Chiếc cặp màu xanh lá
2021-11-02 01:20
Tác giả:
Nanh Trắng
blogradio.vn - Em bảo em thích hoa mặt trời, em muốn đứng dưới nắng, còn tôi thì nhường em, lùi về đứng trong bóng râm, lúc này nhìn chúng tôi cứ như hai thái cực trái nhau vậy. Chúng tôi cứ đứng như thế mà trò chuyện, em nhìn tôi, cười. Mọi thứ như bừng sáng, nụ cười của em hoà vào ánh nắng sớm, khiến mắt tôi như nhoè đi.
***
Cô bé khẽ lách qua một bên, cất giọng nhẹ nhàng:
“Cho em đi nhờ với ạ”!
“Ừ!”
Em khẽ ngoảnh mặt lại, ánh mắt chúng tôi chạm nhau...
Ấy là lần đầu tiên tôi gặp em. Một cô bé vô cùng dễ thương, mái tóc xinh xắn buộc cao, chiếc mũ lưỡi trai đen đồng bộ cùng chiếc áo đồng phục xanh dương rộng quá cỡ, khiến em trông như đang mặc một chiếc váy đáng yêu vậy, vai em mang chiếc cặp màu xanh lá, Nhìn em thật sự cá tính.
Em làm tôi cảm thấy vô cùng ấn tượng. Tuy vậy, ánh mắt của em cũng có một vẻ gì đó... hơi buồn.
Chiều hôm ấy, tôi lại nhìn thấy em, hối hả trên chiếc xe đạp chạy trốn khỏi những hạt mưa. Em không mang áo mưa, nên chắc có lẽ cũng ướt một chút.

Qua tìm hiểu, tôi biết em có quen với một cô bạn của tôi. Ngay tối hôm đó tôi về xin info của em, thật ra đó chỉ là một phần lý do, lý do lớn nhất là tôi muốn gợi chuyện để nói với cô bạn của tôi, sau một thời gian khá là dài mà tôi và cô ấy cùng im lặng. Ban đầu cô nàng cũng vùng vằng lắm, không chịu cho đâu, nhưng được một lúc thì cũng cho tôi Facebook của cô bé cặp xanh lá ấy.
Lúc này tôi nghĩ, hay là kết bạn với em, rồi nói chuyện nhỉ, chắc là cũng thú vị lắm.
Nhưng không, để khi khác, mình đang bận, tôi tự nói với bản thân như vậy. Nhưng thật ngạc nhiên là hôm sau, cô bé đã chủ động kết bạn với tôi trước, tình huống này hơi bất ngờ, tôi cũng chẳng lường được.
“Thôi thì người ta kết bạn rồi, mình cũng nên mở lời chứ nhỉ!"
Và thế là những dòng tin nhắn đầu tiên cũng đã được viết ra và gửi đến cho em. Em và tôi nói chuyện rất hợp nhau. Em bảo tôi nhìn quen lắm. Em ấn tượng với phong cách của tôi, chúng tôi cứ như vậy mà trò chuyện cùng nhau đến quên cả thời gian. Hoá ra, tôi và em cùng xin info của nhau, quả thật là tình cờ.
Sáng hôm sau, cũng là giờ giải lao cuối tiết học, tôi đứng tựa vào lan can hành lang, và em thì cứ tự nhiên, nhẹ nhàng bước đến đứng bên cạnh tôi.
Em bảo em thích hoa mặt trời, em muốn đứng dưới nắng, còn tôi thì nhường em, lùi về đứng trong bóng râm, lúc này nhìn chúng tôi cứ như hai thái cực trái nhau vậy. Chúng tôi cứ đứng như thế mà trò chuyện, em nhìn tôi, cười. Mọi thứ như bừng sáng, nụ cười của em hoà vào ánh nắng sớm, khiến mắt tôi như nhoè đi. Thế rồi trống báo vào giờ học, em vẫy tay, rồi chạy, nhanh như lúc em đến, còn tôi, vẫn cứ đứng đơ như thế. Lúc này, trái tim tôi hình như vừa lỡ một nhịp. Lại được cả đám bạn, cứ xì xào bàn tán qua lại về việc “Nó có người yêu hay sao ý!"
