Chúng ta đã chia tay lâu đến thế sao anh?
2017-03-10 01:30
Tác giả:
Anh à,
Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau anh nhỉ?
Chưa bao giờ em gọi anh là “anh” và xưng “em” một cách nghiêm túc, bởi vì trước đây chúng ta chỉ xưng tên. Nên hôm nay em sẽ gọi anh là “anh” nhé, chàng trai bằng tuổi – đã từng là của em…
Vậy là chúng ta đã chia tay nhau thật rồi. Anh biết không, suốt thời gian qua, chưa một ngày nào em quên được anh, chưa một ngày nào em ngừng việc theo dõi anh trên mạng xã hội, nhưng rồi cũng lặng lẽ rời đi, chẳng dám để lại dấu vết gì, vì em biết, em đã chẳng còn đủ can đảm để làm phiền anh nữa.
Đối với em, chuyện cô đơn chẳng có gì đáng sợ, nhưng đáng sợ là ở chỗ, vì cô đơn mà ôm mãi một hình bóng trong quá khứ, ôm mãi những kỉ niệm đã cũ.
Anh còn nhớ lần cuối chúng ta gặp nhau không? Chúng ta nắm tay nhau dạo một vòng trường, em ngồi sau xe nhẹ đút tay vào túi áo anh, còn anh thì một tay cầm lái, một tay nắm chặt lấy tay em… Dừng xe trước con ngõ quen thuộc:
- Về chưa?
- Chưa… Chưa muốn về.
Anh ôm chặt em hơn nữa, luồn những ngón tay lạnh buốt vào lớp áo sau lưng em…
Lần cuối, mà chẳng ai biết đó là lần cuối. Chúng ta lặng lẽ chia tay sau hôm đó 11 ngày. Không cãi vã to tiếng, không khóc lóc nài nỉ, thậm chí… không gặp mặt. Chỉ là cả hai chúng ta đều giỏi im lặng, và rồi quyết định dừng lại sau cuộc điện thoại rất lâu hồ lúc nửa đêm.

Và từ đêm Noel đó trở đi, chúng ta trở thành người xa lạ, đã từng có chút kỉ niệm, đã từng thân thuộc, đã từng nặng lòng vì nhau.
Hai tiếng “đã - từng” thậm chí còn đau hơn hai chữ “chia - tay”. Đã từng là của nhau, đã từng yêu nhau, đã từng hứa hẹn cùng nhau, đã từng là mối tình đầu của nhau ở cái tuổi 20.
Để em kể anh nghe, về một người con gái mạnh mẽ và kiêu ngạo, khi vấp phải những đau thương đầu đời, đã phải gồng mình đến nhường nào…
Chàng trai đã từng là của em, anh còn nhớ chúng mình đã yêu nhau ngay từ lần đầu gặp mặt?
Anh còn nhớ chúng ta đều là những kẻ tham lam trong công việc, chẳng thèm đoái hoài tới tình yêu?
Anh còn nhớ anh từng nói anh chẳng thể ngờ lại gặp và yêu em?
Em tin anh, tin những xúc cảm ngày ấy là những rung động chân thật, mộc mạc của con tim ở cái tuổi đôi mươi, chưa đủ trưởng thành, nhưng cũng đủ lớn để hiểu tình yêu không còn là những rung cảm nhất thời.
Với những khao khát của tuổi trẻ, với những hoài bão về tương lai, cả anh và em, chúng ta đều nuôi dưỡng những tham vọng cá nhân, và cho rằng tình yêu lại là bước cản.
Cho đến khi chúng ta gặp nhau, tình yêu đã xóa tan ý nghĩ ấy trong em. Với em, anh là động lực, là sức mạnh, là nguồn sống mỗi khi em nhớ về. Còn với anh, tình yêu rốt cuộc vẫn là bước cản. Và vì vậy, chúng ta rời xa nhau, rời xa để ưu tiên cho lựa chọn của anh.
Những ngày đầu chia tay, em vùi mình trong chăn gối cùng với việc nhịn đói triền miên. Đêm đầu tiên, em khóc đến ngạt thở, và nhắn tin hỏi anh “anh có nhớ em không?”, nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng. Em hòa mình vào những cuộc vui. Lần thứ nhất… lần thứ hai… cho đến lần thứ ba, em mới biết mình thật sự bất ổn. Chẳng có một cuộc vui nào khiến em quên được anh, một giây cũng không hề có.
Rồi thời gian qua đi, khi em nhận ra mình bắt buộc phải chấp nhận và tôn trọng quyết định của anh, cũng là khi em đã cố gắng hết sức, cuộc sống của em đã dần cân bằng trở lại. Chỉ là vẫn có những khi chênh vênh, em phải học cách đối diện và ôm lấy nỗi đau, xoa dịu nó từng ngày.

