Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cứ sống là chính mình đi

2020-02-05 01:26

Tác giả: Thẩn Thơ


blogradio.vn - Sự thành công hay vẻ đẹp của tôi mà mọi người đang nhìn thấy chỉ là vẻ hào nhoáng của một chiếc đồng hồ hoàng kim. Chiếc đồng hồ lộng lẫy và kiêu hãnh nhưng bên trong là sự vận hành không mệt mỏi của những bánh răng và dây cót, còn bên ngoài là những chiếc kim giờ, kim phút, kim giây đang chạy đua không ngừng nghỉ.

***

Tôi chỉ muốn làm một cô gái bình thường, không giỏi giang, không xinh đẹp, không giàu có, không đào hoa.

Tôi mong mình sẽ sống một cuộc đời bình dị, không vướng bận lo nghĩ, học vừa sức mình, làm công việc mình yêu thích, có một vài đứa bạn thân để tụ tập, có một gia đình nhỏ để yêu thương.

Tôi từng nghe rất nhiều câu:

“Bạn này giỏi nhỉ, lúc nào cũng đứng đầu lớp…”

“Cô bảo này, với học lực của em, không vào trường này thì phí lắm!”

“Chị là hình mẫu lý tưởng của em đấy. Em ngưỡng mộ chị..”

“Mày vừa xinh, vừa giỏi, nhiều người theo là phải rồi…”

“Con thi vào trường này… Con học thêm những ngoại ngữ này… Con cố gắng giành được suất học bổng... Bố mẹ tin con sẽ làm được!”

Có thể, với nhiều người, đây là những câu nói khen ngợi. Nhưng với tôi, những lời nói này ví như một chiếc thang máy, mỗi một câu đưa tôi lên một tầng độ cao, càng nhiều càng lên cao đến mất kiểm soát, càng lên cao càng khiến tôi hoảng hốt và khó thở.

Có thể, tôi may mắn hơn rất nhiều người, tôi nên hài lòng với những gì mình có nhưng, điều tôi mong ước không phải là đòi hỏi thêm, mà là bớt lại. Tôi ước giá như tất cả đều bớt đi một chút: học lực của tôi, khả năng của tôi và đặc biệt, là sự kỳ vọng của mọi người nơi tôi.

Sự thành công hay vẻ đẹp của tôi mà mọi người đang nhìn thấy chỉ là vẻ hào nhoáng của một chiếc đồng hồ hoàng kim. Chiếc đồng hồ lộng lẫy và kiêu hãnh nhưng bên trong là sự vận hành không mệt mỏi của những bánh răng và dây cót, còn bên ngoài là những chiếc kim giờ, kim phút, kim giây đang chạy đua không ngừng nghỉ. Tất cả chỉ vì chiếc đồng hồ ấy muốn chỉ đúng thời gian tiêu chuẩn, muốn đổ chuông đúng vào thời điểm mà mọi người kỳ vọng.

Tôi nhớ khi tôi thi đại học, điểm Văn của tôi không như kỳ vọng của tôi và cả cô giáo dạy Văn, mặc dù nó cũng không phải là thấp, và xét tổng điểm thì tôi vẫn đỗ nguyện vọng 1. Khi biết điểm, tôi đã buồn đến mức cảm thấy tuyệt vọng vì mình không thể làm gì, và tôi nhận ra nỗi buồn đó không phải do tôi giận bản thân đã làm không tốt, mà do tôi sợ phải báo điểm này cho cô giáo của tôi. Cô giáo dạy Văn của tôi rất hiền và yêu thương học sinh. Vì thế tôi càng sợ và xấu hổ, tôi sợ sẽ nghe cảm thấy nỗi thất vọng của cô, tôi xấu hổ vì mình đã được cô tin tưởng đến thế mà cuối cùng lại gửi lại cô một kết quả như vậy.

