Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có một người yêu em như thế

2013-05-02 08:00

Tác giả: Diên Vỹ



Anh bước ra khỏi bar, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Cơn ngột ngạt, khó thở ban nãy được gió đêm mang đi không còn chút dấu vết. Thế giới đêm, vốn không hề phù hợp với anh. Khẽ lắc đầu hòng xua đi chút nhập nhoạng còn sót lại, anh thả bước lững thững trên con đường dài thênh thang không một bóng người. Đêm tràn về lạnh lẽo và u linh biết bao! Anh đưa tay, định vẫy một chiếc taxi nhưng không hiểu sao lại thôi. Bước chân lại tiếp tục đưa anh về phía trước, chầm chậm, hững hờ. Và rồi, trong thời khắc ấy, anh đã gặp cô. Dưới ánh sáng mờ nhạt, leo lét của từng dãy điện đường chạy dài, cô ngồi khuất nơi góc nhỏ, tối tăm như một phần của đêm đen. Mái tóc dài xõa tung, che đi một phần gương mặt. Chiếc jean bó sát với một vài chỗ cắt rách tơi tả hoàn hảo ôm lấy đôi chân thon dài. Đôi sandals cao gót góp phần tăng thêm độ quyến rũ cho bộ trang phục cá tính.

Nhưng đó vốn dĩ không phải là điều thu hút ánh nhìn của anh, mà là dáng vẻ bất cần đang hiện hữu nơi cô. Cô ngồi bên vệ đường, một chân duỗi thẳng, một chân cong với bàn tay tùy ý gác lên. Giữa các ngón tay cô lập lòe một đốm sáng đỏ.

Thuốc lá?

Anh nhíu mày, ý nghĩ về một cô gái hư hỏng dần hình thành. Anh xoay người bước đi nhưng rồi bất chợt dừng lại.

Trong màn đêm thanh vắng, câu hát vang lên khe khẽ, đầy nức nở, pha lẫn chút gì đó cay đắng…
“ Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
Và một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ…”

Tim anh nhói đau. Cô bé ấy cũng từng hát như thế, cũng từng buồn xa xăm bởi những ca từ ấy. Một cách không tự chủ, anh bước về phía cô.

Cô ngước lên khi cảm giác có người đang nhìn mình, thân hình bé nhỏ bỗng chốc run lên khe khẽ nhưng rất nhanh đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh. Anh sững người trước đôi mắt trong veo đang nhìn mình chăm chú. Một đôi mắt hoàn toàn không phù hợp bị che khuất bởi màu khói của phấn. Một cảm giác quen thuộc nhanh chóng xẹt qua lòng anh, nhanh đến nỗi chính anh cũng không thể nhận thấy. 

Tường Vy! Cái tên bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí anh như một phản xạ tự nhiên. Phải chăng là em?

Cô cứ ngẩn người nhìn anh như thế hồi lâu rồi đột ngột đứng lên, quay người bước đi. Anh trông theo bước chân xiêu vẹo như chực ngã ấy, rồi dứt khoát bước tới đưa tay đỡ lấy cô. Cô thoáng thảng thốt nhưng vẫn thỏa hiệp.
Cuộc gặp giữa họ ngày ấy không hề có một tiếng nói, không hề có một câu thoại, chỉ có tiếng gió đêm sắc lạnh lướt qua, chỉ có tiếng lỗi nhịp khẽ khàng nơi tim mềm…

Có một người yêu em như thế

“Hôm nay bất chợt tôi gặp một cô gái rất giống em. Ừ thì cũng không hẳn, bởi đó chỉ đơn thuần là cảm giác của riêng tôi. Dẫu thế nào, thì đó cũng không thể là em. Em hồn nhiên và tinh khôi, trong khi cô ấy thì… Nhưng biết đâu được, em nhỉ? Tôi không thể nào dập tắt ước ao đó chính là em khi nhìn vào đôi mắt ấy, khi nghe tiếng hát mênh mang, ưu thương ấy. Ở nơi phương trời nào đó trên thế giới này, em có biết tôi đang rất nhớ em?”

