Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho tôi nhìn nụ cười ấm áp của cậu được không?

2020-08-03 01:25

Tác giả: Ngất Ngưởng Lão Nhân


blogradio.vn - Con người ta vốn rất hời hợt, họ dường như luôn lo sợ nhìn vào ánh mắt của người khác như muốn trốn tránh một cái gì đó, họ sợ người khác có thể nhìn thấu bản thân mà không nghĩ rằng mình không thể nhìn thấu người khác.

***

Tôi nhớ mình đã từng đọc được ở đâu đó rằng, Newton nhìn thấy táo rơi mà phát hiện ra định luật vạn vật hấp dẫn; con người cũng vì cắn phải một trái táo độc mà rơi vào lưới tình. Có phải hay không vì thứ gọi là tình yêu kia quá ngọt ngào hay mủi lòng nghe lời cám dỗ của mụ phù thủy đã khiến tôi cắn một miếng táo, chỉ một miếng nhỏ mà thôi nhưng lưới tình đã bủa vây lấy tôi rồi. Tôi không được tốt số như nàng Bạch Tuyết, ngất đi sẽ có hoàng tử tới đánh thức nàng dậy, chỉ có thể nỗ lực theo đuổi tình yêu mà tôi muốn. Đời luôn bất công, nhưng tôi nghĩ, mình có thể gặp được người mình thực sự quan tâm đã là tốt lắm rồi.

Ngày hôm ấy, tôi đã rung động, cậu trong mắt tôi như đang tỏa ra ánh nắng rực rỡ vậy. Mặt trời thì đem ánh nắng của mình trải dài sưởi ấm cho thế gian, còn nụ cười của cậu lại mang ánh nắng tới sưởi ấm trái tim của tôi, thật là kì cục!

Cậu là một người luôn luôn hòa đồng với mọi người, nhưng hình như cậu vẫn luôn giữ một khoảng cách nào đó, giữ cho bản thân sự riêng tư, những nỗi buồn thầm kín. Luôn có một cái gì đó ẩn sâu trong đôi mắt màu nâu kia, một cái gì đó mà tôi biết, mình sẽ không bao giờ hiểu được, không bao giờ biết được.

Cậu là người luôn chú ý tới cảm xúc của người khác để đối xử với họ sao cho hợp lí, không muốn làm ai phải buồn nhưng cậu luôn từ chối những gì mình không thích một cách thẳng thừng. Tôi hiểu rằng, những gì mình không thích thì dù có bắt ép, mình cũng không thể thực hiện được một cách tốt nhất, có khi còn trở nên lạc lõng giữa những người khác lúc nào cũng không hay. Cậu thật đáng hâm mộ!

Cậu là một người thích vẽ, tranh cậu vẽ lúc nào cũng đẹp nhưng màu sắc trong tranh luôn mang một vẻ gì đó đượm buồn, một nỗi cô đơn, trống trải. Có phải hay không một con người ấm áp như cậu lại là một đứa trẻ lạc lõng giữa dòng đời đầy nghiệt ngã, một thanh âm trong trẻo giữa bản nhạc đầy những nốt xô bồ. Cậu thích vẽ tranh phong cảnh kì vĩ, bao la, có lẽ cậu không thích con người. Chắc vậy!

Cậu rất yêu động vật nhỏ. Đối với chúng, cậu luôn cư xử một cách nghiêm túc và chân thành nhất. Chúng là bạn của cậu, là người bạn có thể lắng nghe mọi tâm sự của cậu, có thể chúng hiểu nhưng không nói được, đấy là một may mắn với những con người lúc nào cũng cố gắng gồng mình chịu đựng những gì khó khăn, chông gai, nặng đầy tâm sự. Cậu quả thực rất đáng thương, nhưng cậu cũng mạnh mẽ hơn bất kì ai.

Tôi đã nhìn thấy như vậy đấy, nụ cười của cậu phảng phất một vẻ gì đó giống như nàng Monalisa, miệng cười nhưng mắt đâu có cười. Có mấy ai có thể nhìn thấy như vậy? Con người ta vốn rất hời hợt, họ dường như luôn lo sợ nhìn vào ánh mắt của người khác như muốn trốn tránh một cái gì đó, họ sợ người khác có thể nhìn thấu bản thân mà không nghĩ rằng mình không thể nhìn thấu người khác. Lạ thật!

Này, nếu như có một ngày, tôi có đủ dũng cảm để đứng trước mặt cậu, tôi sẽ thổ lộ với cậu.

