Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyến xe chỉ có một người (Phần 2/2)

2022-07-14 01:30

Tác giả: Phạm Nhật Khôi


blogradio.vn - Thế nhưng bây giờ người ấy bảo buông tay anh rồi. Anh đau lắm! Anh biết cả hai vẫn còn rất thương, thương nhiều nữa là đằng khác. Em bảo với anh là em không muốn mẹ phải buồn nữa, em sẽ lại là cô con gái ngoan ngoãn của mẹ ngày nào, không bao giờ cãi lời mẹ.

***

(Tiếp theo phần 1)

Chúng mình từng nghĩ, nếu như mẹ đồng ý thì mình hạnh phúc biết bao. Anh có tư cách để chăm sóc em nhiều hơn, mỗi lúc nhớ em đều có thể nói chuyện với em bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, và anh cũng có thể ra ngoài đó thăm em nhiều hơn để mình không còn cái cảm giác xa cách này nữa. Nhưng đời không như là mơ em à, hôm đó người anh thương lại khóc nức n, bảo với anh là: “Mẹ giận em rồi, em không biết phải làm sao nữa. Và mẹ còn bảo, nếu như em không chia tay anh thì mẹ cũng không điều trị nữa”... Anh nghe xong, anh như hụt hẫng giữa cái thế giới bao la này vậy, dẫu biết là mình cũng đã nghĩ đến chuyện này có thể xy ra, nhưng sao anh không cố dn lòng được. Lúc đó, anh hỏi em Thế em định thế nào?”, em chỉ trả lời vẻn vẹn một câu thôi, em nói là “Em không muốn mất anh, hay là mình lại giấu mẹ nữa nha anh. Ừ, anh ừ thật chậm rãi,...

Thế là chúng anh vẫn xiết chặt tay nhau đi thêm một đoạn đường. Cũng gần một năm rồi chúng anh thương nhau nhưng vẫn chưa cãi vã nhau lần nào. Anh giành trọn sự ưu tiên và và tình yêu cho em. Anh thương em lắm, đang tuổi xuân nhưng lại chịu biết bao nhiêu là áp lực, em còn phải đi làm thêm để kiếm tiền trị bệnh cho mẹ, tính tình em hiền lắm, ngoan ngoãn, tốt bụng thế nên anh sợ khi đi làm lại bị người ta ăn hiếp. Mỗi tối đến em đều kể anh nghe nhũng việc của ngày bôm nay, kể anh nghe em mệt mỏi thế nào. Có những lần em vừa kể vừa ti thân và khóc, trái tim anh như quặn thắt lại, bảo là thương em nhưng anh chẳng làm gì được cho em cả, cứ mãi để em phải chịu thiệt thòi thế này, anh tệ lắm.

Và cũng từ lúc đó, từ lúc mà mẹ giận em ấy, em gọi điện mẹ cũng không bắt máy, em nhắn tin mẹ cũng không trả lời, mà từ trước đến giờ mẹ chưa bao giờ giận em điều gì cả, vậy mà hôm nay vì anh mà mẹ giận em lâu đến vậy. Anh lấy đi nhiều nước mắt của em lắm, phải không em? Nhưng chúng ta vẫn cố chấp nắm chặt tay và không nghĩ gì đến ngày mai nữa em nhỉ? Chỉ cần được ở bên nhau, một ngày cũng được, một giây cũng được, miễn là mình trân trọng nhau những lúc nào còn có thể.

Và rồi lần tái khám của mẹ cũng đến, cả nhà mình ai cũng hy vọng một kết quả tốt đẹp cho mẹ, mà không, cho tất cả chúng ta, em nhỉ? Hơn 4h sáng em và mẹ phải đi vào viện thật sớm, khám xong cả 2 đều ngồi chờ kết quả trong hồi hộp. Khi về đến nhà, em chỉ bảo với anh một câu vẻn vẹn thôi “kết quả của mẹ xấu đi rồi anh ạ”. Anh biết em thất vọng nhiều lắm, anh biết em thương mẹ nhiều lắm, nên càng thương nhiều thì càng thất vọng và hụt hẫng càng nhiều hơn.

