Cơn mưa hắt lên nỗi nhớ
2018-10-21 01:28
Tác giả:

Chiều nay, Sài Gòn trở dông. Cơn dông mà người bạn của em nói rằng đó là lẽ thường tình của một tháng 10 trên mảnh đất xa lạ này. Em đợi, đợi một cơn mưa ầm ĩ trắng trời để xoa dịu cái cái tức tưởi của bầu trời muốn khóc, nhưng lại khóc không thành lời. Hay có chăng là xoa dịu một miền nhớ trong tâm hồn cô bé 18 tuổi lần đầu đặt chân đến thành phố phồn hoa, nhưng lại không nguôi da diết về một Huế dịu dàng…
Có lẽ, chẳng nơi nào có cái mưa như vỡ trời, lại dai dẳng như mưa Huế. Nỗi buồn lạnh phương Bắc kéo về, gặp đèo Hải Vân như gặp được tri kỉ của đời mình, thả lòng trút mọi tâm sự để rồi, khi nói lời tạm biệt và cất bước đi, bầu trời kia đã khoác lên mình một diện mạo mới, tươi sáng và ấm áp biết dường nào. Đó là bầu trời phương Nam rực nắng, là vùng đất năng động và hiền hòa. Nhưng, đó không phải là bầu trời khi người ta rời đi, dễ dàng cất giữ nỗi niềm da diết trong ngăn kéo vali của mình. Người ta nói, Huế đã lặng thầm nhận lấy mọi khổ đau hóa lệ của đất nước, nên Huế buồn, trầm mặc như một cô gái sống trong kinh thành xưa, tự nguyện thưởng thức mọi sự yên tĩnh trong tâm hồn mình. Thế nên, khi nhìn bầu trời rực nắng Sài Gòn, cô bé kia thèm một trận mưa Huế đến nao lòng.
Ngày đó…
Cứ mỗi lần Huế chìm mình vào những cơn mưa, em lại quýnh quáng tìm đến cái ấm áp dễ chịu của chiếc áo lông dày cộm, em vội vàng lấy chiếc chăn bông mẹ đã xếp gọn gàng trong ngăn tủ để trùm lên quá đầu và chìm vào giấc ngủ.

Em lạnh không? Không hẳn. Chỉ là em nghiện cảm giác ấy, em muốn thời khắc sự ấm áp xoa dịu cái se lạnh trên từng thớ da, từ từ và sâu sắc. Em muốn nghe tiếng mưa gõ nhạc trên mái nhà, giai điệu ấy, âm thanh ấy cộng hưởng với sự dễ chịu trong chiếc chăn bông, em có thể nằm đó cả ngày trời để vu vơ, để dại khờ với những suy nghĩ non nớt của một cô bé 18 tuổi đang chuẩn bị hành trang để phiêu lưu với cuộc đời. Em thèm một ngày như thế…
Cứ mỗi lần Huế chìm mình vào những cơn mưa, em lại tự nghĩ mình thật dũng cảm. Em đã đi con đường dài 10 cây số ấy một ngày bốn lần, dưới cơn mưa đủ mạnh để khiến cho da thịt em đau rát, đến trường với quần áo ướt nhèm, nước mưa thấm qua cả lớp áo mưa mẹ bảo rằng thượng hạng. Nhưng em đã phải chạnh lòng khi nhìn thấy tấm lưng ba khom trên mảnh ruộng trắng xóa màn mưa, đôi chân mẹ vội vàng chạy tìm chỗ trú cho mớ hàng người ta vừa giao ở chợ. Vậy thì ai là người dũng cảm? Em biết rồi. Đó là những ai đang cố gắng từng ngày để làm thật tốt công việc của mình và theo đuổi đến cùng lí tưởng mình đang có. Lí tưởng của em là tương lai rộng mở, còn lí tưởng của ba mẹ? “Chỉ là con thôi”. Và, em thèm một sự dũng cảm như thế…
Cứ mỗi lần Huế chìm mình vào những cơn mưa, vào năm em 17 tuổi ấy, có chàng trai ấy đã đợi em trước cửa lớp chỉ để đi với em một đoạn đường thật ngắn, chung một chiếc ô, chung một bầu trời. Chàng trai ấy đã khắc vào trong kí ức của em một đoạn đường mang tên Thanh xuân, đoạn đường với tiếng cười và điệu đùa tinh nghịch, đoạn đường mà em cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trong không gian chỉ bé bằng một chiếc ô. Là đoạn đường hay là con đường? Nơi cuối đường là bao xa? Em cũng không biết nữa, và cậu ấy cũng vậy. Nhưng, em thèm một đoạn đường như thế…
Ừ, trời đổ mưa rồi em nhỉ. Cơn mưa Sài Gòn chóng vánh, nhanh đến, nhanh đi. Chẳng đủ để thỏa nỗi thèm như em mong muốn. Nhưng, đủ để hắt lên trong em một nỗi nhớ, nhớ đến quặn thắt và bận bịu lòng mình.
Huế ơi, em nhớ…
©Thúy Hiền Trần Lê – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.







