Cổ tích người điên
2022-02-26 01:25
Tác giả:
Đá Thô
blogradio.vn - "Những người điên phải chăng đã trải qua những điều kinh khủng lắm, mới thà điên điên dại dại bị người chỉ trỏ vẫn không muốn đối diện cuộc sống này lần nữa."
***
Xóm tôi có một ông lão đã già, đám trẻ thường hay dùng đá, sỏi ném ông rồi chạy bén, người lớn hay gọi ông là ông điên, có lẽ cũng bởi vì ông không mấy khi tỉnh táo. Tôi từng là một thành viên cộm cán của đám trẻ đó, cho đến khi tôi đọc được một dòng nhỏ rằng: "Những người điên phải chăng đã trải qua những điều kinh khủng lắm, mới thà điên điên dại dại bị người chỉ trỏ vẫn không muốn đối diện cuộc sống này lần nữa."
Hôm đó đám trẻ vẫn như thường lệ ném đá ông, khác mỗi ông cụ già ấy vẫn chẳng hề quan tâm hay chạy trốn mà ông chỉ im lặng ngồi ngắm dòng sông, mắt ông nhìn xa xăm. Tôi không nhìn được nên xua đuổi đám trẻ rồi đánh liều tới ngồi cạnh ông. Chẳng biết sao linh cảm tôi cho rằng, ông lúc đó đang tỉnh, rất tỉnh táo. Ngồi một lâu thì tôi hỏi vu vơ: “Cụ thích ngắm sông nhỉ?"
Hồi lâu tôi đinh ninh ông chẳng trả lời đâu thì giọng ông nhẹ đáp: "Ông không thích ngắm sông, ông thích ngắm cậu ấy"

Ông bắt đầu kể, giọng khàn khàn khó nghe vì đã quá lâu ông không nói chuyện với bất kì ai, có lẽ cũng là do không ai nguyện ý cùng ông nói chuyện. Kể rằng ngày xưa nhà ông giàu lắm, ở tận phố huyện, chỉ mình ông là con duy nhất. Ngày hè năm đó, ông cưỡi chiếc xe đạp mới tậu chạy hẳn về nơi làng nhỏ này để mọi người được thấy chiếc xe xịn mà ông mới tậu. Tuổi trẻ mê tốc độ, ông đạp thật nhanh mà chẳng để ý đường làng nên bánh xe bị mắc vào bãi sình chẳng ra được.
Lúc đó cậu đã đến. Ông kể cậu đẹp lắm, thân trần đầy mồ hôi vội vã từ dưới ruộng chạy lên bỏ luôn cả bó mạ trên tay mà đỡ ông cùng xe lên, có lẽ vào buổi chiều năm đó, cậu ấy cũng đã đỡ luôn cả trái tim nhiệt huyết của chàng thanh niên 16 tuổi. Sau đó ông hay chạy về làng hơn, hai người cùng nhau câu cá, cấy mạ, rồi sau đó họ yêu nhau. Đôi lúc ông muốn bỏ hết về quê với cậu, nhưng nỗi con một đích tôn chẳng thể chối bỏ trách nhiệm với dòng tộc, ông chẳng thể cho cậu ra ánh sáng.
Rồi ngày nào đến cũng đến, nhà ông phát hiện ông và cậu đang yêu nhau. Mẹ ông khóc lóc nhiều lắm, bà cầu thầy khắp nơi, mời cả đốc tờ để khám cho ông. Ba ông đánh ông 1 trận nằm hẳn 5 ngày, ông kể lúc đó đau lắm, cái đau của roi mây mới tuốt chẳng thể nào làm ông đau bằng cái sợ, ông biết nhà ông máu mặt, ba ông chẳng thể để cậu yên ổn. Chỉ sau khi vừa xuống được giường, ông gom hết tiền bạc hiện có của mình, leo lên con xe đạp điên cuồng đạp trong đêm, đến tận nhà cậu.
Ông tìm, mãi chẳng thấy. Đến tờ mờ sáng, cô bán rau đi ngang thấy thì bảo: "Tìm thằng Kính à, tội nghiệp thằng bé số khổ, sống tốt mà chết trẻ quá. Mới hôm kia người ta thấy nó ở bến sông, chắc là chết đuối."
Kể đến đây ông không kìm được nước mắt, lại bắt đầu la hét thống khổ như mọi ngày, rồi bật người chạy đi. Tôi ngồi đó thật lâu. Tại sao thứ tình cảm thiêng liêng như vậy lại bị kì thị cấm cản chỉ vì họ khác biệt?
Thần tình yêu bị che mắt, bởi khi thần nhắm tên, thứ ngài quan trọng là nhịp tim, không phải giới tính. Có lẽ những định hướng xã hội cũ đã làm bao con người phải khổ sở quá nhiều, để rồi họ thà điên dại cũng không dám tiếp tục với đời.
© Đá Thô - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tình yêu là thứ duy nhất tôi không thể cho cậu | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.