Có lúc em bảo: Tại sao vậy anh, mẹ cả đời tần tảo vì gia đình nhưng tại sao ông trời bất công với mẹ em như thế, sao ông trời nỡ lòng nào cướp mẹ khỏi vòng tay của em mà chưa một ngày nào được sống trong hạnh phúc, tại sao ông trời bất công đến vậy hả anh? Nếu một ngày nào đó không xa, em không còn mẹ nữa thì em biết phải làm sao, em phải làm sao đây hả anh?”, em hỏi anh trong nhũng tiếng khóc xé lòng. Lúc đấy anh chỉ bảo với em là: “Em khóc đi, em khóc đi cho nhẹ lòng, nếu em cảm thấy mệt mỏi quá thì em hãy bỏ hết gánh nặng xuống và ngủ một giấc thật sâu, cho đến khi nào có thể, thì mình đứng dậy đi tiếp nha em. Cuộc đời là thế đấy, vốn vĩ không có công bằng đâu em, mỗi người sinh ra đã được định sẳn một số phận nào đó, chúng ta cố gắng sống tốt thôi, chúng ta cho đi thì sẽ nhận lại một thứ khác, tuy không phải bây giờ, nhưng chắc chắn sẽ có đúng không em? Mình cố gắn trân trọng hiện tại này, biết đâu một ngày nào đó kể cả cái hiện tại nhỏ nhoi này cũng không còn, em nhỉ? Cố lên nha em, em còn có anh, còn có Cu ở nhà, em cũng còn có mẹ. Anh hy vọng một ngày nào đó chúng ta có thể gọi nhau là gia đình, chúng ta ở mãi bên nhau cho dù cái thế giới nghiệt ngã này nó ra sao đi nữa.”

Thế nhưng bây giờ người ấy bảo buông tay anh rồi. Anh đau lắm! Anh biết cả hai vẫn còn rất thương, thương nhiều nữa là đằng khác. Em bảo với anh là em không muốn mẹ phải buồn nữa, em sẽ lại là cô con gái ngoan ngoãn của mẹ ngày nào, không bao giờ cãi lời mẹ. Em bảo chuyện của chúng mình sau này không biết sẽ đi về đâu, em bảo em không muốn người em thương phải đau lòng vì em nữa, em bảo em rời đi thì anh sẽ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng em có biết không, có bao giờ cuộc sống này là dễ dàng, có bao giờ anh thật sự ổn đâu cô ngốc của anh à, chỉ là anh không muốn cho em biết những lo toan của anh để em phải thêm bận lòng, em đau lòng đủ rồi, em cũng chịu đụng đủ rồi, anh không muốn một chút lo lắng nào đặt lên đôi vai nhỏ bé ấy nữa. Và em cũng không biết, em chính là niềm an ủi cuối cùng của anh.

Hôm ấy cô ấy nói lời buông tay anh trong nghẹn ngào và ngập tràn tiếng khóc nức n, cảm giác cô ấy lúc đó đau lắm, anh biết! Cơn đau quặn lên làm cho tiếng khóc cứ tắc nghẹn từng lời, khóc trong ti hờn và tiếc nuối,... Còn anh, anh cũng không muốn khóc đâu, từ lúc lớn lên đến bây giờ, từ lúc cái suy nghĩ trẻ con biến mất anh chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt nào cả, kể cả cái xã hội này có tàn nhẫn với anh thế nào đi nữa. Nhưng mà sao bây giờ nó không nghe lời anh nữa rồi, cứ thế mà nó nhỏ xuống từng giọt, từng đợt một. Anh nhớ, người ta có nói là đừng bao giờ khóc, khóc chỉ làm cho người ấy thêm khó x, chỉ làm thêm đau lòng nhau mà thôi, nhưng anh vẫn không làm được, anh xin lỗi!

Em à, anh lại nhớ em rồi!

Em à, sau này mỗi khi anh tan làm về thì ai ở đó chờ anh về nữa?

Sau này, mỗi khuya ai đắp chăn cho em ngủ?

Sau này không bên nhau, thì mỗi đêm ai lp đầy khoảng trống trong nhau nữa hả em?

Rồi ai đặt những nụ hôn lên môi anh nữa đây, rồi ai sẽ ôm em vào lòng những lúc em yếu lòng nữa. Dẫu chỉ biết là qua màn hình điện thoại nhưng anh biết chúng mình vẫn có thể cảm nhận được sự ấm áp đó phải không em...?

Và sau này, anh không còn cái cảm giác lo lắng, tất bật chạy quẩn quanh tìm shipper mua thuốc cho em những khi em ốm nữa rồi. Hôm ấy anh gọi cho em xuống lấy những thứ mà anh đã nhờ người mua giúp anh cho em, anh gọi mãi, gọi mãi mà không thấy em bắt máy. Lúc đó anh lo lắm, không phải lo vì người kia chờ đợi em ở dưới cổng, mà là lo cho em sốt ngủ đến chẳng hay chẳng biết gì. Lúc đó trong lòng anh rối bời lên, cho đến khi anh nghe được 2 từ “em đây”, không chỉ thế, còn kèm theo vài từ quát anh nữa chứ, em hư lắm em biết không?

