Có khi nào Thất tịch không mưa?
2018-08-18 01:35
Tác giả:
"Có ngày thất tịch nào không mưa
Có tình yêu nào không phải qua đau đớn
Có nỗi đau nào mà người ta vẫn cam lòng nếm trải..."
Cô nhẹ nhàng nép vào lồng ngực anh – nơi mà có thể chở che cho tâm hồn bé nhỏ này trước mọi xô ngã cuộc sống, nơi cô cảm thấy an nhiên quên đi mọi ưu sầu. Cô đan tay mình vào bàn tay to lớn, vững chãi, hít lấy mùi bạc hà the the, mát lạnh từ loại sữa tắm anh hay dùng, nhìn vào đôi mắt màu đen láy đang phản chiếu nhân ảnh của mình.
Mọi thứ thật yên bình. Một ngày cuối tuần, chậm trôi. Ngoài trời tháng bảy mưa ngâu. Bên khung của sổ, có, hai người ôm nhau.
Cô thỏ thẻ hỏi: “Khi nào anh sẽ rời khỏi em?”. Tự dưng, cô thấy mình thật ngốc khi bật ra câu hỏi đó.
Anh tựa cằm vào trán cô, im lặng không trả lời. Cô không dám lặp lại câu hỏi của mình nữa. Thật ngốc!
Lại một khoảng không im lặng.
- Khi Thất tịch không mưa.
Cô nhìn anh ngơ ngác, “hả?”. Anh cười nhẹ, không đáp lại, chỉ lẳng lặng ôm lấy cô.
Một ngày đông gần cuối năm, trơi mưa phùn.

Trong góc quán cà phê quen thuộc, cô nhìn anh khó hiểu. Cô không tin vào những điều mà mình vừa nghe thấy. Anh nói: “Có lẽ, mình nên rời xa nhau”. Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹn, tan vỡ, từng chút từng chút một.
- Nhưng…chưa đến Thất Tịch mà anh. Trời cũng nhất định sẽ mưa. Sao anh lại nói như vậy? Đừng đùa với em mà..
Cô nấc nghẹn, cố gắng kiểm soát tâm trạng của mình. Dường như, cô cảm nhận được sự chao đảo của cơ thể, trái tim cũng như đang rỉ máu.
Anh chỉ thở nhẹ, im lặng nhấp một chút cà phê trong cốc của mình. Cô có thể ngửi thấy hương đắng từ cốc Espresso – hương vị yêu thích của anh. Sao mọi thứ vẫn quen thuộc, thân thương đến như vậy – quán cà phê hai người thường hay đến, góc quán thường ngồi, thức uống yêu thích, mà sao lòng người lại đổi thay?
Cô cố tìm cho mình một câu trả lời. Cô thật sự không hiểu, không hiểu vì sao. Có lẽ… do dạo này cô bận rộn công việc nên không thể hỏi han anh nhiều ư? Hay cô đã làm điều gì khiến anh phiền lòng? Vạn vạn câu hỏi cứ vang lên trong đầu, thật khó thở.
Chợt một hình ảnh hiện lên trong trí nhớ của cô. Chiều dạo trước, cô thấy anh chở một cô gái, bạn đồng nghiệp. Lẽ nào…? Cô cay đắng cười, lắc đầu, cô không muốn tin nó là thật. Chắc không phải đâu!?
Anh thả nhẹ câu nói phá vỡ tuyến phòng ngự cuối cùng của cô: “Chúng ta, dừng lại thôi. Chúc cho em sẽ có được hạnh phúc mới”.
Trong không gian vang lên khúc hát biệt ly, và…người cũng rời đi.
Cô cười đau đớn. Hạnh phúc là anh, thì giờ kiếm đâu ra hạnh phúc chứ? Trái tim đau nhói. Sao cô không nhận ra những bất thường của anh sớm hơn? Sao cô cứ ngây thơ nghĩ rằng anh sẽ mãi ở bên mình? Là cô quá ỷ y vào tình yêu anh từng dành cho cô. Thất Tịch không mưa thì sao chứ.. là anh vẫn rời bỏ cô mà đi rồi.
Hôm nay, là Thất Tịch.
Nửa năm sau cái ngày anh nhẹ nhàng bước ra khỏi thế giới của cô. Nó vốn đã u ám giờ đây còn tăm tối hơn. Bình lặng đến sầu thảm.

Cô rảo bước trên con đường về nhà sau một ngày làm việc. Mua một ly trà sữa, ngồi nghỉ chân ở một góc công viên, thẫn thờ nhìn dòng người qua lại. Hôm nay, công viên đông vui hơn mọi ngày. Cô nhìn thấy các cặp tình nhân, những cô cậu thanh niên đưa nhau đi chơi vào ngày Thất Tịch. Nụ cười hạnh phúc đều tràn ngập trên khuôn mặt của mỗi người, lan tỏa vào không khí. Họ vui vẻ chụp hình cùng nhau, đan siết bàn tay. Có một cô gái nhỏ, nhẹ nhàng nép vào chàng trai đi bên cạnh, e ấp trông thật dễ thương. Có một chàng trai nọ đang ngồi xuống thắt lại dây giày cho bạn gái của mình. Có…
Chỉ có cô lặng lẽ ngồi đay. Trà sữa ngọt ngào, mọi người cũng ngọt ngào. Chỉ là, sao cô lại cảm nhận được vị đắng đầu môi như vậy? Nó đắng giống hương vị cốc Espresso của anh. Cô nhớ, thưở còn đi học, họ cũng từng đi đến đây vào ngày Thất Tịch. Anh, một tay cầm ô che mưa, một tay nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: “Anh thích em”. Cô thẹn thùng cười, dựa đầu vào vai anh.
Nơi tình yêu họ bắt đầu, cũng là ở đây. Cô nhìn thấy hình ảnh cũ của họ từ trong sự hạnh phúc của các bạn trẻ. Họ yêu nhau đã sáu năm. Có thể nói, thanh xuân của cô, là anh. Hôm nay là ngày Thất Tịch năm thứ bảy, chỉ còn mình cô ở nơi góc xưa. Lặng, nhớ.
Hôm nay, Thất Tịch không mưa.
Anh cũng đã rời bỏ cô.
Chợt nhớ lời hát trong câu truyện ngôn tình cô từng đọc trên mạng, “Thất Tịch không mưa”:
"Có ngày thất tịch nào không mưa
Có tình yêu nào không phải qua đau đớn
Có nỗi đau nào mà người ta vẫn cam lòng nếm trải..."
Đúng là tình yêu nào cũng trải qua đau đớn, và liệu ta có còn bên nhau sau bão giông? Em chỉ mong sau ngày tăm tối, ta lại cũng nhau đón ánh nắng vàng, lại giong buồm ra ngoài khơi xanh, lại yêu nhau đến tận cùng hơi thở. Tiếc là, sau tất cả, chỉ còn mình em lại giữa hoang tàn tăm tối.
Anh từng là tất cả cuồng si tuổi trẻ trong em, là tất cả. Em, nhớ anh.
Hôm nay, Thất Tịch không mưa.
© Lê Hoàng Anh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.







