Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một vùng heo may

2023-08-16 02:35

Tác giả:


blogradio.vn - Cô thích như vậy, cô thích những cơn gió, cô thích những khoảnh khắc thật êm đềm đến trong veo thế này, vì như thế cô sẽ được gặp lại anh một cách rõ ràng nhất. Cô sẽ được nhìn thấy anh và yêu thương anh theo cách của cô.

***

Đó là một nơi quanh năm có gió, vùng đất này luôn có mùi vị của gió có mùi vị của biển. Mà vì chồng cô xin được công việc nơi đây nên anh dẫn cô đến đây sinh sống luôn. Với vốn liếng hai vợ chồng dành dụm mấy năm đủ để họ mua một miếng đất nhỏ rồi cất một ngôi nhà. Ai cũng nói ngôi nhà không rộng lớn và tầng này tầng kia nhưng lại khá xinh xắn và êm đềm như cuộc sống và công việc của chủ nhân của nó.

Cô nhớ những ngày đầu khi đến đây cô còn chưa thuộc đường nên cứ lúng túng và nhiều lần còn đi lạc. Rồi sau dần dần cô cố nhớ chỉ con đường từ nhà đến chỗ làm và đi ra chợ là được, rồi từ từ nhớ những con đường khác sau. Còn anh thì nhớ nhanh hơn cô và anh cũng giúp cô cũng hướng dẫn cô mọi điều để dần làm quen với cuộc sống ở một nơi xa.

Họ sinh con sau đó, một bé gái khoẻ mạnh và bụ bẫm, bé chịu sữa mẹ nên lớn nhanh và rất ngoan, ai nhìn vào cũng nói gia đình họ may mắn và hạnh phúc.

Chỉ có cô mới biết được cô vẫn còn một nỗi nhớ vô cùng lớn về nơi cô tạm biệt ra đi ngày đó.

Là quê hương cũ của cô, cũng là một vùng đất đầy gió heo may suốt bốn mùa, mà điều đó làm cô rất thích. Nơi cô từng sống không có rõ rệt bốn mùa xuân hạ thu đông như những miền đất khác, nhưng gần như lúc nào cũng có những cơn gió lúc nhè nhẹ lúc xào xạc mạnh lên. Làm cô cứ thích đứng ở ban công để đón lấy để nghe gió vờn quanh mình mỗi chiều mỗi đêm, để cô yêu hơn ngôi nhà và vùng đất thân thương ấy mà cô hay gọi là vùng đất của gió heo may.

Cô biết cô theo chồng về đây là cô có một cuộc sống mới, là cô phải từ giã một thời con gái với những ước mơ của những ngày xa cũ. Chỉ có trái tim cô cứ ngang bướng không quên được anh, người cô yêu và ước mơ được chung một lối, nhưng cuối cùng cô phải tuân theo lời ba mẹ. Cô từ giã anh trong im lặng, cô xa anh mà không có một lời tạm biệt. Rồi anh sẽ hiểu, rồi anh sẽ quên cô, thời gian sẽ giúp anh điều đó.

Có những lúc cô thấy mình thật mâu thuẫn. Cô đã lấy chồng rồi thì không được nghĩ đến anh nữa không được nhớ anh nữa, nhưng sao cô vẫn mong anh biết cô ở đây mà chạy đến một lần. Cô mong anh sống hạnh phúc với gia đình anh, mà anh cũng cưới sau cô ít lâu, mà sao cô vẫn nghĩ anh vẫn luôn nghĩ luôn nhớ đến cô như ngày nào.

Đã nhiều năm trôi qua, một liều lượng thời gian đủ để người ta có thể quên được những dấu yêu của một người mình đã từng yêu. Mà người ta cũng phải lao vào cuộc sống với rất nhiều những lo toan những khó khăn đời thường, với những sóng gió mà người ta phải tự gánh phải tự đương đầu. Chứ đâu còn một hình bóng yêu thương ngày nào vẫn bên cạnh để vỗ về động viên và san sẻ.

Sau nhiều năm như vậy, cuối cùng cô cũng hiểu ra cô và cả anh nữa, có còn yêu thương thì sẽ chỉ biết cất giữ trong tim vì hạnh phúc hiện tại của mỗi người. Chắc anh biết cô sống ở đây và anh luôn mong cô được hạnh phúc, nên anh sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa. Còn cô vẫn tận dụng những lúc có thể để đứng trước sân nhà, cũng để đón lấy những cơn gió heo may như ngày nào ở miền quê cũ của cô, để cô được nghĩ được nhớ đến anh. Như bao năm qua cô cũng luôn như vậy, cô cũng chỉ có mỗi cách đó, yêu thương anh một cách lặng thầm trong tim.

