Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con chỉ mong bố mẹ của con hạnh phúc thôi

2022-01-19 01:10

Tác giả: trần mianh


blogradio.vn - Bởi vì con khôn lớn rồi, cuộc đời đã dạy cho con rất nhiều điều, cũng giúp con thấu hiểu những vất vả, khổ cực của bố mẹ. Bố mẹ nuôi con lớn đã chịu bao khó nhọc, con không muốn mãi làm bố mẹ lo lắng, con muốn thấy bố mẹ vui vẻ.

***

Bố mẹ bảo rằng càng lớn con càng ít nói chuyện với bố mẹ, ngày càng xa cách bố mẹ. Có lẽ một trong những điều làm bố mẹ buồn khi con trưởng thành là khi chúng con đã đủ lông đủ cánh khao khát bay đến những chân trời mới, rời xa vòng tay ôm ấp của cha mẹ, khiến bố mẹ không tránh khỏi cảm giác cô đơn, tủi thân, thậm trí là mất mát. Nhưng có phải tình cảm cũng vì thế mà xa cách.

“Cha mẹ nào mà chẳng thương con”. Đúng vậy, đối với cha mẹ con cái là điều tuyệt vời nhất mà ông trời ban cho. Nhưng mà đối với chúng con, được sinh ra làm con của bố mẹ cũng là điều hạnh phúc và may mắn nhất cuộc đời này. Cho dù cuộc sống có những lúc khó khăn, có lúc cãi vã, hiểu lầm, thậm trí có lúc con từng ước con không phải con của bố mẹ thì sau cùng tình yêu con giành cho bố mẹ cũng sẽ không thay đổi.

Khi con còn nhỏ, đi học nhìn thấy bạn bè đi chiếc giày búp bê đẹp, con rất ghen tị. Thế là về nhà con cũng đòi mẹ mua cho con đôi giày giống thế. Nhưng mẹ mắng con, bảo con chỉ tùy hứng, mua về cũng chẳng đi. Con giận lắm, con còn nghĩ mẹ không thương con, chắc con không phải con ruột của bố mẹ. Nhưng mà mấy hôm sau mẹ vẫn mua cho đôi giày ấy. Khi con học năm nhất đại học, con bị ốm, phải nhập viện, con vốn định giấu mẹ, nhưng đến tối bác sĩ thông báo rằng bệnh của con có thể nghiêm trọng hơn. Con vừa khóc, vừa gọi điện cho mẹ. Thế là bố mẹ thuê xe lên viện ngay trong đêm đó. Qua điện thoại, con biết là mẹ đã khóc rất nhiều, khóc nhiều hơn con, cũng lo lắng hơn con. Con sợ lắm, con sợ mình mắc bệnh nặng, nhưng con còn sợ mẹ của con đau lòng, suy sụp hơn. Khoảnh khắc đó, con thực sự rất ghét bản thân mình. Sau này, càng trưởng thành, những chuyện không vui cũng càng nhiều, con lại càng muốn che giấu đi, nhất là với bố mẹ. Bởi vì...

Bởi vì con khôn lớn rồi, cuộc đời đã dạy cho con rất nhiều điều, cũng giúp con thấu hiểu những vất vả, khổ cực của bố mẹ. Bố mẹ nuôi con lớn đã chịu bao khó nhọc, con không muốn mãi làm bố mẹ lo lắng, con muốn thấy bố mẹ vui vẻ. Vì thế con mới thu mình lại, ít nói chuyện, vì mỗi lần nói chuyện với bố mẹ, con sợ sẽ không kìm được mà bật khóc.

Khi bố mẹ hỏi con có khỏe không, khi bố mẹ dặn con nhớ ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe, khi trời chuyển mưa hay những ngày Hà Nội trở gió lạnh, mẹ lại gọi điện nhắc con mang áo mưa, mặc áo ấm, con thật sự không nén nổi nước mắt, cũng không biết bố mẹ ở nhà có khỏe không, hay cũng sẽ giấu con để con yên tâm. Rồi những nếp nhăn trên gương mặt bố mẹ cứ nhiều hơn, những quầng thâm nơi khóe mắt vì những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt lăn trên má vì thương con. Con đau lòng lắm, con lại tự trách chính mình, sao con cứ mãi khiến bố mẹ không yên lòng thế này. Con biết cho dù con có bao nhiêu tuổi, có khôn lớn đến đâu thì trong mắt bố mẹ con mãi là đứa trẻ, bố mẹ sẽ mãi yêu thương, che chở con. Đứng trước bố mẹ con thật sự nhỏ bé, yếu đuối, sợ rằng sẽ òa khóc nức nở, rồi lại làm bố mẹ phiền lòng vì con.

Nhưng xin đừng vì con mà lo lắng, bất an quá nhiều. Con không biết rồi mai này khi con lập gia đình và có con của mình, con sẽ trở thành một người cha, người mẹ như thế nào, nhưng con bây giờ chỉ mong bố mẹ của con có thể sống vui vẻ, an nhàn. Cho dù tương lai phía trước là hạnh phúc, hay khổ đau thì con cũng sẽ dũng cảm đối mặt, rồi con sẽ không sao đâu. Con sẽ sống tốt thôi nên xin bố mẹ hãy yên tâm, và đừng bận lòng vì con. Bởi vì đối với con chỉ cẩn bố mẹ hạnh phúc là đủ rồi.

© trần mianh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 453: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con

trần mianh

nothing is impossible

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

Những bài học về tuổi trẻ trong 'Twenty Five Twenty One'

Những bài học về tuổi trẻ trong 'Twenty Five Twenty One'

Thoạt nhìn Twenty Five Twenty One là một bộ phim về thanh xuân, tuổi học trò tươi đẹp nhưng mỗi tập phim là những bài học về sai lầm của tuổi trẻ và cách ta đứng lên từ thất bại để trưởng thành.

Về với mùa phượng cũ

Về với mùa phượng cũ

Em về thôi Mùa hạ đã qua rồi Trong xa cách có một người Rất nhớ.

Đợi chờ người dẫu cho mấy tháng năm

Đợi chờ người dẫu cho mấy tháng năm

Rồi cũng đến lúc mưa sẽ dần đi qua Đón ánh nắng về bầu trời xanh mây trắng Con đường rồi cũng sẽ thôi vắng lặng Đợi ai đó về, đi cùng mình chặng đường xa.

Hạnh phúc khi có anh

Hạnh phúc khi có anh

Thật ra, tôi cũng tự hỏi mình nhiều lần, thứ tình cảm tôi dành cho anh liệu có đơn giản như tôi nói. Đó là tình bạn hay sự biết ơn. Từ lần đầu, anh cứu tôi, tôi đã chẳng thể thôi nghĩ về anh.

Hãy vẽ nên một bức tranh thanh xuân thật đẹp

Hãy vẽ nên một bức tranh thanh xuân thật đẹp

Vì dòng chảy thời gian không thể dừng lại vì vậy hãy tận dụng nó để vẽ nên một bức tranh thanh xuân xinh đẹp, thật nhiều màu sắc nhé.

Chúng ta gặp nhau phải chăng là định mệnh?

Chúng ta gặp nhau phải chăng là định mệnh?

Yêu anh chính là việc làm đúng nhất trong suốt 20 năm cuộc đời. Em hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau xây đắp cho tình yêu này và cùng nhau mỗi ngày ghép một mảnh ghép để bức tranh về hạnh phúc trong tương lai mà ta đã cùng nhau vẽ ra được hoàn thiện hơn mỗi ngày, cho đến khi nó trở thành bức tranh hoàn chỉnh cũng là lúc chúng ta thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của nó.

back to top