Tôi còn nhớ mẹ tôi đã từng nói ước mơ làm họa sỹ của tôi là viển vông, không thực tế. Mẹ bảo tôi không được đăng ký vào trường Kiến trúc, đó chỉ là suy nghĩ nông nổi nhất thời mà thôi, sau này tôi sẽ hối hận. Và thế là tôi im lặng, tôi không xin xỏ gì nữa, tôi buông xuôi, nghe lời để mẹ và bố đăng ký cho tôi những nguyện vọng vào các trường đại học mà họ mong muốn.

Có người cũng từng khuyên tôi đừng quá lo lắng vì suy nghĩ của người khác nhưng điều ấy dễ để nói ra, còn để thực hiện được lại chẳng đơn giản đến thế. Bởi vì những người đặt kỳ vọng nơi tôi là những người yêu thương và quan tâm tôi nhất, đó là ông bà tôi, bố mẹ tôi, thầy cô giáo tôi, bạn bè tôi… Do đó, tôi càng cảm thấy mình cần cố gắng để không phụ lòng họ, không làm họ buồn hay thất vọng vì tôi. Tôi luôn nghĩ như vậy và cứ tiếp tục gắng sức học, tiếp tục hoàn thiện mình để đi du học và sau này có một công việc lương cao ngất ngưởng. Sau mỗi thất bại, tôi lại cố gắng gấp ba, gấp bốn lần để đạt được điều đã đặt ra và luôn tự nhủ “phải hơn nữa, phải cố hơn nữa!”…

Cứ sống là chính mình đi

Cho đến giờ, tôi lại tự hỏi:

“Những thành tựu tôi đạt được có còn làm tôi hạnh phúc?”

“Tôi đang làm gì thế này?

“Bao giờ tôi sẽ được dừng lại?”

Tôi cảm thấy mình đang vận hành cuộc sống như một cỗ máy. Tôi tiếp tục chạy trên con đường mọi người đã vạch ra cho tôi. Tôi không còn cảm thấy vui như hồi nhỏ vẽ tranh công chúa đầy những quyển vở nữa. Tôi không còn học Tiếng Anh vì cảm thấy hào hứng nữa. Mọi thứ như đang gò ép tôi, bắt buộc tôi, ép tôi vào một chiếc khuôn vuông vức. Có ai hiểu rằng, chiếc đồng hồ rồi sẽ có lúc bị cạn pin không?

Vì thế tôi mới ước giá như tôi chỉ là một cô gái bình thường, không nổi trội, không có gì đặc biệt. Giá như tôi được học vừa với sức của mình, học vì tôi thích thú, kết quả thế nào không quá quan trọng. Giá như cứ để tôi tự tìm lấy một công việc, lương thấp cũng được, không bằng người khác cũng được, miễn là mỗi khi tôi làm việc, tôi thấy mình tràn đầy niềm vui và hứng khởi. Có thể nếu như vậy, mọi người sẽ không có gì để đặt niềm tin nơi tôi, có thể tôi sẽ làm ít người phải thất vọng vì tôi hơn.

Tôi luôn hâm mộ những người có đam mê, hoài bão và dám đấu tranh vì nó. Tôi ước gì mình có dũng cảm như vậy, quyết tâm như vậy, để có một lối thoát, để không phải đến bây giờ vẫn sống trơ trọi và vô định giữa cuộc đời như thế này…

© Thẩn Thơ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Tử vi tuần mới 23/11 - 29/11: Tuổi Sửu thăng trầm bất định, tuổi Mão quý nhân dẫn đường

Tử vi tuần mới 23/11 - 29/11: Tuổi Sửu thăng trầm bất định, tuổi Mão quý nhân dẫn đường

Tử vi tuần mới của 12 con giáp nói rằng từ ngày 23/11 đến 29/11/2020, vận trình tài lộc của tuổi Sửu nhìn chung là thăng trầm bất định. Bản mệnh có cơ hội kiếm tiền ngay đầu tuần, tiếc rằng tài lộc dễ đến mà cũng dễ đi, có thể sẽ đánh mất số tiền kiếm được bởi những quyết định mù quáng, tin người thái quá.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

back to top