào, ngôi nhà tuy nhỏ nhưng không gian khá ấm cúng. Cây cối và những luống hoa nhỏ dường như được chăm sóc tỉ mỉ và tạo dáng ấn tượng. Chắc tháng ngày qua, chăm sóc những khóm cây này là niềm vui của Lâm.

- Cô tới sớm vậy sao, tôi cứ nghĩ phải tuần nữa cô mới tới.

Tiếng nói của bác chủ nhà khiến Duyên giật mình.

- Vâng, cháu sắp xếp sang luôn ạ.

- Thằng Lâm hiện tại nó không ở đây. Nó tới một vùng quê xa để tĩnh dưỡng. Cô là thế nào với Lâm? Tôi nhìn cô thấy rất quen.

- Dạ cháu là bạn anh Lâm. Chắc bác và cháu chưa có dịp gặp nhau.

- À tôi nhớ ra rồi, trong phòng Lâm có bức hình của cô. Nó vẫn thường bảo với tôi và bảo cô là người nó thấy có lỗi nhất.

Duyên lặng người trước câu nói của người đàn ông trước mặt. Lâm, tại sao anh luôn nghĩ cho cô mà hứng mọi đau khổ về mình. Lòng cô đau như có ai bóp nghẹt. Cô phải làm sao đây khi anh cứ ngày một xa cô.

Câu chuyện chỉ kết thúc khi trời đã nhá nhem tối. Chú của Lâm chân thành mời Duyên ngủ lại đêm nay và sáng mai sẽ lên đường tới nơi Lâm tĩnh dưỡng. Đêm ấy, cô cứ trằn trọc không ngủ được, mắt liên tục cay cay. Cô nhớ anh, thực sự rất nhớ.

Sáng hôm sau, Duyên dậy từ sớm, chuẩn bị mọi thứ và cùng chú của Lâm lên đường. Vượt hàng trăm cây số, cuối cùng hai người cũng đến được một ngôi làng nhỏ. Vừa tới nơi, nhìn đằng xa nơi có căn nhà gỗ, Duyên nhận ra Lâm. Anh đứng đó, trên khoảng sân rộng, đang cười đùa cùng những đứa trẻ trong làng.

Hóa ra, nơi anh tĩnh dưỡng là ngôi làng mà thời sinh viên anh đã từng đến tình nguyện. Duyên mặc nhiên không gọi anh, cô chỉ đứng đằng xa nhìn bóng lưng rộng ấy. Rất lâu và rất lâu. Cuối cùng Lâm đưa mắt ngoảnh lại, ánh mắt cả hai chạm lấy nhau, người ngỡ ngàng, bất ngờ còn người bình lặng, nước mắt rơi.

Lâm không tin vào mắt mình, tại sao cô lại tìm ra anh. Duyên bất giác cười nhẹ rồi tiến về phía anh. Từng bước, từng bước cô đi mà lòng ấm lại.

- Em, tại sao…

Không để Lâm nói hết câu, Duyên ôm chầm lấy anh, một cái ôm đầy thương nhớ và ấm áp. Cô áp gương mặt nhạt nhòa nước mặt vào lồng ngực vốn đã quen thuộc.

- Tại sao, tại sao anh liên tục trốn tránh em? Tại sao anh cứ một mình chịu khổ cực?

Duyên cất tiếng giận hờn lẫn trách móc. Lâm đứng vậy không nói gì. Mãi một lúc sau khi Duyên buông anh ra, Lâm mới cất tiếng:

- Em về đi và hãy quên hết mọi chuyện. Chúng ta đã thực sự kết thúc hơn một năm về trước. Em biết mà đúng không?

- Em sẽ không buông tay, dù anh có xua đuổi hay hắt hủy thì lần này em vẫn sẽ không buông.

- Duyên, hãy nghe anh, chúng ta thực sự không thể. Tại sao em lại tự dày vò chính mình chỉ vì người tàn phế như anh chứ. Em về Việt Nam ngay đi.