Anh ngả người ra sau, tựa người vào chiếc ghế dựa, xoay một vòng hướng cái nhìn thẫn thờ ra phía ngoài tấm kính trong suốt. Thành phố lặng lẽ chuyển mình trong đêm, có thấu chăng bao nỗi niềm đang tuôn trào trong chính anh?

Ngày ấy có một cô gái đã ngang nhiên bước vào trái tim anh, không một lời xin phép, rồi cũng đột ngột như thế mà bỏ anh lại mà đi. Những gì cô để lại cho anh chỉ là lời chia tay lạnh lùng đến nghiệt ngã.

Đáng ra anh phải hận cô, hận thật nhiều. Vậy mà nhiều năm đã qua, nhưng anh phát hiện mình vẫn nhớ cô, nhớ đến khắc khoải, vẫn mong một lần được gặp lại cô, dẫu chỉ một lần thôi cũng được. Anh khép mắt, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị với những hình ảnh rời rạc về cô như bao năm qua vẫn thế.

Lần thứ hai anh không ngăn mình bước đi trên con đường hôm ấy. Chỉ ngày mai thôi, anh sẽ rời khỏi nơi này, rời khỏi những ám ảnh mà cô gái lạ mặt ấy vô tình mang lại. Nhưng trớ trêu thay, lại một lần nữa anh gặp cô, trong bộ dạng của ngày hôm đó. Có khác chăng, lần này vây quanh cô không còn là những làn khói mờ mịt. Cô lặng lẽ tựa vào bức tường loang lổ phía sau, bất động như một pho tượng

Điên thật! Anh tự mắng chính mình khi vẫn không thể kìm lòng mà bước về phía cô. 
_ Cô gì ơi! – Anh khẽ chạm vào cô khi nhiều lần gọi mà chẳng hề nghe câu trả lời. Bất ngờ cô ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo…


Vuốt nhẹ lên đôi má gầy của cô, lòng anh chợt nhiên đắng chát. Thật không ngờ, sau bao nhiêu năm họ lại gặp nhau trong tình cảnh này. Nhưng cũng chẳng thể nào trách được anh. 6 năm xa nhau, quá dài cho những nhung nhớ nhưng lại quá ngắn cho những đổi thay. Vậy mà, anh không thể nào tìm thấy hình ảnh của cô gái 6 năm trước trong cô gái hôm nay. Ngày ấy cô yêu màu pastel chứ không phải là gam màu tăm tối như thế này.

Ngày ấy… rồi lại ngày ấy…

_Phiền anh đi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy. – Giọng người y tá nhẹ vang lên kéo anh ra khỏi những miên man xưa cũ.
Anh quay trở lại, thở dài nhìn chiếc giường ban nãy có người giờ đã trống trơn. Lại một lần nữa, cô trốn chạy khỏi anh. Cô là thế, yếu đuối tới mức nhẫn tâm. Cô sẵn sàng đẩy người cô yêu thương ra thật xa trước khi họ có thể làm tổn thương cô. Cô luôn chọn cách trốn chạy trước khi người khác nghĩ đến việc tìm cô. 

Lúc này đây, anh không quá ngạc nhiên trước việc cô bỏ đi, nhưng anh thực sự lo lắng cho sức khỏe của cô…

Cô bé ngốc nghếch, biết bao giờ em mới hiểu cho lòng tôi?

Có một người yêu em như thế

Đã một tháng qua đi kể từ lần gặp gỡ mơ hồ tựa như một giấc mơ ấy. Đôi khi anh tự hỏi mình, liệu đó có phải là ảo giác của chính anh, có phải vì anh quá nhớ cô nên mới như thế hay không?

Bên ngoài, thành phố đã lên đèn. Đêm cuối năm không khí rộn rã khắp nơi. Đâu đó vang lên âm thanh muôn thuở của “Happy New Year”. Vậy mà, trong căn phòng bé nhỏ của anh, vẫn rả rích ca từ trầm buồn của “ Cô gái đến từ hôm qua”. Từ khi cô rời xa, trong casset của anh chỉ còn duy nhất bài hát ấy. Trong đêm giao thừa lất phất mưa bay, chỉ còn mình anh lặng lẽ với những giai điệu đốt cháy nỗi nhớ.

