Có khi nào Thất tịch không mưa?
2018-08-18 01:35
Tác giả:
"Có ngày thất tịch nào không mưa
Có tình yêu nào không phải qua đau đớn
Có nỗi đau nào mà người ta vẫn cam lòng nếm trải..."
Cô nhẹ nhàng nép vào lồng ngực anh – nơi mà có thể chở che cho tâm hồn bé nhỏ này trước mọi xô ngã cuộc sống, nơi cô cảm thấy an nhiên quên đi mọi ưu sầu. Cô đan tay mình vào bàn tay to lớn, vững chãi, hít lấy mùi bạc hà the the, mát lạnh từ loại sữa tắm anh hay dùng, nhìn vào đôi mắt màu đen láy đang phản chiếu nhân ảnh của mình.
Mọi thứ thật yên bình. Một ngày cuối tuần, chậm trôi. Ngoài trời tháng bảy mưa ngâu. Bên khung của sổ, có, hai người ôm nhau.
Cô thỏ thẻ hỏi: “Khi nào anh sẽ rời khỏi em?”. Tự dưng, cô thấy mình thật ngốc khi bật ra câu hỏi đó.
Anh tựa cằm vào trán cô, im lặng không trả lời. Cô không dám lặp lại câu hỏi của mình nữa. Thật ngốc!
Lại một khoảng không im lặng.
- Khi Thất tịch không mưa.
Cô nhìn anh ngơ ngác, “hả?”. Anh cười nhẹ, không đáp lại, chỉ lẳng lặng ôm lấy cô.
Một ngày đông gần cuối năm, trơi mưa phùn.

Trong góc quán cà phê quen thuộc, cô nhìn anh khó hiểu. Cô không tin vào những điều mà mình vừa nghe thấy. Anh nói: “Có lẽ, mình nên rời xa nhau”. Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹn, tan vỡ, từng chút từng chút một.
- Nhưng…chưa đến Thất Tịch mà anh. Trời cũng nhất định sẽ mưa. Sao anh lại nói như vậy? Đừng đùa với em mà..
Cô nấc nghẹn, cố gắng kiểm soát tâm trạng của mình. Dường như, cô cảm nhận được sự chao đảo của cơ thể, trái tim cũng như đang rỉ máu.
Anh chỉ thở nhẹ, im lặng nhấp một chút cà phê trong cốc của mình. Cô có thể ngửi thấy hương đắng từ cốc Espresso – hương vị yêu thích của anh. Sao mọi thứ vẫn quen thuộc, thân thương đến như vậy – quán cà phê hai người thường hay đến, góc quán thường ngồi, thức uống yêu thích, mà sao lòng người lại đổi thay?
Cô cố tìm cho mình một câu trả lời. Cô thật sự không hiểu, không hiểu vì sao. Có lẽ… do dạo này cô bận rộn công việc nên không thể hỏi han anh nhiều ư? Hay cô đã làm điều gì khiến anh phiền lòng? Vạn vạn câu hỏi cứ vang lên trong đầu, thật khó thở.
Chợt một hình ảnh hiện lên trong trí nhớ của cô. Chiều dạo trước, cô thấy anh chở một cô gái, bạn đồng nghiệp. Lẽ nào…? Cô cay đắng cười, lắc đầu, cô không muốn tin nó là thật. Chắc không phải đâu!?
Anh thả nhẹ câu nói phá vỡ tuyến phòng ngự cuối cùng của cô: “Chúng ta, dừng lại thôi. Chúc cho em sẽ có được hạnh phúc mới”.
Trong không gian vang lên khúc hát biệt ly, và…người cũng rời đi.
Cô cười đau đớn. Hạnh phúc là anh, thì giờ kiếm đâu ra hạnh phúc chứ? Trái tim đau nhói. Sao cô không nhận ra những bất thường của anh sớm hơn? Sao cô cứ ngây thơ nghĩ rằng anh sẽ mãi ở bên mình? Là cô quá ỷ y vào tình yêu anh từng dành cho cô. Thất Tịch không mưa thì sao chứ.. là anh vẫn rời bỏ cô mà đi rồi.
Hôm nay, là Thất Tịch.
Nửa năm sau cái ngày anh nhẹ nhàng bước ra khỏi thế giới của cô. Nó vốn đã u ám giờ đây còn tăm tối hơn. Bình lặng đến sầu thảm.

Cô rảo bước trên con đường về nhà sau một ngày làm việc. Mua một ly trà sữa, ngồi nghỉ chân ở một góc công viên, thẫn thờ nhìn dòng người qua lại. Hôm nay, công viên đông vui hơn mọi ngày. Cô nhìn thấy các cặp tình nhân, những cô cậu thanh niên đưa nhau đi chơi vào ngày Thất Tịch. Nụ cười hạnh phúc đều tràn ngập trên khuôn mặt của mỗi người, lan tỏa vào không khí. Họ vui vẻ chụp hình cùng nhau, đan siết bàn tay. Có một cô gái nhỏ, nhẹ nhàng nép vào chàng trai đi bên cạnh, e ấp trông thật dễ thương. Có một chàng trai nọ đang ngồi xuống thắt lại dây giày cho bạn gái của mình. Có…
Chỉ có cô lặng lẽ ngồi đay. Trà sữa ngọt ngào, mọi người cũng ngọt ngào. Chỉ là, sao cô lại cảm nhận được vị đắng đầu môi như vậy? Nó đắng giống hương vị cốc Espresso của anh. Cô nhớ, thưở còn đi học, họ cũng từng đi đến đây vào ngày Thất Tịch. Anh, một tay cầm ô che mưa, một tay nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: “Anh thích em”. Cô thẹn thùng cười, dựa đầu vào vai anh.
Nơi tình yêu họ bắt đầu, cũng là ở đây. Cô nhìn thấy hình ảnh cũ của họ từ trong sự hạnh phúc của các bạn trẻ. Họ yêu nhau đã sáu năm. Có thể nói, thanh xuân của cô, là anh. Hôm nay là ngày Thất Tịch năm thứ bảy, chỉ còn mình cô ở nơi góc xưa. Lặng, nhớ.
Hôm nay, Thất Tịch không mưa.
Anh cũng đã rời bỏ cô.
Chợt nhớ lời hát trong câu truyện ngôn tình cô từng đọc trên mạng, “Thất Tịch không mưa”:
"Có ngày thất tịch nào không mưa
Có tình yêu nào không phải qua đau đớn
Có nỗi đau nào mà người ta vẫn cam lòng nếm trải..."
Đúng là tình yêu nào cũng trải qua đau đớn, và liệu ta có còn bên nhau sau bão giông? Em chỉ mong sau ngày tăm tối, ta lại cũng nhau đón ánh nắng vàng, lại giong buồm ra ngoài khơi xanh, lại yêu nhau đến tận cùng hơi thở. Tiếc là, sau tất cả, chỉ còn mình em lại giữa hoang tàn tăm tối.
Anh từng là tất cả cuồng si tuổi trẻ trong em, là tất cả. Em, nhớ anh.
Hôm nay, Thất Tịch không mưa.
© Lê Hoàng Anh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