Thế giới sẽ thay đổi nếu như bạn thay đổi. Có phải hay không thế giới của cậu sẽ thay đổi nếu như tôi thay đổi?

Cho tôi một cơ hội, được không? Cho tôi được ở cạnh cậu, thấu hiểu con người cậu hơn. Cho tôi nhìn ngắm nụ cười thực sự ấm áp của cậu… có được không?

© Ngất Ngưởng Lão Nhân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế? | Radio Tình Yêu

Ngất Ngưởng Lão Nhân

"Tôi không lười, tôi chỉ là đang tiết kiệm năng lượng mà thôi!"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Vậy là, chúng tôi đã trở thành một đôi, nắm cùng nhau bước vào cánh cổng Đại học trong niềm tiếc nuối vì đã bỏ lỡ nhau cả quãng thanh xuân dài trong quá khứ nhưng có lẽ chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng và sẽ khiến những năm tháng Đại học sắp tới đẹp đẽ như những năm tháng học trò vậy. Những năm tháng có nhau của tôi và cậu.

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Ngày bạn thân có bạn thân mới, chắc hẳn ai cũng sẽ giống tôi, giằng xé giữa hai sự lựa chọn. Nhưng đôi khi từ bỏ lại là câu trả lời bản thân thấy hợp lí nhất lúc đó. Từ bỏ một mối quan hệ thân thiết thật ra vô cùng khó, khó bởi chính những kỉ niệm đã có với nhau. Nhưng giữa chúng tôi từ khi nào không còn sự kết nối mà là gượng gạo thì cố gắng đến mấy tình bạn ấy vẫn sẽ vỡ tan.

Chuyện tình chưa kịp đặt tên

Chuyện tình chưa kịp đặt tên

Chúng tôi cứ tiếp tục làm bạn như thế, hồn nhiên cười đùa, vô tư trêu chọc, không chút gượng gạo. Tôi cứ nghĩ mọi thứ đã quay về vị trí vốn có của nó.

Một tấm vé khứ hồi về ấu thơ mang tên 'bánh Tò Te'

Một tấm vé khứ hồi về ấu thơ mang tên 'bánh Tò Te'

Tết Trung Thu sẽ được ăn bánh nướng bánh dẻo, Tết Nguyên Đán được ăn bánh chưng, Tết Hàn thực được ăn bánh trôi, Tết Đoan Ngọ - mẹ sẽ làm bánh Tò Te.

Chợ và những ký ức không phai

Chợ và những ký ức không phai

Chợ có thể không là một không gian có điều hòa, cũng có thể không đầy đủ các món hàng và được trang trí bày biện bắt mắt như siêu thị hay chợ online. Nhưng với tôi, chợ luôn là nơi mà tôi muốn đến nhất dù ở bất cứ đâu. Bởi chợ trong tôi luôn là những kí ức không phai về những nét đặc trưng của từng vùng và những giá trị tinh thần mà chỉ những người gắn bó mới cảm nhận được.

Tôi yêu em

Tôi yêu em

Nếu tôi là mặt trời, Nguyện bao bọc lấy em bằng muôn vàn nắng ấm.

Vai anh là bình yên

Vai anh là bình yên

Cần vai anh dựa đầu Bình yên cho em ngủ.

Chữa lành trái tim nhau

Chữa lành trái tim nhau

Có lẽ chúng ta là hai người thợ khéo tay, chúng ta đã làm rất tốt công việc của mình là đến và chữa lành trái tim cho nhau. Nhưng nỗi đau từ những cuộc tình trước để lại dường như khiến cả hai nghi ngại, và cho dù không nói nhưng cũng âm thầm đồng ý với nhau giữ cho nhau một ranh giới, để lỡ khi một trong hai rời khỏi, sẽ không đau như những lần chia tay trước.

Tuổi trẻ sẽ trôi qua rất nhanh nên đừng ngại ngần tháo kén bước ra ánh sáng

Tuổi trẻ sẽ trôi qua rất nhanh nên đừng ngại ngần tháo kén bước ra ánh sáng

Giờ đây, nếu ai đó hỏi tôi “Tuổi trẻ đánh mất rồi có quay lại được không” tôi sẽ không chần chừ mà nói không nên đừng ngại ngần mà tháo kén bước ra ánh sáng.

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

Bố mẹ hãy yên tâm để chúng con tự vẽ bức tranh của cuộc đời mình

Chúng con đã đủ lớn để có trách nhiệm và nhận thức được những gì mình đang làm, chúng con biết cuộc đời này không đẹp như bức tranh nhưng để vẽ nên một bức tranh nhất định phải có một vài gam màu tối.

back to top