Chai rượu trên bàn đã vơi hơn nửa, chất men bùng lên khiến những hình ảnh trước mắt hốt nhiên trở nên nhạt nhòa. Anh đưa tay bóp nhẹ trán, xua đi cơn choáng nhẹ. Năm nào cũng thế, giao thừa là thời khắc khiến anh đau đớn nhất. Giao thừa nhiều năm về trước đã có một người thì thầm bên tai anh: “Em yêu anh”. Với anh, lời nói khi ấy còn giòn và đẹp hơn cả từng chùm pháo hoa đang bung nở trên nền trời.

Anh tựa người vào lan can, để mặc từng cơn gió đêm thốc vào người đến lạnh buốt. Mái tóc anh bạt ngược ra sau vì đua cùng gió. Một vài hạt mưa theo gió ùa vào, lạnh lẽo vương lại trên mi anh.

Chuông cửa đột ngột vang lên. Anh giật mình…

Mở cửa, anh sững người, tay đặt trên nắm cửa run nhẹ

_ Tường Vy. – Anh gần như là tự lẩm bẩm với chính mình.

Cô cúi đầu, không còn nhìn thẳng vào mắt anh như những khi họ vẫn còn bên nhau. Cơn mưa không quá lớn nhưng vẫn khiến người cô ướt sũng. Chứng tỏ cô đã đứng thật lâu trong cơn mưa mới đủ can đảm để vươn tay ấn chuông cửa.

Anh cố gắng đè nén cơn xúc động mãnh liệt để đưa tay kéo cô vào nhà, tránh từng hạt mưa đang rơi xuống, chạm vào rồi vỡ tung trên mái tóc mềm.

_ Anh…! – Cô lên tiếng, giọng nói khàn đi vì xúc động – Có thể ôm lấy em một chút không?

Anh tròn mắt. Người buông tay cắt đứt là cô, người nhẫn tâm lạnh lùng cũng là cô, vậy mà giờ đây, sau 6 năm trở về, câu đầu tiên cô thốt lên lại là bảo anh ôm lấy cô. Mà đớn đau thay, anh lại không hề kháng cự mà đưa tay kéo cô vào lòng, siết chặt. Anh thua rồi.

Cô nép sâu vào lòng anh, tựa như con thuyền nay lại tìm được bến sau bao mùa giông bão. Nước mắt cô từng giọt lăn dài, thấm vào ngực anh mặn chát. Không chút ngần ngại, anh đưa tay nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng môi mình lau khô từng dòng nước bỏng rát.

Môi anh tìm đến môi cô. Họ quấn lấy nhau trong bao khao khát không thể kiềm chế. Có trời mới biết, ngày hôm ấy, ngay từ lần gặp đầu tiên cô đã nhận ra anh. Cô trốn chạy bởi không hề muốn anh bắt gặp mình trong hình dáng như thế. Ngay từ thời khắc ấy, phòng tuyến lí trí cuối cùng trong cô đã bị đánh gãy thảm thương. Cô quay trở lại nơi đây, chỉ với một khao khát duy nhất, được gặp anh, được ôm lấy anh.

Thời khắc giao thừa, pháo hoa rực sáng cả một vùng trời. Vậy mà ánh sang hoa lệ cùng âm thanh giòn giã kia cũng không hề ảnh hưởng đến nụ hôn trong bao nhung nhớ ấy.

Trong cái huyền hoặc của đêm, lời nói dường như trở nên vô nghĩa. Họ ôm nhau, hôn nhau, trao nhau những gì trinh trắng, vẹn nguyên và đẹp đẽ nhất…

“Tình yêu đầu rời xa dư âm để lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại…”

Có một người yêu em như thế

Cô đứng trước anh, tinh khôi và thuần khiết như những năm tháng hạnh phúc ấy. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên mắt anh, dọc theo cánh mũi rồi miết nhẹ lên đôi môi yêu thương. Cô mỉm cười nhưng nước mắt cứ từng giọt lăn dài. Anh muốn đưa tay lau đi nhưng bỗng dưng phát hiện chính mình không thể nào cử động được.

