Em đã trở về rồi
2014-12-08 01:00
Tác giả:
Diên Vỹ
Rồi em sẽ lại yêu
Nồng nàn và bỏng cháy
Như ngày đầu tiên ấy...
Tơ vương.
Từng cơn sóng lớn dạt dào vỗ vào bờ, trắng xóa nhạt nhòa. Những vụn nước li ti hòa trong khí trời, theo từng cơn gió buốt lan đi khắp nơi, vương lại trên mái tóc mềm đôi ba giọt lơi lả. Dẫu có rầm rì vỗ sóng, dẫu có cuồn cuộn ào ạt thì biển lúc sớm thế này vẫn tạo cho con người ta cảm giác bình yên đến lạ.
Cô thừ người, lặng ngắm cơn chuyển mình của đất trời, mong mỏi một chút bình yên kia sẽ làm ấm được cõi lòng cô, dẫu chỉ một chút thôi cũng được. Cô để mặc những sợ tóc đang tán loạn vì đua cùng gió, mải mê chìm vào khoảng lặng của riêng mình. Quả thật, không gì đáng sợ bằng thời gian. Tất cả đã qua, tựa như cái chớp mắt, mơ hồ như một giấc mộng đêm hè, để rồi khi tỉnh giấc vẫn không thể nào thoát khỏi hai bờ thực hư.
Chênh vênh quá! Đau quá!
Cũng may, hai cảm giác chân thật ấy vẫn còn sót lại để cô biết rằng, thì ra tất cả đều là thật, chẳng có gì là mộng là ảo cả. Tại nơi đây, anh đã nói lời yêu cô. Tình yêu khi ấy trinh nguyên đến nỗi trong cô đó gần như trở thành tín ngưỡng, khiến cô chấp niệm quá sâu, để rồi giờ đây, khi con tim đã chằng chịt vết thương mà vẫn chẳng đành lòng để buông. Rồi cũng chính tại nơi đây, anh cầu hôn cô. Bao nỗi niềm khi ấy, chẳng điều gì có thể tả xiết. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng ngỡ rằng mình có cả thế giới trong vòng ôm. Vậy mà, tất cả lại không một dấu vết mà tan biến. Một vết cắt quá ngọt, một vết thương quá sâu nhưng chẳng thể nào rỉ máu.

Cô đã đi qua bao ngày không anh, hoang mang trong vô tận, day dứt trong nghẹn ngào chỉ bởi câu nói “Không còn thích hợp để ở bên nhau”. Cô khẽ cười. Không thích hợp? Với hai con người đã bên nhau ngần ấy năm? Với hai con người mà tình yêu, người yêu đã trở nên thân thuộc thì há chăng cái “không thích hợp” lại trở thành cái cớ đáng để sỉ vả nhất. Ấy vậy mà họ vẫn xa nhau, bởi cái lí do gượng gạo đến như thế.
Ngay lúc này, cô vẫn cần anh, không phải cần cái tình yêu đã khiến cô chênh chao trong suốt bao nhiêu năm đã qua, mà cô cần một lời sau cuối để hóa giải tất cả. Hay nói đúng hơn, cô cần cho mình một lí do để dừng lại, để con tim không còn phải mệt nhoài trượt dài trong hoang hoải như thế này. Cô đã yêu anh, một tình yêu đầy ắp và vẹn tròn. Vì vậy, nếu buộc phải ra đi, cô cũng chỉ có thể chấp nhận một lí do đủ đầy để yêu thương ấy không trở nên vô nghĩa.
Bóc trần.
Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đơn bạc trước biển, Quân khẽ lắc đầu, thở dài. Từ ngày cả hai quen biết nhau đến nay, gần như ngày nào anh cũng thấy cô đứng tại nơi này, đợi chờ một người mà cô đã từng bảo rằng “đó là người duy nhất có thể khiến em thôi vật vờ thế này”. Quân không biết người đàn ông ấy là ai, giữa họ đã từng có những gì, chỉ biết rằng cô yêu người đàn ông ấy, yêu đến mức bỏ quên cả bản thân mình. Cô nói rằng mình hận anh ta, hận người đàn ông bội bạc ấy mà quên mất một điều rằng, chỉ vì còn quá yêu nên hận mới đậm sâu như thế.
