Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta từng có nhau

2024-11-04 19:35

Tác giả:


blogradio.vn - Tình yêu anh dành cho em đậm sâu, tươi mới. Biết bao cô bạn trong lớp mình ghen tỵ khi thấy em có được tình yêu của anh. Thế nhưng đâu phải khi nào tình yêu cũng là nụ cười và những ước mơ hạnh phúc, phải không anh?

***

Ngày họp lớp kỉ niệm mười năm ra trường, ai cũng đã con bồng con bế. Những chuyện cũ, chuyện mới cứ thế kéo dài thâu đêm suốt sáng như càng ướp thêm dư vị ngọt ngào sau thời gian dài xa cách. Khi màn đêm buông xuống, bờ biển Quy Nhơn lại đón bàn chân nối tiếp những bàn chân, vòng tay bên những vòng tay siết chặt bao thương mến. Biển bồng bềnh, nhấp nhô, trăng đêm sóng sánh, ánh bạc. Em và anh hướng nhìn về phía biển, trống ngực phập phồng, nhịp tim lay động, chực trào những kí ức một thời trên giảng đường đại học.

Biển vẫn thế anh nhỉ? Em tự nhủ lòng. Anh mỉm cười trìu mến. Trong ánh mắt rạng ngời, chúng ta cảm nhận được những điều cả hai không nói ra.

Những ngày đầu chập chững trên giảng đường Đại học, anh, em cùng đám bạn xắn quần ngang đầu gối, những cánh tay đan vào nhau rồi cứ thế thả bộ trên dải cát mềm bên bờ biển, nghe du dương điệu nhạc của sóng. Mặt trời đội biển nhô lên ửng hồng, đàn hải âu buông mình chao lượn trên sóng thưởng ngoạn ngày mới tinh khôi với bao háo hức, say mê. Trong điệu hồn nhiên, vô tư của thời cấp ba còn vấn vít, ai nấy hô vang tên mình trước biển, thỏa thích nhận lại tiếng đồng vọng lẫn hòa trong gió cùng những trận cười ngả nghiêng bất tận. Vẫn tươi nguyên tình bạn, vẫn sáng trong thuở ban đầu. Tự nhiên như hơi thở, tình yêu nơi anh nảy nở, lan tràn trong em từ lúc nào.

Khi chùm phượng vĩ khép lại năm đầu đại học, ta sánh bước bên nhau trong một chiều lộng gió. Anh nắm chặt tay em, trao gửi yêu thương ấm nồng. Em cúi xuống nhặt vội những vỏ sò nhỏ xinh trước khi con sóng kịp vỗ bờ cuốn chúng ra xa. Cả hai cùng khám phá ngôi nhà lạ lẫm của còng gió, cùng xây lâu đài cát, gửi gắm bao ước mơ dự định tương lai. Anh mải ngắm hàng dừa như những cô gái mặc áo dài, tóc xõa ngang vai. Trăng dát bạc trên mặt biển nhấp nhô sóng lượn. Gió đưa vị mặn của biển phả vào má em rin rít. Giữa rất nhiều cặp tình nhân đang trao gửi yêu thương, anh rụt rè đặt lên má em nụ hôn ấm ngọt. Em e ấp tựa mình vào bờ vai anh vững chãi, lặng im nghe tim mình loạn nhịp.

Anh hiền lành và cao thượng. Tình yêu anh dành cho em đậm sâu, tươi mới. Biết bao cô bạn trong lớp mình ghen tỵ khi thấy em có được tình yêu của anh. Thế nhưng đâu phải khi nào tình yêu cũng là nụ cười và những ước mơ hạnh phúc, phải không anh?

Ngày chia tay cuối khóa, biển đằm mình dưới cơn mưa tầm tã. Ánh trăng vàng ngọc đã trốn mất, chỉ còn những chùm mây đen mọng nước bám víu lấy nhau che kín cả bầu trời. Hàng dừa tạm gác vẻ thướt tha, rũ mình, u sầu tiếc nuối. Biển khi ấy chỉ có vài bóng người qua lại. Những giọt mưa hòa lẫn cùng nước mắt em rát bỏng. Em đang khóc hay mưa đang khóc… Em cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng, khi ấy, anh đã ôm trọn em vào lòng, cả hai đứng trước biển thật lâu, và khóc thật nhiều. Chỉ có biển mới biết chúng ta đã nói với nhau điều gì.

Bốn năm trên giảng đường đại học, mình đã bên nhau như thế. Hạnh phúc với em là cùng anh học tập, cùng anh nỗ lực cố gắng để được vinh danh trước lớp, cùng anh trên chiếc xe đạp cũ dạo hết những con phố nồng nàn hương hoa sữa,  man mác sắc tím bằng lăng, thưởng thức vị ngon chè nhớ, vị đậm đà các món ăn nơi quán xá vỉa hè, cùng anh tay trong tay dạo biển. Để rồi từ đó, vì lí do mà cả hai đều biết, với cả em và anh, những ngày bên nhau dần trở thành kỉ niệm.

Gặp lại nhau sau mười năm ra trường, ai ấy đều đã có gia đình, có cuộc sống riêng. Dù không nói lại những điều đã cũ, nhưng tiếng vọng từ biển đã nhắc nhớ  trong ta bao luyến lưu, bồi hồi. Anh nhìn em, em nhìn anh. Chúng ta nhìn nhau, rồi vui vẻ nói cười. Ngoài kia, biển vẫn lặng lẽ và dịu êm vỗ bờ.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Duyên Phận Của Chúng Ta Chỉ Nên Đến Đây Thôi | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top