Lâm phũ phàng gạt tay Duyên ra và mệt nhọc nâng chân phải bước đi. Bước chân anh chậm chậm vì một bên là chân giả nhưng đầy dứt khoát. Duyên đứng đó nhìn theo bóng lưng xa dần.

Cùng nhau đi tiếp con đường

Tối hôm ấy, Duyên ở lại ngôi nhà bên cạnh căn nhà mà Lâm đang sống. Cô được người dân đón tiếp rất nhiệt tình. Sáng ra, Lâm đã nhờ người chú thu gom đồ đạc của cô và nhất quyết bắt ông phải đưa Duyên về lại thành phố. Nhưng Duyên nhất quyết không đi. Cô đã quyết tâm, nếu anh cứng rắn cô cũng phải vững tâm.

Tròn một tuần Duyên ở lại ngôi làng nhỏ, hàng ngày vẫn giúp đỡ người dân nơi đây. Dù là người Việt Nam nhưng vốn tiếng Nhật của Duyên khá tốt nên mọi sinh hoạt diễn ra thuận lợi. Duyên không làm phiền Lâm, mỗi ngày cô chỉ đứng đằng xa dõi theo anh. Đuổi cô không được nên Lâm gần như cũng bơ đi sự tồn tại của cô. Những lúc gặp nhau anh cứ nhanh chóng bước đi để trốn tránh Duyên, nhưng giây phút thấy cô bước đi đằng xa bước chân Lâm lại chậm hơn, khóe mắt anh sâu thẳm. Cô quá cứng đầu và bướng bỉnh, anh biết lần này anh không thể trị nổi cô. Cô đã không còn là cô gái nhỏ bé ngày xưa nữa rồi.

Một hôm, lấy cớ mang ít rau sang cho bác chủ nhà nơi Duyên sống nhờ, Lâm gặp cô ngay cạnh cửa. Vừa thấy anh, cô toan bước đi vì sợ làm anh mệt mỏi với sự xuất hiện của mình thì nghe tiếng Lâm nói phía sau:

- Sao em cứng đầu vậy? Anh bây giờ là cả một gánh nặng cho em. Đến anh còn không biết bản thân có thể tự nuôi sống mình hay không thì lấy lí do gì để sống bên cạnh em.

Nước mắt Duyên rơi, chỉ cần có thế, cô chỉ cần anh nói ra nỗi lòng thật sự ấy thôi. Cô bước nhanh đến ôm lấy Lâm.

- Em không cần gì hết, em chỉ cần anh cho em bên cạnh anh. Vậy được không?

Lần đầu tiên trong đời, Duyên nhìn thấy Lâm rơi nước mắt. Anh im lặng không nói gì, chỉ bấu chặt những ngón tay vào vai cô. Anh gục mặt lên vai Duyên khi khóe mắt đỏ đỏ. Bao năm qua, đây là lần đầu tiên anh sống thật với chính bản thân, dám đối diện với mọi việc và cũng là lần đầu tiên Lâm gục xuống đầy tuyệt vọng trên bờ vai mà anh từng rất nhiều lần muốn tựa đầu vào.

Kết thúc hai tháng tĩnh dưỡng và yên bình, Duyên và Lâm quay lại thành phố. Những thủ tục thăm khám bệnh cho Lâm cũng được tiến hành ngay sau đó. Và may mắn sau phẫu thuật tháo khớp gối, bệnh của Lâm gần như đã bị triệt tiêu, không lan sang khu vực khác. Chân phải của Lâm do bị cắt bỏ đến tận đầu gối nên anh dùng chân giả thay thế. Cuộc sống tuy có nhiều khó khăn hơn nhưng Lâm đã dần lấy lại được tinh thần.

Lúc rời bệnh viên, Duyên vẫn cầm chặt tay anh, tựa đầu vào vai anh bước đi. Bóng lưng cả hai in dài trên con đường nhỏ. Sau tất cả, cô và anh vẫn sẽ cùng nhau đi tiếp đoạn đường còn lại.

© Nấm Nấm – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

back to top