Quân đi về phía cô, giúp cô choàng thêm áo khoác.
- Anh xem kìa, phải chi lúc nào biển cũng bình yên như thế này thì tốt quá! – Cô không quay lại nhưng vẫn biết anh đến, như bao lần vẫn thế.
- Biển vẫn có linh hồn, vì thế không thể lúc nào lặng yên như thế này được. Phải có cả giận dữ nữa. – Quân hướng theo ánh nhìn của cô, nhẹ nhàng phản bác.
- Phải rồi. – Cô thoáng thở dài.
- Vậy em có linh hồn không?
Quân bất chợt đặt câu hỏi không đầu không cuối nhưng biết rằng cô hoàn toàn có thể hiểu được. Cô thoáng ngẩn người rồi quay sang nhìn anh, đôi mắt trong suốt nhưng lại trống rỗng. Cô lại lựa chọn cách lặng yên, nhưng có khác chăng, lần này tâm trí cô thực sự đang xoay vần với câu hỏi ấy. Cô có linh hồn, hiển nhiên phải thế. Chỉ là, nó đang mệt mỏi, quá kiệt sức mà thôi. Cô cũng đã quên mất lần cuối cùng cô thực sự cười là khi nào. Quả thật, cô đã bỏ quên bản thân mình quá lâu.
Cô giật mình khi Quân bất chợt cúi người. Chỉ thấy anh vốc vào tay mình một nắm cát thật đầy rồi siết chặt. Lần này thì cô đành thua, chẳng thể nào hiểu nỗi anh đang làm gì.
- Ngày cậu ta đi, tình yêu trong em vẫn vẹn nguyên như thế này. Thế rồi, tháng năm qua đi... – Vừa nói Quân vừa siết chặt nắm cát trong tay mình. Những hạt cát nhanh chóng chảy dài, trượt ra khỏi kẽ tay anh, nhanh đến nỗi chỉ thoáng chốc thôi mà chỉ còn non nửa. – Yêu thương vơi dần đi, rồi hận thù cũng nhẹ nhàng rời khỏi. Tất cả những gì em còn lại lúc này chỉ có bấy nhiêu. Em biết đó là gì không? – Anh xòe bàn tay chỉ còn một ít cát.
Cô khẽ lắc đầu, vẫn không thể nào hiểu được những gì anh đang làm.
- Là không cam tâm.

Hoang mang.
Cô sửng sốt, nhìn anh bằng đôi đồng tử giãn hết cỡ. Cô cảm giác như có một khoảng hư không đang lớn dần, càng lúc càng lớn đến nỗi chèn ép cả lồng ngực, khiến cô chẳng thể nào thở nỗi. Những suy nghĩ tưởng chừng đã ngủ vùi bao năm qua giờ bất chợt lại trỗi dậy, vùng vẫy như muốn phá kén để chui ra. Không, hoàn toàn không phải như những gì Quân đang nói. Nếu quả thật là như thế, vậy cô còn điều gì đển mà vin vào đây?
Bàn tay siết chặt đến nỗi những móng tay đâm vào đau nhói. Cô bước đi vội vàng, rời khỏi chỗ ấy như chạy.
Trở về shop cafe nhỏ của mình, cô mệt mỏi ngồi vào một góc khuất, cả người như mất đi tất cả sức lực. Cô nhìn Quân đang đi sang đường, những hạt nắng sớm đậu vào tóc anh lấp lánh. Anh bước vào, tự nhiên đi về phía pha chế. Quân lấy một cafe đen không đường cho cô và một tách sữa cho mình. Quả thật, Quân không mặn mà mấy với thức uống đen ngòm ấy. Vì thế, việc anh thường xuyên tới nơi đây – một nơi mà đâu đâu cũng thoang thoảng hương thơm của thức uống ấy cũng chỉ vì một lẽ.