Cô nhìn anh, mỉm cười, nụ cười heo hắt đến úa lòng. Chút nắng hoàng hôn chênh chao rồi đổ hẳn lên đôi vai gầy từng vệt dài tím thẫm.

Bước chân nhỏ lui dần về phía sau, rồi xoay người chạy về hướng ngược lại với anh. Gió phần phật trên con đường vắng át đi cả tiếng kêu của anh. Bước chân như bị ghì chặt khiến anh không thể nào chạy tới, vươn tay giữ lấy cô.

_ Tường Vy! Đừng đi… - Tiếng rít như một con thú bị thương bật ra khỏi lồng ngực, nhức nhối đến nỗi khiến anh tỉnh giấc.

Tất cả chỉ là một giấc mơ.
Nhìn những sợi nắng mỏng len lỏi trong từng thớ vải tràn vào căn phòng quen thuộc, anh thở phào nhẹ nhõm. Kí ức ngày hôm qua bất chợt tràn về khiến anh ngây ngốc. Làn môi ấy, vòng tay ấy, nụ hôn ấy, tất cả đều không phải là một giấc mơ chứ?

Anh sờ vào chỗ trống bên cạnh mình, không có ai, nhưng hơi ấm vẫn còn lưu lại. Anh chạy khắp nơi trong nhà, cả khu vườn phía sau nhưng không hề tìm thấy bóng dáng của người con gái anh thương yêu.

Trong cơn tức giận không thể nào kìm chế, anh đấm mạnh vào tấm kiếng trên tường rồi mệt mỏi thả người xuống sofa. Từng giọt máu đỏ thẫm trào ra khỏi tay, lăn dài ướt đẫm…

Dương Tường Vy! Em nói đi tôi nên hận em thế nào đây? Lẽ nào, với em tôi chỉ là sự vui đùa trong chốc lát. Trong cuộc chơi này, tại sao kẻ ngốc luôn là tôi?

Lần thứ ba, anh để lạc mất cô…

Có một người yêu em như thế

Năm tráng thoi đưa. Vết thương dù có đớn đau đến mấy rồi thì cũng được xoa dịu. Thời gian đôi khi là liều thuốc tốt nhưng đôi khi lại là con dao bén nhọn. Thời gian có thể khoét sâu thêm nỗi đau, làm dày thêm nỗi nhớ. Cô và anh, dường như đang bước trên hai nửa vòng tròn, gặp nhau tại điểm bắt đầu rồi cứ bước về hai hướng ngược nhau.

Với anh, thời gian luôn là liều thuốc độc. Đôi khi anh lại tự trách mình sao quá nhu nhược như thế? Với một người con gái như vậy, anh còn lưu luyến điều gì? Chỉ là con tim anh quá ư bướng bỉnh, vẫn không chịu buông tha cho cô. Sau hôm ấy, anh không hề đi tìm cô như lần đầu tiên cô bỏ đi, nhưng anh hiểu khoảng trống mất mát cô để lại cho anh chỉ nhiều hơn chứ không ít.  Yêu cô, có lẽ là sai lầm hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh. Tựa hồ như một cuộc đuổi bắt, cô chạy, anh đuổi, chẳng biết đâu là điểm dừng…
_ Giám đốc, có người gặp anh. – Cô thư kí nhẹ nhàng thông báo rồi khẽ lui ra khi thấy anh đã hờ hững gật đầu.

Anh lặng người nhìn người phụ nữ trước mặt cùng cô bé gái mà cô ta đang ôm trong lòng. Ánh nhìn của anh khóa chặt vào cô bé con ấy, cô bé có đôi mắt tròn trong vắt, cảm giác sợ hãi mơ hồ dâng trào trong lòng anh.

_ Cô là…?

_ Tôi là bạn của Tường Vy. 