Ngốc à! Sau này không có em thì anh phải làm sao đây! Em đừng cố gồng mình mà ôm chịu một mình như thế có được không em? Hãy để anh chia s những mệt mỏi, những gánh nặng đó cũng em nhé, anh không sợ vất v, anh không sợ con đường chúng mình đi gập ghềnh sỏi đá, anh chỉ sợ trên con đường mình đi không còn bóng dáng của em nữa,... Ngốc à, sao em chỉ biết hy sinh cho người khác thôi, em chỉ biết giành những thứ tốt đẹp nhất cho người em thương yêu thôi, còn em, còn em thì sao cũng được đúng không? Miễn sao là những người em thương yêu không phải chịu những tổn thương nào nữa.

Nhưng em biết không? Em thương anh, em không muốn anh phải khổ, em không muốn anh vì em mà phải đau lòng,... nhưng em có bao giờ nghĩ, anh thương em nhiều thế nào, em có bao giờ nghĩ anh cũng như em, cũng muốn người mình thương yêu không chịu bất kì tổn thương nào cả. Mình thương mình mới chấp nhận hy sinh đúng không em? Vậy sao em không để anh làm điều đó, mẹ em bảo không cho phép chúng mình là vì yêu xa, nhưng anh đã bao lần bảo với em là anh ra đó với em nhé, cho anh được chăm sóc em, và mình cùng nhau chăm sóc mẹ,... anh biết ra đó thì sự nghiệp của anh nó sẽ không còn vẹn nguyên nữa, anh cũng thừa biết lúc đó sẽ chăm cho em không được tốt như bây giờ, vì anh biết Hà Nội phồn hoa đâu phải kiếm việc làm là dễ đúng không em? nhưng anh sẽ cố gắng, cố gắng nhất khi anh có thể, miễn là mình đủ thương, thì mình vẫn hy sinh được tất cả em à. Ngốc à! Em quan trọng hơn cả bản thân anh nữa đấy, em biết không? Và anh đã bao giờ, cho phép em rời khỏi vòng tay của anh đâu. Có khi nào, anh ngừng thương em đâu. Anh vẫn ở đây, vòng tay anh vẫn luôn ở đây, ở bên em, mãi mãi sẽ ở bên em, câu nói này sẽ không hết hạn em đâu nhỉ, cho đến khi anh không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Còn bây giờ, anh chỉ biết ước là, mọi sự tàn nhẫn trên thế giới này cứ nhắm vào một mình anh mà vùi dập, anh chẳng sau đâu, anh có thể chịu được mà. Nhưng khi sự tàn nhẫn của cuộc sống này nó thỏa mãn rồi ấy, thì xin nó hãy dịu dàng với người con gái anh thương một chút, cô ấy mệt mỏi lắm rồi....

Anh thương em! Mình còn rất nhiều ước mơ cùng nhau nữa phải không em? Một tương lai, những ngôi nhà và những đứa trẻ. Em à! Thế anh tạm gác lại đấy nhé, anh chỉ muốn cùng em thưc hiện những điều mơ ước đó, anh không muốn một người nào khác lấy đi những ước mơ mà chúng mình cố gắng gầy dựng cho những năm tháng qua. Anh sẽ tạm gác lại đấy, đợi em đến lúc bình yên thì anh sẽ dắt tay em đi hết quãng đường còn lại.

Thương một người thật khó đúng không em?

Em à! Anh viết cho em đến đây thôi, anh chỉ muốn em biết rằng, những ngày qua anh nhớ em lắm. Anh nhớ em vô bờ. Anh chỉ muốn em biết là em mãi mãi ngự trị trong trái tim anh, tình yêu này là của em, nó sẽ mãi mãi là của em.

Em à! Không còn anh ở bên nữa, em cố gắng chăm sóc mình nhé, đừng để phải thiệt thòi đấy. Em cũng đừng cố chịu đựng nhiều nữa đấy, còn phải nhớ ngủ sớm nữa, nghe chưa???

Anh viết cho em bao nhiêu thôi, anh không tham lam được em à, vẫn còn rất nhiều bạn muốn nhắn gửi lời yêu thương đến một na của mình lắm.

Cuối lời cho anh gửi lời đến mẹ nhé em, anh chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, lúc nào cũng vui vẻ bên những người mình yêu thương.

Chúc em có những chuỗi ngày an nhiên, thật bình an, hạnh phúc.

