Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta hãy hạnh phúc anh nhé!

2016-06-28 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Chiều Sài Gòn không mưa, em chẳng thể lạc mình giữa phố Sài Gòn, nhưng sẽ hy vọng tim em sẽ lạc nhịp trước một người đàn ông thật lòng yêu em. Và em sẽ vui, sẽ hạnh phúc khi thấy người ấy, sẽ nắm chặt tay người ấy mỗi lần đi trên phố, sẽ cùng người ấy đi qua những chiều mưa Sài Gòn vội vã.

***

Mọi người đều nghĩ yêu là những tháng ngày hạnh phúc, vui vẻ và rực rỡ nhất phải không anh? Thế nhưng với em, yêu một người mà ngay đến cả sự tồn tại của mình cũng không nhận ra thật lạ lẫm. Nụ cười dành cho người ấy dù chan chứa bao nhiêu hạnh phúc cũng cảm thấy không đủ. Yêu một người mà không có được cái quyền ghen tuông, cũng chẳng thể dành cho người mình yêu những lời quan tâm ngọt ngào, những cái nắm tay nhẹ nhàng, thân thương. Cảm giác ấy, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được.

Nhưng với em, được ngắm nhìn anh đã là một hạnh phúc lớn lao trong cuộc đời này. Em đã từng tự hỏi mình tại sao biết trước chẳng thể đến bên nhau mà vẫn cứ giữ cho mình một tình yêu đơn phương dài lâu đến thế. Rồi em cũng tự trả lời mình, bởi luôn có những niềm vui chẳng thể gọi tên.

Em ước giá như anh có thể yêu thương em như cái cách mà anh vẫn yêu những cô gái khác. Em ước giá như trên thế gian này chỉ còn tồn tại anh và em, lúc ấy anh sẽ thấy em luôn nhìn theo anh.

Chúng ta hãy hạnh phúc anh nhé!

Sài Gòn hôm nay không mưa, một màu âm u gắn trên nền trời. Gió hôm nay cũng không nhiều, nhè nhẹ đung đưa những tán lá cây tạo nên thứ âm thanh xào xạc quen thuộc. Em ghé quán cà phê gần nhà ngồi một mình, giai điệu nhạc thân quen vang lên, là bài hát mà ngày đó anh từng hát.

“Không biết mai này đây, khi bước trên đường quen

Liệu mình có gặp nhau như ngày xưa khi đông về

Nhẹ nhàng anh sẽ hát những bài hát viết tặng riêng em

Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm người ơi.

Năm tháng kia thật lâu

Hình bóng em giờ đâu

Ngọt ngào vẫn đậm sâu mơ về em những đêm sầu

Dù chỉ là một thoáng nhớ về anh thôi người nhé

Tình này anh sẽ mai trao về em như ngày xưa

Nhé em!”

Chúng ta hãy hạnh phúc anh nhé!

Chỉ một lúc này đây thôi, em muốn mình được gọi tên anh, được nhìn tận sâu trong đôi mắt kia và nếu có thể đôi môi kia nở nụ cười trìu mến với em.

Khoảng cách giữa anh và em thật quá xa xôi. Em đã từng muốn tiến những bước dài hơn để rút ngắn khoảng cách ấy lại, nhưng rồi em lại sợ những thứ tưởng như vô hình sẽ cướp mất anh khỏi em.

Em muốn gọi tên anh, muốn được bên cạnh anh như cô gái ấy. Nhưng điều ấy thật quá xa vời. Giờ đây em chỉ có thể chúc cho anh luôn được hạnh phúc, bởi vì anh xứng đáng nhận được hạnh phúc ấy.

Chiều Sài Gòn không mưa, em chẳng thể lạc mình giữa phố Sài Gòn, nhưng sẽ hy vọng tim em sẽ lạc nhịp trước một người đàn ông thật lòng yêu em. Và em sẽ vui, sẽ hạnh phúc khi thấy người ấy, sẽ nắm chặt tay người ấy mỗi lần đi trên phố, sẽ cùng người ấy đi qua những chiều mưa Sài Gòn vội vã.

Chúng ta, hãy hạnh phúc anh nhé!

© Thanh Phượng – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Nếu chán cô đơn hãy bước đi tìm hạnh phúc







Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top