Bất giác anh thấy tim mình đập mạnh, cả người trở nên lạnh toát.

_ Xin lỗi khi đường đột đến tìm anh, nhưng… tôi nghĩ anh cần biết đến sự tồn tại của cô bé này. – Người phụ nữ không nhanh không chậm nói
_ Tường Vy, cô ấy ở đâu? – Anh gấp gáp hỏi, vì vội vã mà bỏ lơ đi mất đoạn phía sau trong câu nói của người phụ nữ.

_ Anh có biết vì sao ngày ấy, Tường Vy lại rời khỏi anh không? – Thay vì trả lời câu hỏi của anh, người phụ nữ lại đặt cho anh câu hỏi khác, hóc búa hơn rất nhiều. Thấy anh trầm mặc, cô ta tiếp lời – Cô ấy là một cô gái yếu đuối, phải nói là cực kì yếu đuối. Sự tan vỡ trong hôn nhân của ba mẹ khiến Tường Vy sợ hãi việc mở lòng mình. Nhưng rồi anh đã đến. Có lẽ anh không biết, cô ấy đã nói với tôi về anh, rất nhiều. Chỉ bấy nhiêu, tôi cũng hiểu cô ấy yêu anh như thế nào. Anh còn nhớ khoảng thời gian hai người bên nhau rồi chia xa chứ? – Cô ta bất chợt hỏi khiến anh giật mình

_ Là khoảng thời gian tôi vừa tốt nghiệp, đang tìm việc làm. – Anh trả lời gần như lập tức, không hề nghĩ ngợi. Đó là khoảng thời gian đầy nụ cười mà cũng lắm nước mắt.

_ Thời điểm hai người chia tay là lúc ba Tường Vy phải vào tù vì tội lừa đảo. Trước khi cô ấy nghĩ đến chuyện có nên cho anh biết hay không thì mẹ anh đã đến năn nỉ cô ấy rời khỏi anh. Đừng trách mẹ anh. Bất kì người mẹ nào trong trường hợp ấy cũng làm thế. Bà chỉ là lo cho con đường tương lai của anh thôi.

_ Cô ấy… là vì thế nên mới ra đi. Tại sao? – Anh nghẹn đi. Tại sao lại không hề cho anh biết. Cô cao thượng để biến anh thành kẻ khốn nạn nhất trên thế gian này. Bao năm qua anh đã trách, trách một người vì anh mà tự nguyện gánh lấy tất cả nỗi đau.

_ Rời khỏi anh, ba bị tù tội, bạn bè không một ai bên cạnh, cuộc sống của cô ấy trong những năm đó, có lẽ anh cũng hiểu được. Tường Vy đã khóc nức nở với tôi qua điện thoại trong đêm gặp lại anh sau nhiều năm xa nhau như thế. Và sau đêm ấy, đêm nào cô ấy cũng ngồi đợi ở đấy, chỉ với một mong muốn duy nhất: được thấy anh.

Lần ấy, cô bị ngất do nhiễm lạnh là cũng vì anh?

_ Làm ơn, hãy nói cho tôi biết, cô ấy giờ ở đâu? – Anh khẩn thiết lên tiếng. Cõi lòng anh chết lặng khi nghĩ về tất cả những gì đã qua, về nụ cười, những giọt nước mặn đắng nơi khóe môi, những yêu thương và cả sự hận thù trong đau đớn.

-CÔ.ẤY.MẤT.RỒI…

Có một người yêu em như thế

Bốn chữ ấy khiến căn phòng bỗng chốc trở nên lặng như tờ. Dường như ngoại trừ tiếng “Xoảng” vỡ tan của cốc coffee ấm thì không còn bất cứ một âm thanh nào khác.Cơn run rẩy từ lồng ngực tỏa ra khiến anh không kiềm chế nổi mình, môi mấp máy không thể nói nên lời. Nỗi đau tựa hồ như những con sóng cả dữ dội tràn lên rồi nhấn chìm tất cả. Thế giới quanh anh lặng ngắt, không một tiếng động, không một âm thanh. Trước mắt chỉ còn lại một mảng đau thương trắng xóa.