Chiều nay cô dắt con ra biển, những con sóng vẫn dập dồn phía xa xa như thôi thúc cô bước tới với chúng gần hơn. Cô để con chơi trò chơi công viên với các bạn nhỏ đáng yêu của con. Cô vừa quan sát con vừa ngẩng mặt hứng lấy những cơn gió mát lành từ biển thổi vào. Cô thích như vậy, cô thích những cơn gió, cô thích những khoảnh khắc thật êm đềm đến trong veo thế này, vì như thế cô sẽ được gặp lại anh một cách rõ ràng nhất. Cô sẽ được nhìn thấy anh và yêu thương anh theo cách của cô.

Tôi được làm bạn với cô từ mấy năm nay, tôi cũng là phụ nữ nên tôi hiểu những gì cô hay kể tôi nghe. Mà chắc vì từ nơi xa tới nên ngay từ đầu cô đã rất nhanh kết bạn cùng tôi, rồi tôi hay giúp cô những việc nhỏ nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày. Tôi cũng giống cô là tôi yêu biết bao vùng đất này, tôi cũng gọi giống cô là vùng đất của gió heo may. Tôi chỉ khác cô là tôi được sinh ra và gắn bó với nơi đây, một vùng đất đầy gió heo may từ nhỏ đến giờ không phải rời xa.

Chúng tôi, hai người phụ nữ của một mà hai vùng đất có rất nhiều những cơn gió heo may ngày đêm thổi đến, cùng yêu và cùng sống với những nỗi niềm những ước mơ của một đời người. Tôi biết tôi không có nhiều những hoài niệm về quá khứ, tôi không có nhiều đau đớn và nhớ mong về một người như cô ấy, tôi chỉ có và có rất nhiều những yêu thương dành cho những ngày đã qua bên một người.

Chúng tôi, hai người phụ nữ của vùng đất heo may này, người đã mấy chục năm còn người chỉ mới mấy năm. Nhưng cho dù là dài hay ngắn thì điều đó đâu quan trọng, vì thời gian đâu có thể đo được lòng người, thời gian đâu thể nhìn thấy được tim người nông sâu thương nhớ ra sao. Chỉ có những cơn gió heo may, dù có đến mùa heo may hay chưa thì vẫn thổi hoài mỗi ngày, vẫn rì rào xao xác và thấu hiểu những nỗi nhớ mênh mông của tim người.

Chiều nay tôi cũng ra biển, tôi đi một mình vì con tôi đã lớn, tôi nhìn thấy cô ấy, tôi cũng nhìn thấy con cô ấy đang chơi đùa với công viên.

Tôi đứng phía bên này và nhìn ra biển. Tôi đang tự hỏi mỗi ngày như vậy biển luôn nghe và uống hết vào lòng quá nhiều những trăn trở, những giọt cười giọt khóc của bao người thì làm sao biển có thể nhớ hết, biển có thể ôm hết mà ngậm ngùi mà chia sẻ cùng đây.

Tôi đứng phía bên này mà tôi biết phía bên kia cô ấy cũng đang nhìn ra biển, chắc trái tim cô ấy đang cồn cào những nỗi nhớ những niềm đau. Tôi biết là một người đã để lại thương nhớ quá nhiều cho một người, mà đôi khi người ta chỉ có thể im lặng để nỗi nhớ lắng đi, người ta im lặng để nỗi nhớ nhiều lên nhiều nữa.

Tôi biết ngoài khơi xa có rất nhiều thuyền đánh cá mà mỗi sáng người ta ra khơi và đến chiều về người ta dong thuyền lại một bến bờ cho an toàn. Mà bến bờ nào cũng là biển mà thôi, và chắc con thuyền nào cũng đã quen cũng thích cũng nhớ những cơn gió. Có lúc heo may có lúc mạnh mẽ và con thuyền nào cũng biết có đi đâu có xa nghìn trùng sóng vỗ thì nơi chúng quay về vẫn là đây, một vùng đất đầy gió heo may thổi.

Tôi biết cô ấy thích bài hát này, vì tôi hay hát cho cô ấy nghe:

 

“Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông dường nào

Chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố.”

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đi Thật Xa Để Trở Về l Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

Khi một ngọn cỏ được tự do

Khi một ngọn cỏ được tự do

Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.

An yên với chính mình

An yên với chính mình

“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.

back to top