Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cơn mưa hắt lên nỗi nhớ

2018-10-21 01:28

Tác giả: Thuý Hiền Trần Lê

blogradio.vn - Ừ, trời đổ mưa rồi em nhỉ. Cơn mưa Sài Gòn chóng vánh, nhanh đến, nhanh đi. Chẳng đủ để thỏa nỗi thèm như em mong muốn. Nhưng, đủ để hắt lên trong em một nỗi nhớ, nhớ đến quặn thắt và bận bịu lòng mình.

***

blog radio, Cơn mưa hắt lên nỗi nhớ

Ảnh: Ngô Thanh Minh
Sài Gòn, ngày… tháng… năm…

Chiều nay, Sài Gòn trở dông. Cơn dông mà người bạn của em nói rằng đó là lẽ thường tình của một tháng 10 trên mảnh đất xa lạ này. Em đợi, đợi một cơn mưa ầm ĩ trắng trời để xoa dịu cái cái tức tưởi của bầu trời muốn khóc, nhưng lại khóc không thành lời. Hay có chăng là xoa dịu một miền nhớ trong tâm hồn cô bé 18 tuổi lần đầu đặt chân đến thành phố phồn hoa, nhưng lại không nguôi da diết về một Huế dịu dàng…

Có lẽ, chẳng nơi nào có cái mưa như vỡ trời, lại dai dẳng như mưa Huế. Nỗi buồn lạnh phương Bắc kéo về, gặp đèo Hải Vân như gặp được tri kỉ của đời mình, thả lòng trút mọi tâm sự để rồi, khi nói lời tạm biệt và cất bước đi, bầu trời kia đã khoác lên mình một diện mạo mới, tươi sáng và ấm áp biết dường nào. Đó là bầu trời phương Nam rực nắng, là vùng đất năng động và hiền hòa. Nhưng, đó không phải là bầu trời khi người ta rời đi, dễ dàng cất giữ nỗi niềm da diết trong ngăn kéo vali của mình. Người ta nói, Huế đã lặng thầm nhận lấy mọi khổ đau hóa lệ của đất nước, nên Huế buồn, trầm mặc như một cô gái sống trong kinh thành xưa, tự nguyện thưởng thức mọi sự yên tĩnh trong tâm hồn mình. Thế nên, khi nhìn bầu trời rực nắng Sài Gòn, cô bé kia thèm một trận mưa Huế đến nao lòng.

Ngày đó…

Cứ mỗi lần Huế chìm mình vào những cơn mưa, em lại quýnh quáng tìm đến cái ấm áp dễ chịu của chiếc áo lông dày cộm, em vội vàng lấy chiếc chăn bông mẹ đã xếp gọn gàng trong ngăn tủ để trùm lên quá đầu và chìm vào giấc ngủ.

blog radio, Cơn mưa hắt lên nỗi nhớ

Em lạnh không? Không hẳn. Chỉ là em nghiện cảm giác ấy, em muốn thời khắc sự ấm áp xoa dịu cái se lạnh trên từng thớ da, từ từ và sâu sắc. Em muốn nghe tiếng mưa gõ nhạc trên mái nhà, giai điệu ấy, âm thanh ấy cộng hưởng với sự dễ chịu trong chiếc chăn bông, em có thể nằm đó cả ngày trời để vu vơ, để dại khờ với những suy nghĩ non nớt của một cô bé 18 tuổi đang chuẩn bị hành trang để phiêu lưu với cuộc đời. Em thèm một ngày như thế…

Cứ mỗi lần Huế chìm mình vào những cơn mưa, em lại tự nghĩ mình thật dũng cảm. Em đã đi con đường dài 10 cây số ấy một ngày bốn lần, dưới cơn mưa đủ mạnh để khiến cho da thịt em đau rát, đến trường với quần áo ướt nhèm, nước mưa thấm qua cả lớp áo mưa mẹ bảo rằng thượng hạng. Nhưng em đã phải chạnh lòng khi nhìn thấy tấm lưng ba khom trên mảnh ruộng trắng xóa màn mưa, đôi chân mẹ vội vàng chạy tìm chỗ trú cho mớ hàng người ta vừa giao ở chợ. Vậy thì ai là người dũng cảm? Em biết rồi. Đó là những ai đang cố gắng từng ngày để làm thật tốt công việc của mình và theo đuổi đến cùng lí tưởng mình đang có. Lí tưởng của em là tương lai rộng mở, còn lí tưởng của ba mẹ? “Chỉ là con thôi”. Và, em thèm một sự dũng cảm như thế…

