Có anh chờ
2017-11-09 01:19
Tác giả:
Tôi cúi xuống nhìn anh đang say ngủ, đầu gác lên chân tôi, nghĩ mình sẽ vươn mấy ngón tay ra chạm lên hàng lông mày, sống mũi hay đôi môi ấy như trong phim Hàn tôi thường xem, nhưng biết anh rất dễ bị đánh thức, nên tôi chỉ lặng lẽ nhìn. Bên ngoài cửa nắng vẫn nhảy múa, gió vẫn liu riu, ti vi vẫn đang phát tiếng Hàn rổn rảng từ bộ phim tôi mở và kéo anh xem cùng. Ừ thì, trăng thanh gió mát, gối lại êm, thảo nào mà có người ngủ ngon lành.
Anh chả giống mẫu hình lý tưởng của tôi một tẹo nào. Tôi là một đứa ham hình thức mặc dù nhận thức được điều đó là không đúng, vả lại tôi cũng chẳng phải hoa hậu hot girl gì, nhưng ai yêu cái đẹp thì dễ bị cuốn hút bởi cái đẹp, người ta bảo thế. Anh thì không đẹp. Tôi thích trai trẻ vì thường họ sẽ có gu nói chuyện hợp với tôi, tôi không còn trẻ nhưng tâm hồn thì luôn trẻ. Anh lớn hơn tôi những 6 tuổi, và tất nhiên rồi, có những khi tôi đùa anh không hiểu. Tôi mong ước tìm được người đàn ông có niềm đam mê cháy bỏng để tôi bị cuốn hút theo anh, người ta nói đàn ông đẹp nhất khi làm việc với đam mê mà. Anh làm cùng công ty tôi, làm việc rất chăm chỉ và tỉ mẩn nhưng chẳng có đam mê gì cụ thể, anh chỉ là người đàn ông giản dị luôn muốn được nỗ lực cho gia đình nhỏ của riêng mình. Tôi như thế này, còn anh rất như thế kia.

Trước khi ở bên anh tôi như con ngựa bất kham, 1 tuần 7 ngày có 5 ngày đi làm, đi chơi hết 6 buổi tối. Tôi bận rộn gặp bạn này bạn kia, tâm sự hàn huyên suốt cả buối tối, vậy mà đêm về thấy lòng vẫn trống rỗng, tôi lại kiếm ai đó online nói chuyện phím cho quên sự đời. Giờ đây mỗi ngày đi làm xong tôi đều ngoan ngoãn về nhà, nhấm nháp bữa tối có khi anh nấu, có khi tôi nấu, hoặc cả hai chúng tôi cùng nấu, nghe Min hát “Tình yêu là những dịu êm từng đêm mình cùng ăn tối và nghe mưa rơi”. Cuối tuần mới là lúc tôi sửa soạn lộng lẫy, váy bồng bềnh bông tai lấp lánh má hồng hào đi giày cao để…đi gặp cô bạn thân.
Lần đầu tiên tôi điệu đà khi gặp nó, nó tròn mắt: “Sao bữa này mày lồng lộn quá vậy?”, tôi cười, nói còn có dịp nào trong tuần để lồng lộn nữa sao. Người ta đi với trai thì cố gắng đẹp nhất, còn tôi chỉ cố gắng thoải mái là chính mình nhất. Còn nhớ có một bữa tôi đi cà phê với cô bạn khá thân khác, tôi nói “Dạo này tao không đi chơi nhiều nữa rồi mày, tao cảm thấy về nhà gặp anh Đ là đủ rồi” thế là nó nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi, kiểu không thể tin nổi còn tôi chỉ nhe răng cười trừ, cũng tự hỏi bản thân từ khi nào mình đã khác xưa quá rồi.

Không biết có ai có cảm giác giống tôi không, nhưng từ khi quen anh tôi luôn cảm thấy rất bình tâm, điều mà chưa ai mang lại được cho tôi. Bất cứ khi nào lâm vào hoàn cảnh hơi đáng sợ một chút, dù biết anh không thể chạy đến bên tôi ngay lập tức, nhưng tôi vẫn thấy an tâm hơn hẳn, vì tôi biết tôi luôn có anh, người đàn ông giống hệt bài hát của Đông Nhi “…luôn thương yêu và luôn chở che, luôn luôn trầm ngâm vỗ về và lắng nghe em…”, một người mà nhờ có anh tôi mới thấy câu nói “Đối với thế giới bạn chỉ là một người, nhưng với ai đó bạn là cả một thế giới” không thể đúng hơn được nữa.
Có câu nói rằng cuộc đời của mỗi con người đều có ba người: người yêu mình nhất, người mình yêu nhất và người đến đúng thời điểm. Đối với tôi, anh là hiện thân của cả người yêu tôi nhất và người đến đúng thời điểm, và tôi cho rằng tôi thật may mắn. Tình yêu của tôi dành cho anh không phải nồng nhiệt và cháy bỏng nhất, nhưng nó là kiểu tình yêu an yên và bền vững. Tôi không chắc mình dùng từ đúng, nhưng nếu ai đã đọc “Ngày xưa có một chuyện tình” của Nguyễn Nhật Ánh thì, tình yêu của tôi dành cho anh cũng giống hệt như tình yêu của Miền dành cho Vinh.
Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc – Anh có thích nước Mỹ không (Tân Di Ổ)
© Mifu – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