Thời gian sau đó có người hỏi em còn nhớ anh không, em đã trả lời “Vẫn nhớ, nhưng nhớ hàng ngày hàng giờ, chứ không còn nhớ hàng phút hàng giây như trước”. Họ đáp “Nghe đau lòng nhỉ?”
Đau tới mức vẫn có những ngày có người sẵn sàng lắng nghe em chia sẻ, vậy mà em chẳng biết phải dùng từ gì, dùng câu gì để nói ra lòng mình với họ. Vẫn có những ngày ước gì có thể khóc thật to, khóc nức nở, nhưng một giọt nước mắt cũng không hề rơi xuống.
Vẫn có những ngày gồng mình mạnh mẽ với công việc, học tập, chỉ ước gì cuối ngày được gặp anh, ôm anh một cái, được yếu đuối vùi vào lồng ngực, được anh vuốt tóc như khi trước vẫn thường làm, được nghe giọng anh nói… Nhưng chỉ là em ước vậy thôi, em không thể nhắn tin nói rằng em nhớ anh, không thể gọi điện nói muốn gặp anh, cũng không thể gửi mail để níu kéo anh lần nữa. Em mệt rồi, em không còn sức để đau thêm nữa. Đối với em, đó là nỗi nhớ, nhưng với anh, đó là phiền phức…
Vẫn có những ngày em chênh vênh đến vậy đấy.
Còn anh, có khi nào sau chia tay, anh cũng nhớ đến em như em nhớ anh không? Không cần là hàng ngày, chỉ cần là “đã từng” cũng đã quá đủ rồi…
Giá như mình kiên nhẫn với nhau một chút, giá như mình bao dung vì nhau một chút, thì có lẽ chuyện chúng mình đã không dang dở đến thế, thì có lẽ chúng ta vẫn được bên nhau thêm một đoạn đường nữa…
Ước gì anh nhỉ? Ước gì có một giây nào đó thôi, anh nuối tiếc quá khứ, nuối tiếc kỉ niệm, nuối tiếc chuyện chúng mình, nuối tiếc em.
Nhưng mà, từ ngày anh rời bỏ đi, chưa một lần anh ngoảnh đầu lại, chưa một lần anh xót xa khi thấy những điều em tâm sự.
Anh ở đâu? Làm gì? Vui hay buồn? Em có muốn biết, anh cũng chẳng muốn nói.
Còn em ở đâu? Làm gì? Vui hay buồn? Đã từ lâu chẳng còn là mối bận tâm của anh nữa…
Nhưng rồi, nỗi đau nào cũng chẳng thể kéo dài mãi mãi, cố chấp đến mấy rồi cũng sẽ phải buông bỏ…

Đêm hôm trước trong lúc nước mắt chực trào, em đã soạn tin nhắn “em nhớ anh” nhưng rồi lại xóa ngay. Hóa ra, em đã đủ tổn thương tới mức, chẳng nỡ để bản thân phải tổn thương vì bất cứ điều gì nữa. Thời gian cũng đủ lâu tới mức em không còn muốn anh là cái tên được nhắc đến trong những câu chuyện của em nữa. Mặc dù em vẫn nhớ tới anh hàng ngày, thậm chí thấy anh trong những giấc mơ, nhưng em chẳng hề muốn nói ra bằng lời về anh nữa, không muốn nhắc, không muốn nghe…
Em bây giờ, có biết bao những dự định quan trọng, có biết bao những tham vọng to lớn, mà có lẽ chẳng thể vì điều gì mà bỏ cuộc.
Em bây giờ, vui có người chia sẻ, khi buồn có người lắng nghe, mỗi khi khó khăn vẫn có người giúp đỡ. Cuộc sống với em thế là đủ, họ đối với em, trở thành vô giá.
Em biết sẽ khó mở lòng với người khác, vì hơi ấm của anh, bàn tay anh, mùi hương trên người anh, và cả nụ hôn của anh đều đã quá thân thuộc với em. Nhưng em tin, chỉ là thiếu chút thời gian thôi, những thứ ấy rồi sẽ lại vô vị và khiến em chẳng còn nhớ gì nữa. Anh sớm muộn rồi cũng sẽ vòng tay ôm người khác, nói họ nghe những lời đã từng nói với em, đặt lên môi họ những nụ hôn anh đã từng dành cho em, và đưa họ đến những nơi anh đã từng hứa đưa em tới…
Em ước gì, nếu thời gian không thể quay lại quãng đường trước đây của chúng ta, thì hãy chạy nhanh lên một chút, nhanh đến mức em có thể thốt lên rằng “Đã lâu đến thế rồi sao?”
© Đỗ Mai Linh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.







