Luôn có người đợi ta nơi cuối con đường
2014-11-11 01:00
Tác giả:
Buổi trưa cuối tuần, ngồi trong căn phòng rộng lớn còn hăng hắc mùi sơn, dự định sẽ làm cái gì đó tươi mới nhưng mình thì cứ chần chừ mãi. Những lần dịch chuyển mang lại cho bạn nhiều thứ, nhưng đi một mình và ở một mình thì buồn biết bao. Nhà nằm trong ngõ nhưng ồn ào, sáng sớm đã huyên náo tiếng xe cộ, tiếng rao bánh mì hay ngô luộc thơm nức mũi. Ngôi nhà có nhiều cửa sổ, lúc nào cũng loang loáng ánh sáng, đôi khi khiến đầu óc váng vất. Từ ban công ngóng vọng xuống dưới, lúc nào cũng thấy an bình được.
Sớm nay qua phố, thấy gánh hoa dập dìu, gió thì cứ thổi miết. Lòng trĩu thêm một ít, về nhà quyết tâm treo cái status vu vơ:
“Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang đông…”
(Nồng Nàn Phố)
Cảm thấy xót xa vô chừng. Sài Gòn đón anh vào những ngày đầu hạ, khi loa kèn nở trắng phố phường Hà Nội. Mình vẫn hay cắm một bình hoa lớn, chụp ảnh và đặt caption thật yêu rồi gửi cho anh. Nhưng yêu thương chộn rộn ấy đã đi qua rất nhanh như mưa chiều Sài Gòn. Những hoan lạc với mình không còn nhiều nữa, thay vào đó là ngụp lặn trong mớ cảm xúc nhớ thương. Suốt một thời gian dài, mình loay hoay với vết xước nơi lồng ngực trái, đã tự hỏi bản thân rất nhiều lần rằng: “Cảm giác hết yêu thật ra đáng sợ đến mức nào?”
Hôm qua, inbox cho anh bảo: “Sài Gòn! Nhớ em không?”. Sao mà thiết tha đến thế? Hà Nội đã vào thu, lá vàng thích lả lơi bay lượn, mình thì nhớ anh vô cùng. Thành phố chật hẹp không chứa nổi một con người, bàn tay nhỏ bé không giữ nổi một trái tim khi quyết tâm rẽ lối. Phải làm sao với cảm xúc của chính mình khi mỗi góc phố là chất chứa bao kỉ niệm? Nghe một bài hát cũng nhớ người ta từng áp tay lên má mình, dịu dàng vuốt cả những sợi tóc bay bay. Cảm giác buông bỏ đau lòng đến vô cùng.

Có những buổi sáng thức dậy thấy quanh mình không còn một ai, mọi thứ lạc lõng và mờ nhạt. Mình không biết phải bắt đầu một ngày ra sao và kết thúc một ngày như thế nào cho trọn vẹn. Thì ra, tất cả những gì mình cần là có một người song hành trong mỗi nhịp thở của cuộc sống. Yêu hay thương thì nhất định phải ở bên cạnh nhau, còn không, hãy để họ ra đi. Vậy nên, mình rời căn gác hai mươi mét vuông ngập tràn kỉ niệm đến ngôi nhà trong con hẻm này. Sáng sớm sẽ mặc váy hoa băng qua đường mua cho bằng được một bọc xôi gói trong lá sen thơm nức mùi hành khô. Sẽ ngồi ở quán trà đá dưới nhà, nghe chuyện thường nhật bình dị. Thỉnh thoảng lên nhà sách lựa một cuốn tản văn dễ chịu, rồi vào quán quen đọc ngấu nghiến cho bằng hết và khi ngước mắt lên đã thấy ráo hoảnh.
Hóa ra, việc quên hay nhớ một người đều do bản thân mình mà lựa chọn. Chẳng ai có thể nhớ mãi dáng hình nhưng lại không thể hoàn toàn quên đi. Thế nên, hãy cứ bình tâm mà sống vì mọi thứ đều sẽ an nhiên. Đó không phải là an ủi, mà là đời này kiếp này sẽ luôn có một người đứng chờ bạn ở cuối con đường. Dẫu đời chông chênh hư thực hay mất mát lẫn đắng cay thì hãy tin mình sẽ được bù đắp bởi bàn tay khác, chỉ là chúng ta có đủ kiên tâm để đón chờ hay không mà thôi.
Mong đời bình yên cho mỗi trái tim khoác lên mình hai chữ hạnh phúc, nhưng qua đớn đau, ta mới biết mình đẹp đẽ và bao dung đến nhường nào. Yêu thương ấy mà chỉ cần học cách thứ tha là đủ. Nếu cô đơn quá thì trốn vào túi ngủ và mơ những giấc mơ của riêng mình, bằng không hãy thử làm công việc mà bạn yêu thích. Một mầm cây mới, bạn đã thử trồng chưa?
- Vy Sam
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


