Cửa hàng của mẹ
2025-04-22 16:55
Tác giả:
Linh Nguyễn thùy
blogradio.vn - Niềm vui của lao động, của sự tất bật với công việc hàng hóa của mẹ để rồi mẹ tạm gác lại những việc nhà lặt vặt. Thế nhưng giờ chắc có khi lại khó để thấy khung cảnh ấy.
***
Có phải chăng mẹ là người chúng ta yêu thương nhất trên đời. Chẳng biết từ khi nào mình thấy thương mẹ hơn bao giờ hết. Bởi vì mình cũng chẳng biết dùng từ ngữ nào để diễn tả tình cảm ấy.
Lục lại kí ức khoảng 6 năm trước, đầu năm 2019 có lẽ đây là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của mẹ cho tới thời điểm hiện tại. Mẹ đã có một công việc mới, mẹ không phải ngồi cả ngày từ sáng tới tối muộn để đóng bầu cây nữa. Công việc chỉ toàn tiếp xúc với đất, ngồi dưới cái nắng gắt của mùa hè và cái rét đậm của mùa đông.
Lúc đó, gia đình mình đã đủ kinh tế để mở một quán bán hàng nho nhỏ. Thời điểm đó mẹ cũng mới tiếp cận mạng xã hội như Facebook và có những bước khởi đầu mới để xích gần hơn với thế giới mới, theo kịp những thay đổi của thời hiện đại. Mẹ của mình thời điểm đó có lẽ đã học hỏi và thay đổi tích cực rất nhiều. Mẹ có nhiều mối quan hệ mới, mẹ có một tài khoản Facebook, mẹ có một cửa hàng nhỏ. Mẹ có một tinh thần thoải mái tự tin chia sẻ những cảm xúc của mình và thêm những chuyến đi tới những nơi mà đáng lẽ mẹ xứng đáng được đạt chân tới sớm hơn. Lướt lại những khoảnh khắc ấy mình thật sự dâng lên nhiều cảm xúc mà đứa trẻ năm ấy không thể cảm nhận được. Nhưng biết đâu mình của thời điểm đó cũng luôn cảm thấy vui cho những thay đổi tích cực của mẹ.

Quay trở lại với hiện tại, mẹ vẫn vậy mọi thứ vẫn tồn tại xung quanh nhưng có gì đó đã đem đến một sự thay đổi nhỏ. Mình của 1 năm trước khi đang trong giai đoạn cuối cấp 3 sắp có bước tiến vào một môi trường mới. Mình đi học từ sáng đến tối nên có lẽ không nhận ra được những thay đổi nhỏ ấy. Hmm cửa hàng của mẹ dần ít hàng hơn, khách hàng cũng bớt một chút và mẹ rảnh rỗi hơn. Thật buồn khi phải nói đó là điều không người kinh doanh nào mong muốn. Trước đây có những lúc quán bừa bộn, bếp núc lộn xộn do chưa kịp dọn dẹp nhưng có lẽ điều ấy lại là một niềm vui chăng? Niềm vui của lao động, của sự tất bật với công việc hàng hóa của mẹ để rồi mẹ tạm gác lại những việc nhà lặt vặt. Thế nhưng giờ chắc có khi lại khó để thấy khung cảnh ấy.
Cửa hàng vắng khách, mẹ rảnh rỗi nên luôn dọn dẹp mọi thứ thật sạch sẽ. Bởi vì không có khách nên quán xá vắng vẻ hơn, mẹ lại không biết phải làm gì nên cứ dọn dẹp mọi thứ để "giết" thời gian. Ngày trước Tết đến mẹ bận bịu bán hàng không thể gói bánh cùng chúng mình. Giờ đây mẹ có thể rảnh cả ngày hôm chúng mình gói bánh, nhưng mình chẳng muốn điều ấy xảy ra chút nào. Có thể là làm ăn không gặp thời hay một lí do nào đó mà chính mình cũng không thể biết.
Gánh nặng khi có đứa con mới vào đại học thực sự rất lớn. Bản thân mình lại chưa thể làm gì để giúp cho gia đình điều này khiến mình có những cảm xúc thật lạ lẫm. Cái cảm giác nỗi buồn cứ bủa vây, nó biểu hiện lên từng cảm xúc trên khuôn mặt mình. Dù có cố gắng không để cảm xúc bộc phát nhưng có điều gì cứ len lỏi trong tâm hồn của đứa nhóc mới 18 tuổi như mình. Dù sao thì, mình vẫn mong rằng mẹ có thể luôn khỏe mạnh để tới ngày nào đó mình có thể kiếm thật nhiều tiền để bù đắp cho tất cả. Cố lên.
© Linh Nguyễn thùy - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Mong Em Đừng Mải Bận Lòng Vì Kẻ Vô Tâm | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.