Chênh vênh… Lao đao…

Mong manh biết mấy giọt tình cô lẻ…


Biển vỗ bờ từng con sóng lớn vào bờ, rì rầm ru hời một giấc mơ vĩnh cửu. Chút mặn mòi nhuộm cả vùng không gian rộng lớn, len lỏi trong từng hơi thở. Trước biển lớn bao la, anh thấy lòng mình yên ắng lạ thường.

Gió cuộn mình, ngạo nghễ ngao du trên nền trời xanh màu hi vọng…

“Ngày ấy, khi phát hiện mình mắc căn bênh quái ác đó, cô ấy đã tới tìm anh. Có lẽ, với Tường Vy, gặp được anh chính là sự xoa dịu tốt nhất. Tôi cứ ngỡ, hai người sẽ lại bên nhau, nhưng thật không ngờ cô nàng ngốc nghếch ấy… Cho đến khi tôi tìm được cô ấy, thì bụng Tường Vy đã lớn lắm rồi. Cô ấy sống chết giữ lại đứa bé, chỉ bởi vì nó là con anh. Cô ấy chấp nhận bỏ qua mình để cứu lấy bé con…”

Giọng nói ngập nước mắt của người phụ nữ ấy lại vang vọng trong tâm trí anh. Cho đến lúc này, anh vẫn còn nhớ như in ngày ấy, bàn tay mình đã run rẩy thế nào khi lật từng trang giấy trong cuốn nhật kí với nét chữ mềm của người con gái mình yêu thương.
“Sự xuất hiện của tôi trên cuộc đời này, vốn là sai lầm. Nhưng tất cả những gì tôi đã có với anh lại luôn luôn đúng đắn…”

Dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ đã khiến anh đã bật khóc, nức nở như một đứa trẻ, gào lên như một tên điên trước đôi mắt cảm thông của người phụ nữ cùng vẻ ngơ ngác ngập tràn trong đôi mắt tròn của con.

“Tường Vy à, em nói đi, giờ ai có thể trả em lại cho anh?”

_ Ba ơi!

Giọng nói non nớt của con kéo anh ra khỏi những hoài niệm cũ kĩ. Anh quay sang nhìn con, rồi cúi người xuống cho ngang tầm với con…

_ Ba lại nhớ mẹ phải không?

_ Ừ! – Anh không biết nói gì hơn.

_ Con cũng nhớ, nhưng con đã hứa với mẹ sẽ không khóc, vì vậy ba cũng thế nhé! – Cô bé đưa đôi tay bé nhỏ lên lau đi dòng nước vừa tuôn rơi trên khóe mi anh.

Anh ôm con, vòng tay to lớn chất chứa bao yêu thương…

_ Ba hứa! 

Anh khẽ đứng dậy, siết lấy bàn tay bé nhỏ, non mềm ấy, đôi mắt hướng cái nhìn xa xăm ra biển lớn…

“Vợ, hãy cho anh gọi em là thế nhé, Tường Vy. Anh hứa, hôm nay sẽ là lần cuối cùng anh cho phép mình yếu đuối. Ngày mai, anh sẽ cố gắng sống trọn vẹn, cố gắng sống cả quãng đời em bỏ lại, sẽ chăm sóc thật tốt cho bé con. Nơi xa ấy, em có nhìn thấy anh và con không? Hãy luôn ở bên cạnh bố con anh, vợ nhé! Anh yêu em, rất… rất nhiều”

Tiếng sóng rào rạt vỗ bờ át đi cả lời anh nói, nhưng anh biết, sóng sẽ thay anh chuyển đến cô lời yêu thương tha thiết nhất…

-- The End --

2h50, Nha Trang ngày biển lặng
  • Diên Vỹ

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Diên Vỹ

Khi sống cùng câu chữ, tôi nhận ra nhiều nhân cách khác của chính mình: Mộc hơn, dịu hơn nhưng cũng không kém phần cuồng dã và hoang hoải...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top