Đặt tách cafe xuống bàn, Quân đưa tay cầm lấy bàn tay lạnh ngắt kia áp vào tách khi thấy cô chẳng mảy may để ý tới. Cô rời mắt khỏi những hoa văn đơn điệu của gạch lát đường, nhìn sang Quân rồi đến thức uống của hai người.
- Anh ấy là cafe đen, trầm tĩnh, ít nói, nhìn vào tưởng xa lạ nhưng thực chất lại rất hiền. – Cô đẩy tách cafe ra giữa bàn rồi với tay kéo luôn ly sữa của Quân. – Em ngày ấy chẳng khác màu trắng này là bao. Rồi cả hai ở bên nhau, bình yên và hòa hợp đến kì lạ, như hai thức uống này hòa trộn vào nhau, tuy hương vị đã không còn đậm đà như ban đầu nhưng lại tinh tế hơn rất nhiều, cả về màu sắc lẫn hương vị.
Cô nói rồi đẩy đến trước mặt anh hai tách nước nâu sẫm.
Quân vẫn lặng yên nhìn cô, không biết nên vui hay buồn về những điều cô vừa nói. Vui vì ít nhất cô đã chịu mở lòng cùng anh, buồn vì những gì người ấy để lại trong cô là quá sâu đậm.
- Quân... anh không mệt mỏi sao? – Lần đầu tiên cô cho phép mình chấp nhận những cảm xúc của anh. Cô biết, bản thân đã dung túng cho lòng ích kỉ quá lâu rồi.
Đôi mắt Quân thoáng vẻ ngạc nhiên nhưng rất nhanh anh đã mỉm cười trả lời cô.
- Mệt mỏi chứ! Anh cũng là người kia mà. Cơ mà, nếu không thế này, sẽ càng mệt mỏi hơn nữa.
- Đáng không anh?
- Đáng và không đáng, có thể dùng lời để nói sao. Nếu bây giờ anh bảo tất cả những điều em đang làm là không đáng, em có dừng lại không?
Cô nhẹ lắc đầu, lại hướng ánh nhìn xa xăm ra biển.
- Có khách vào rồi! Em sẽ lấy một ly sữa khác cho anh. – Cô nhẹ nhàng rời đi, trên môi lại ẩn hiện nụ cười công thức quen thuộc.
Vụn vỡ.
Chiều muộn một ngày đông buốt, bỗng dưng cô muốn cùng anh đến một nơi. Quân đưa cô đến nơi ấy, chỉ thấy cô nhẹ nhàng khoác tay anh rồi bước đến đối diện với cặp cô dâu chú rể đang tất bật chào khách. Dẫu khi ấy, xung quanh vẫn nhộn nhịp nói cười, nhưng Quân có cảm giác bầu không khí bất giác trở nên bưng bít đến khó thở. Nhìn ánh mắt tuyệt vọng đến tang thương của cô, anh chợt hiểu rằng, người khoác chiếc áo chú rể kia chính là người cô vẫn một mực đợi chờ.
Bàn tay cô siết chặt lấy cánh tay anh, cố nén run rẩy để khiến chính mình trở nên bình thản. Anh nghe tiếng cô nói, giọng mềm mại nhưng lại sắc đến lạnh người…
- Cảm ơn anh! Vì một lí do hoàn hảo như thế này.
Quân thấy đôi chân cậu ta thoáng loạng choạng khi cô xoay người rời đi, thấy lồng ngực không ngừng phập phồng sau làn áo vest dày cộm vì khó thở và… thấy cả giọt nước mắt đang cố kìm lại trong cơn nghẹn thắt. Nếu đã đau như thế, thì tội gì lại buông tay nhau?
- Anh gì ơi? – Cậu ta vội kêu lên khi thấy Quân có ý định rời đi. – Anh là bạn trai cô ấy?
Quân yên lặng, đang suy xét cho việc có nên trả lời cho câu hỏi tạm thời vẫn chưa rõ ràng này hay không. Thế nhưng, hình như cậu ta lại mặc định rằng im lặng đồng nghĩa với “Đúng” nên lại vội vã tiếp lời…
- Có thể cho tôi một ít thời gian được không?
