Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cổ tích người điên

2022-02-26 01:25

Tác giả: Đá Thô


blogradio.vn - "Những người điên phải chăng đã trải qua những điều kinh khủng lắm, mới thà điên điên dại dại bị người chỉ trỏ vẫn không muốn đối diện cuộc sống này lần nữa."

***

Xóm tôi có một ông lão đã già, đám trẻ thường hay dùng đá, sỏi ném ông rồi chạy bén, người lớn hay gọi ông là ông điên, có lẽ cũng bởi vì ông không mấy khi tỉnh táo. Tôi từng là một thành viên cộm cán của đám trẻ đó, cho đến khi tôi đọc được một dòng nhỏ rằng: "Những người điên phải chăng đã trải qua những điều kinh khủng lắm, mới thà điên điên dại dại bị người chỉ trỏ vẫn không muốn đối diện cuộc sống này lần nữa."

Hôm đó đám trẻ vẫn như thường lệ ném đá ông, khác mỗi ông cụ già ấy vẫn chẳng hề quan tâm hay chạy trốn mà ông chỉ im lặng ngồi ngắm dòng sông, mắt ông nhìn xa xăm. Tôi không nhìn được nên xua đuổi đám trẻ rồi đánh liều tới ngồi cạnh ông. Chẳng biết sao linh cảm tôi cho rằng, ông lúc đó đang tỉnh, rất tỉnh táo. Ngồi một lâu thì tôi hỏi vu vơ:Cụ thích ngắm sông nhỉ?"

Hồi lâu tôi đinh ninh ông chẳng trả lời đâu thì giọng ông nhẹ đáp: "Ông không thích ngắm sông, ông thích ngắm cậu ấy"

Ông bắt đầu kể, giọng khàn khàn khó nghe vì đã quá lâu ông không nói chuyện với bất kì ai, có lẽ cũng là do không ai nguyện ý cùng ông nói chuyện. Kể rằng ngày xưa nhà ông giàu lắm, ở tận phố huyện, chỉ mình ông là con duy nhất. Ngày hè năm đó, ông cưỡi chiếc xe đạp mới tậu chạy hẳn về nơi làng nhỏ này để mọi người được thấy chiếc xe xịn mà ông mới tậu. Tuổi trẻ mê tốc độ, ông đạp thật nhanh mà chẳng để ý đường làng nên bánh xe bị mắc vào bãi sình chẳng ra được.

Lúc đó cậu đã đến. Ông kể cậu đẹp lắm, thân trần đầy mồ hôi vội vã từ dưới ruộng chạy lên bỏ luôn cả bó mạ trên tay mà đỡ ông cùng xe lên, có lẽ vào buổi chiều năm đó, cậu ấy cũng đã đỡ luôn cả trái tim nhiệt huyết của chàng thanh niên 16 tuổi. Sau đó ông hay chạy về làng hơn, hai người cùng nhau câu cá, cấy mạ, rồi sau đó họ yêu nhau. Đôi lúc ông muốn bỏ hết về quê với cậu, nhưng nỗi con một đích tôn chẳng thể chối bỏ trách nhiệm với dòng tộc, ông chẳng thể cho cậu ra ánh sáng.

Rồi ngày nào đến cũng đến, nhà ông phát hiện ông và cậu đang yêu nhau. Mẹ ông khóc lóc nhiều lắm, bà cầu thầy khắp nơi, mời cả đốc tờ để khám cho ông. Ba ông đánh ông 1 trận nằm hẳn 5 ngày, ông kể lúc đó đau lắm, cái đau của roi mây mới tuốt chẳng thể nào làm ông đau bằng cái sợ, ông biết nhà ông máu mặt, ba ông chẳng thể để cậu yên ổn. Chỉ sau khi vừa xuống được giường, ông gom hết tiền bạc hiện có của mình, leo lên con xe đạp điên cuồng đạp trong đêm, đến tận nhà cậu.

Ông tìm, mãi chẳng thấy. Đến tờ mờ sáng, cô bán rau đi ngang thấy thì bảo: "Tìm thằng Kính à, tội nghiệp thằng bé số khổ, sống tốt mà chết trẻ quá. Mới hôm kia người ta thấy nó ở bến sông, chắc là chết đuối."

Kể đến đây ông không kìm được nước mắt, lại bắt đầu la hét thống khổ như mọi ngày, rồi bật người chạy đi. Tôi ngồi đó thật lâu. Tại sao thứ tình cảm thiêng liêng như vậy lại bị kì thị cấm cản chỉ vì họ khác biệt?

Thần tình yêu bị che mắt, bởi khi thần nhắm tên, thứ ngài quan trọng là nhịp tim, không phải giới tính. Có lẽ những định hướng xã hội cũ đã làm bao con người phải khổ sở quá nhiều, để rồi họ thà điên dại cũng không dám tiếp tục với đời.

© Đá Thô - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Tình yêu là thứ duy nhất tôi không thể cho cậu | Radio Tình Yêu

Đá Thô

Tôi không viết truyện bi , tôi viết cuộc sống

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top