Cứ mỗi lần Huế chìm mình vào những cơn mưa, vào năm em 17 tuổi ấy, có chàng trai ấy đã đợi em trước cửa lớp chỉ để đi với em một đoạn đường thật ngắn, chung một chiếc ô, chung một bầu trời. Chàng trai ấy đã khắc vào trong kí ức của em một đoạn đường mang tên Thanh xuân, đoạn đường với tiếng cười và điệu đùa tinh nghịch, đoạn đường mà em cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trong không gian chỉ bé bằng một chiếc ô. Là đoạn đường hay là con đường? Nơi cuối đường là bao xa? Em cũng không biết nữa, và cậu ấy cũng vậy. Nhưng, em thèm một đoạn đường như thế…

Ừ, trời đổ mưa rồi em nhỉ. Cơn mưa Sài Gòn chóng vánh, nhanh đến, nhanh đi. Chẳng đủ để thỏa nỗi thèm như em mong muốn. Nhưng, đủ để hắt lên trong em một nỗi nhớ, nhớ đến quặn thắt và bận bịu lòng mình.

Huế ơi, em nhớ…

©Thúy Hiền Trần Lê – blogradio.vn

Thuý Hiền Trần Lê

Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

Sulli – ‘Khi bạn chết đi, cả thế giới bỗng yêu thương bạn’

"Tên tôi là Sulli, 'sul' có nghĩa là tuyết và 'li' có nghĩa là bông hoa lê. Nên tôi có lẽ sẽ được tái sinh thành một bông hoa nhỏ nhưng tràn đầy sức sống mạnh mẽ" – Sulli từng chia sẻ.

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Bài học hôn nhân từ 'Hoa hồng trên ngực trái', người phụ nữ của gia đình

Trên đời này, cái gì cũng đều có hạn sử dụng của nó, một chiếc bánh có thời hạn một tuần, một lon nước ngọt là một năm... Vậy thời hạn của một tình yêu, một cuộc hôn nhân là bao lâu?

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Hoa sữa gọi thu về rồi đấy

Những cơn gió se lạnh mang theo hương thơm của hoa sữa làm Hà Nội thêm buồn. Con đường này đi rồi cũng phải dừng lại và ngày mai tự hứa với bản thân sẽ sống khác hơn, sẽ thử làm những điều mới mẻ, sẽ yêu bản thân và yêu người ấy nhiều hơn. Phải sống sao cho trọn vẹn thanh xuân. Thì ra cuộc sống nó không hề tẻ nhạt như mình nghĩ đâu.

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Những phụ nữ sinh vào năm này mang bản mệnh vượng phu ích tử

Vừa biết vun vén gia đình lại biết cách chia sẻ gánh nặng với người mình yêu thương, quả thực, người có phúc lớn mới lấy được nữ Canh Ngọ làm vợ.

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Những tín hiệu cho thấy mối quan hệ 'friendzone' của bạn đang dần trở thành 'crush zone'

Hai bạn từng là bạn thân chí cốt hoặc chỉ là những người bạn xã giao. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc và trò chuyện, bạn cảm thấy có điều gì đó nhiều hơn và khác hơn.

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng

Trong tình yêu, chia tay không phải là điều tồi tệ nhất, mà sớm rời đi để dành cho nhau những cơ hội mới, khi mà chúng ta đã chẳng còn thật sự phù hợp với nhau nữa. Buồn thì hãy cứ buồn, đau thì cứ khóc, nhưng cô nên nhớ rằng, nỗi buồn cũng nên dành cho người xứng đáng.

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên

Đã đến lúc để cho quá khứ ngủ yên không phải tìm quên, bởi càng quên càng nhớ

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Có những kẻ thèm hơi ấm mùa đông

Mình là kẻ thèm hơi ấm mùa đông thèm cái siết tay, thèm những lần ghì chặt

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có chút gì đó chơi vơi ở tuổi 28

Có ai đó đã đùa với tôi rằng tuổi 28 giống như một quả đu đủ sắp già. Vỏ vẫn còn xanh nhưng lòng đã chín. Nghe có vẻ buồn cười mà ngẫm thật hay. Nó gom mọi thứ lại vừa đủ giữa lưng chừng.

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Hết thương rồi nỗi nhớ cũng hóa hư không

Sau này chúng ta sẽ lại là chúng ta như trước đây, không vướng bận và liên quan gì tới cuộc sống của nhau. Đôi khi tôi nghĩ rằng, trong tình yêu đến được với nhau hay không vốn dĩ là chuyện của duyên phận, nhưngrồi tôi nhận ra, bởi lòng người đổi thay nên duyên hóa mỏng, phận bạc màu. Tôi không còn khóc lóc như trước đây, tôi trở nên tĩnh lặng, mặc kệ những đợt sóng lòng cứ ngút ngàn gào thét.

back to top