Em không phải lo sợ mất anh đâu, dẫu cho thế giới này sụp đổ đi nữa, anh vẫn ở đây thôi, vẫn ở bên em! Thương em! Cô ngốc của anh!

À, mà em có biết tại sao anh đặt tên tựa đề này là như thế không, là vì chuyến xe này chỉ chạy riêng cho một mình em thôi, em xuống bến, thì chuyến xe này sẽ phủ đầy rêu xanh cho đến khi em quay lại. Chuyến xe này, chỉ có hai chúng ta!

(Hết)

© Phạm Nhật Khôi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đừng ai nói câu dừng lại được không? | Radio Tình Yêu

Phạm Nhật Khôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu em nói còn thương anh, thì sao? (Phần 2/2)

Nếu em nói còn thương anh, thì sao? (Phần 2/2)

Rồi khi tỉnh dậy, hi vọng vẫn là ngày hôm qua, vẫn chưa hề có cuộc gặp gỡ nào với tình cũ, trái tim không rung động, càng không đau lòng vì người đã từng bước qua cuộc đời.

Chạy theo lí tưởng là bước đầu của thành công

Chạy theo lí tưởng là bước đầu của thành công

Sẽ không bao giờ là muộn với một người biết đứng dậy và bền bỉ chạy theo lý tưởng sống của mình.

4 bài học làm thay đổi cuộc đời tỷ phú Warren Buffett: Người nhận ra sớm thì dễ thành công

4 bài học làm thay đổi cuộc đời tỷ phú Warren Buffett: Người nhận ra sớm thì dễ thành công

Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của Dale Carnegie - Joe Hart - đã chia sẻ về 4 bài học quan trọng nhất để trở thành người giao tiếp tốt hơn. Đây cũng là những bài học đã thay đổi cuộc đời Buffett.

Điều thú vị nào sẽ đến với các cung hoàng đạo trong tháng 8

Điều thú vị nào sẽ đến với các cung hoàng đạo trong tháng 8

Bạn có biết, sự chuyển động và phối hợp của các hành tinh mang lại những nguồn năng lượng và thông điệp khác nhau cho các cung hoàng đạo? Trong tháng 8, những chuyển động kỳ thú của vũ trụ sẽ mang đến điều bất ngờ nào cho bạn?

Cuộc sống quá mệt mỏi thì hãy xin phép nghỉ ngơi

Cuộc sống quá mệt mỏi thì hãy xin phép nghỉ ngơi

Nghỉ ngơi một chút không phải là từ bỏ, cũng không phải trì trệ, mà là giúp bản thân phục hồi và tiếp nạp năng lượng cho bước chân về sau vững chắc hơn.

Chúng ta bây giờ là hai người xa lạ

Chúng ta bây giờ là hai người xa lạ

Anh xa, em cách, nhưng xin hãy nhớ tên nhau Không lưu luyến, không mặn nồng, không thương nhớ Như hai người xa lạ đã từng quen.

Em và anh ngày tháng mai này sẽ cùng nhìn về biển

Em và anh ngày tháng mai này sẽ cùng nhìn về biển

Em và anh của ngày tháng mai này Ta sẽ yêu và mãi yêu nhau trọn vẹn trong những lần nắm tay Cùng nhìn về hướng biển.

'Sức mạnh của sự trầm lắng': Tạo ra sự khác biệt theo cách của người hướng nội

'Sức mạnh của sự trầm lắng': Tạo ra sự khác biệt theo cách của người hướng nội

"Làm thế nào để người hướng nội có thể làm nên điều khác biệt mà vẫn là chính mình?" - Nỗi tò mò này đã thúc đẩy tiến sĩ, tác giả Jennifer Kahnweiler bắt đầu thực hiện cuốn sách "Sức mạnh của sự trầm lắng".

Sự khác biệt về tình yêu thương

Sự khác biệt về tình yêu thương

Cuộc đời trớ trêu hơn ta tưởng, có phải chăng ta nên mở lòng ra hơn để đón nhận những nốt nhạc lạ trong cuộc đời, đón nhận những gì khác ta, bởi vì họ cũng tốt đẹp, họ cũng xứng đáng được yêu thương.

Nếu em nói còn thương anh thì sao? (Phần 1/2)

Nếu em nói còn thương anh thì sao? (Phần 1/2)

Anh tiễn tôi về một đoạn đường, tay vẫn nắm chặt tay tôi như sợ sau này vĩnh viên không được nắm nữa, tôi im lặng, hơn ai hết cả hai đều hiểu chia ly là điều không ai muốn nhưng lại là sự lựa chọn tốt nhất.

back to top