Quân kéo từng bước chân nặng nhọc trên con đường khuya vắng lặng. Quá nhiều điều xảy đến trong một ngày khiến bản thân anh trở nên chếnh choáng. Anh muốn suy nghĩ mọi thứ thật kĩ càng, muốn bóc tách từng lớp của sự việc để mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, vậy mà vẫn không thể được. Sự thật ấy, với bản thân anh đã quá khó khăn để chấp nhận, thử nghĩ nếu là cô thì sẽ ra sao?
Quân đến shop cafe thay vì nhà cô bởi anh biết cô đang ở đấy, lại một mình, lặng lẽ chống chọi với nỗi đau. Cô ngước lên ngay khi anh vừa bước vào nhưng ánh nhìn ấy lại chẳng hề dành cho anh. Cô vẫn đợi, đau đáu niềm hy vọng mong manh…
“Xin anh hãy chăm sóc cô ấy, xin anh hãy chăm sóc… em gái tôi”

Quân vẫn nhớ dòng nước mắt len qua kẽ tay, lặng lẽ rơi xuống, thấm đẫm rồi mất hút trên chiếc sofa tối màu khi cậu ta thốt nên câu ấy. Một thời trăng hoa của cha đã khiến những đứa con như câu ta, như cô phải chịu tội. Lỗi lầm của thế hệ trước, cớ gì giờ đây phải bắt họ gánh lấy? Anh nhận ra, mình đồng cảm với cậu ta, đồng cảm với nỗi đau mê mải ấy thay vì trách cứ.
Và… cũng bất giác, anh cảm ơn Thượng đế khi đã cho sự thật phơi bày như thế này. Nếu mọi chuyện đi quá xa, có lẽ, đó không còn là nỗi đau của riêng hai người họ.
- Đừng dậy nào em! – Quân đưa tay kéo cô ra khỏi góc nhỏ của mình.
Cô nhìn anh, mệt mỏi đến chẳng thể nói nên lời.
- Cùng anh làm một mẻ bánh. – Nói rồi anh kéo cô vào bếp.
Một mẻ bánh? Vào đêm hôm khuya khoắt như thế này? Cô có cảm giác người điên lúc này chẳng phải bản thân mình.
Quân không đùa, anh quyết định làm một mẻ bánh là thật. Cô đứng bên lặng lẽ làm những việc anh yêu cầu. Thực sự, cô đã quá mệt mỏi cho những nghĩ suy vào lúc này. Cô đều tay đánh trứng giúp anh, đánh đến khi anh phải đưa tay ngăn lại, cô giúp anh nhào bột, nhào đến lúc bột trở nên nhuyễn nhừ. Cô đang làm rất tốt phải không, cô… vẫn ổn kia mà?
- Lại đây nào! – Quân đưa tay vẫy cô khi anh đang đứng trước lò nướng. – Nhìn xem, bánh đang như thế nào?
- …
- Trả lời anh! Nói đi em.
Cô lặng nhìn những mẻ bánh đang dần bung nở dưới sức nóng của lò nướng. Bỗng dung, cô muốn khóc.
- Bánh đang đau đớn, đang oằn mình chống chọi với nỗi đau để trở nên đẹp đẽ và “chín muồi” nhất. Bánh đang trưởng thành, vượt qua nỗi đau để trưởng thành. – Cô lên tiếng, giọng nói khan hẳn đi vì cổ họng khô khốc.
Quân yên lặng, biết rằng mình đã thành công. Ít ra, cô đã chịu đưa chân ra bước vào nỗi đau của chính mình. Bước qua rồi sẽ nguôi ngoai.
- Quân, em đã chờ đợi gì vậy anh. Hình như, em đã sai ở đâu đó mất rồi. Người ấy cưới, nhưng em chỉ có thể biết điều đó qua lời nói vô tình của bạn. Không một ai nói cho em biết, mình đã sai tại nơi nào… Không một ai…
Quân đưa tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nâu mượt. Khóc đi em, khóc cho thỏa rồi đứng dậy. Con người ta sẽ đáng thương đến mức nào nếu cứ mãi quẩn quanh trong nỗi đau của chính mình. Em mặc định, nỗi đau này chỉ mình em hiểu mà quên mất rằng, biết đâu được vẫn có người mong mỏi cho em mượn bờ vai. Mạnh mẽ không xấu, nhưng mạnh mẽ đến mức cố chấp thì sẽ gánh lấy tổn thương.
