Có những ngày chẳng hiểu nổi mình
2017-05-31 01:35
Tác giả:
Hà Nội đang bước vào những ngày ngập tràn nắng, cùng sắc tím hoang hoải của bằng lăng nơi bao góc phố, và những chùm phượng vĩ bắt đầu rực rỡ như muốn thiêu đốt mùa hè. Ấy vậy mà cũng thật lạ, khi người ta lại nói chuyện với nhau: “Hôm nay trời lạnh thật đấy”. Tất nhiên “lạnh” ở đây không so với những ngày mùa đông, mà ý nói đến việc phải mặc thêm chiếc áo khi ra ngoài lúc sáng sớm hay tối muộn. Những ngày thời tiết đỏng đảnh chuyển mình bằng cơn mưa rả rích, khiến lòng người cảm thấy lạnh - trống rỗng đến lạ.
Sẽ có hàng trăm cái cớ để người ta hờn trách cơn mưa. Buồn là tại mưa. Trễ hẹn do trời mưa. Mệt mỏi vì trời mưa… Và thứ cảm xúc trống rỗng này cũng đổ lỗi cho cơn mưa vô tội. Đó cũng chỉ là cái cớ, tạm coi là thuyết phục nhất bởi ta đâu biết nguyên nhân cốt lõi của nó là gì?
Trỗng rỗng - một trạng thái cảm xúc chắc hẳn ai cũng trải qua ít nhất một lần trong đời. Sẽ chẳng dễ chịu chút nào khi đương đầu với nó. Cảm giác thật tệ, như bị rơi vào khoảng không rỗng tuếch, chơi vơi không tìm lấy cái gì để mà bấu víu. Đến lúc đó nỗi sợ hãi bắt đầu dâng trào bởi ta không rõ mình muốn gì, cần gì,... không biết mình đang nghĩ đến điều gì nữa mà tâm trí cứ lênh đênh theo miền cảm xúc vô định. Rồi thấy mình mong manh như bong bóng xà phòng, chỉ cần một cái chạm nhẹ có thể vỡ tan, sau đó mà nức nở không ngăn lại được.

Cô gái à, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố gồng mình lên nữa. Nụ cười của cô thật đẹp, nhưng nó không phải là áo giáp vững chắc nguỵ trang cho những cảm xúc vụn vỡ kia. Nước mắt sẽ giúp gột rửa những bụi bặm còn giăng mắc trên đôi hàng mi ấy, để thế giới qua đôi mắt long lanh sẽ rạng ngời trở lại.
Bản thân vốn là người nhạy cảm với mọi cảm xúc. Cười thật nhiều nhưng đằng sau đó những nỗi buồn không tên nặng trĩu. Nhận ra rằng nụ cười chỉ là bề nổi của tảng băng chìm đang chất chứa vô vàn thứ cảm xúc hỗn độn không có cách nào giải thoát chúng. Kì thực, nhiều khi cũng chẳng hiểu nổi bản thân, chẳng thể kiểm soát được những cảm xúc cứ chảy trôi. Tự hỏi: “Có phải mình đang lừa dối mọi người xung quanh và lừa dối chính bản thân không?”
Rồi có những ngày tháng muốn chạy trốn tất cả. Bỏ lại những bộn bề của cuộc sống đầy bon chen kia, muốn thả trôi ý nghĩ, chẳng bận tâm điều gì. Nhưng chỉ cần có một điều gì đó, dù rất nhỏ, cũng khiến tâm trạng thay đổi ngay lập tức. Nhiều khi, muốn vô lo vô nghĩ, dù chỉ một ngày, cũng cảm thấy thật khó khăn.
Bản thân vốn sợ cô đơn nhưng laị thích một mình. Cái gì cũng vậy, thích tự mình làm, tự mình quyết, không muốn nhờ người khác. Thích lang thang cafe một mình, thích gặm nhấm những nỗi buồn vu vơ - đó dường như là một gia vị không thể thiếu với cô gái sống nội tâm. Nhưng lại dễ bị tủi thân khi cứ lủi thủi một mình hoài, ấm ức nghĩ rằng cả thể giới đang quay lưng với mình.

Và cũng có những ngày chán ngấy với những điều tồn tại xung quanh. Chẳng hiểu sao thấy cuộc sống quanh mình mang một màu nhàn nhạt. Cố gắng vùng lên mà chẳng được. Rồi ngày mai thức giấc, mọi thứ vẫn vậy, chẳng thể khác được và một thứ có thể khác đó là cách đón nhận những thứ vốn dĩ thiếu màu sắc ấy theo cách mới mẻ hơn.
Đúng là điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì đang mang trong mình một tâm hồn rỗng toác.
Một bộ não trống rỗng thì có thể thêm kiến thức và trí tuệ. Nhưng một tâm hồn trống rỗng thì chẳng thêm bất cứ điều gì…
Thật đấy, có những ngày ta trống rỗng như thế!
© Peaceful – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.