Bình yên.
Cô nói rằng cô sẽ đi. Quân chỉ nhìn cô mỉm cười, dường như phương án ấy đúng với những gì anh đã dự đoán. Nhưng, hơn cả thế, anh muốn cho cô thời gian để những vết thương ấy trở nên nhẹ nhàng hơn.
Anh đã giữ lời hứa với cậu ấy, chôn sâu bí mật giữa họ. Nếu có thể, cả hai đều mong cô sẽ an yên mà bước tiếp trên quãng đường hẵng còn rất dài phía trước, mà không phải nhọc lòng về những sự thật vốn từ đầu đã là nghiệt ngã.
Có tiếng tin nhắn đến. Quân mở ra, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc dịu dàng.
“Ông chủ tạm thời, shop cafe của em vẫn tốt phải không anh?”. Kèm theo đó là bức hình cô đang nở nụ cười bên cạnh Nhà thờ Đức Bà. Cô là thế, chẳng có tin nhắn nào cô đề cập đến việc mình đang vi vu tại nơi nào, có khỏe hay không, cũng chẳng màng tới việc hỏi han anh. Mấy chục tin nhắn cô gửi cũng chỉ có một nội dung duy nhất. Nhưng Quân hiểu, cô muốn gửi đến anh, là những bức hình kia. Bởi vì, chỉ cần nhìn nụ cười ấy, anh có thể biết được liệu cô có ổn hay không.
Từ lấp lánh ngấn lệ đến nhàn nhạt ưu thương rồi ngày qua ngày lại trở nên rạng rỡ. Những nơi ban đầu cô đặt chân đến đều là những nơi cô đã từng có với cậu ta bao nhiêu hồi ức. Nhưng rồi sau đó, mọi thứ lại trở nên nhẹ nhàng hơn, ngay cả nụ cười của cô cũng thế.
Nhìn những bức ảnh về cô giăng đầy cả một góc phòng, anh mỉm cười, phải chăng đã đến lúc nên dừng lại rồi?
“Đã mỏi chân chưa nhóc?” Lần đầu tiên Quân có ý thúc giục cô như thế. Ừ thì, hơn cả thế, anh đã nhớ cô đến mức vượt qua cả ngưỡng giới hạn rồi. Nếu cô không trở về nữa, anh sẽ đóng mốc với cô đơn mất.
...

Gió lạnh tràn về, mỗi lúc một dày hơn. Phố biển ngập trong những đợt lạnh buốt người. Có tiếng chuông gió vang lên khi cửa được mở ra. Quân ngạc nhiên, đã hết giờ mở cửa rồi kia mà. Anh hướng ra cửa, mỉm cười khi thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang bước vào, không ngừng xoa tay cho đỡ lạnh. Quân đứng dậy, kéo vội cục bông nhỏ ấy vào trong, không quên kèm theo câu trách móc dịu dàng...
- Vào nhanh lên, lạnh lắm phải không? Cappuccino nóng nhé!
Cô mỉm cười nhìn bóng anh dần khuất sau quầy pha chế, cảm giác ấm áp dần thay thế cơn lạnh căm vừa rồi. Quân đón cô, bình thản và êm ái, tựa như chưa từng có những ngày xa cách để rong ruổi, tựa như giữa hai người họ chưa từng tồn tại những tổn thương đã qua. Quân đón cô, bằng vòng tay rộng ấm và bao dung nhất.
Cô theo sau bước chân anh, đưa tay vòng qua hông Quân, siết chặt anh bằng cái ôm nhỏ bé.
- Quân, em trở về rồi!
Lời thủ thỉ mềm mại như một sợi tơ bóng, nhẹ nhàng từng vòng, từng vòng siết chặt trái tim anh, khiến nó trở nên thổn thức như những ngày đầu biết yêu. Ừ thì, em đã trở về rồi...
- Diên Vỹ
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.