Tôi bật cười, tôi sẽ không thích em đâu.
Em đứng đợi tôi dưới tầng 1, em học 4 tiết, còn tôi là 5 tiết. Em đã đứng đó đến 45 phút để chờ tôi. Hôm đó thực sự vui, em cùng tôi ở lại trường tới khi chẳng còn một học sinh nào cả, lúc đó em mới vẫy tay chào tôi, vẫn là nụ cười toả nắng ấy, tim tôi... lệch thêm một nhịp nữa.
.jpg)
Đều đặn, ngày nào cũng như thế, giờ giải lao thì cùng nhau đứng ngắm sân trường, nói đủ thứ trên đời, còn khi tan học, em 5 tiết thì tôi đợi, tôi 5 tiết thì em đợi, rồi hai đứa ở lại trường, chờ tới khi mọi người đã về hết.
Em là người khoá cửa lớp, vì vậy, tôi cũng nhận luôn vai trò là người khoá cửa lớp tôi để lấy cớ ở lại cuối cùng. Tôi cũng thay đổi cả nhịp sống bình thường, thay vì lúc nào cũng là đứa đến gần sát giờ vào lớp, tôi trở thành đứa đến lớp sớm nhất. Để có thể phóng tầm mắt ra cổng trường, chờ đợi một hình bóng quen thuộc.
Hôm ấy tôi làm bài thi không được tốt, có hơi buồn, em an ủi tôi, bảo rằng “đó chỉ là một bài thi thôi, không buồn nữa.” Chẳng hiểu sao, khi được nhận lời động viên đó từ em, tôi dù trong lòng buồn đến thối ruột nhưng vẫn cứ bất giác mỉm cười:
“Anh... hết buồn rồi”
“Hết rồi á, thế là em an ủi được anh à?”
“Ừ đúng rồi, em vừa an ủi anh đấy.”
“Thật luôn, biết gì không, nếu em an ủi được anh, thì anh là một người vô cùng quan trọng với em đấy nhé!”
Rồi em xoè tay, trong bàn tay nhỏ nhắn của em là một chiếc móc khoá đèn pin, có hình con mèo nhỏ. Em khẽ nghiêng đầu, nhìn tôi:
“Tặng anh đấy, em quý chiếc móc khoá này lắm.”
Ánh mắt của em thật là ấm áp, với một đứa thiếu thốn tình cảm như tôi thì điều này thật sự gây xúc động mạnh. Chính sự kiện đó đã gieo vào lòng tôi một đốm hi vọng về một điều gì đó mà tôi cũng chẳng thể nào định nghĩa được.
*
Như thường lệ, tôi đến trường. Mấy đứa bạn thân của tôi hào hứng lắm, thằng bạn hích vai tôi:
“Thích rồi, hử”
“Tào lao, ăn đấm giờ mày!”
Tôi phản pháo ngay. Con bạn thân nhao ra hùa theo thằng kia:
“Thấy con bé cũng xinh xắn đáng yêu đấy chứ, thích cứ nói đi! Ổn mờ!”
Tôi bối rối, tôi sẽ không thích em đâu, nhất định là không!
.jpg)
Thời điểm đó, chúng tôi cũng bị chú ý khá nhiều, thậm chí cả thầy giáo cũng để mắt tới. Cũng phải, một thằng ngơ ngơ, hiền hiền, ít mồm như tôi, tự dưng buổi nào cũng có một cô bé đứng cạnh, đi chung, thực sự là một chuyện khá là chấn động. Gia đình tôi cũng nhận ra điều bất thường, mỗi bữa cơm đều chọc ghẹo “Hình như anh cả nhà ta có người thương hay sao ý, toàn đi sớm về muộn!”
Tất nhiên là trong những trường hợp như vậy, chỉ nên nở một nụ cười thôi, tôi xin miễn bình luận.
Chúng tôi cứ như vậy một thời gian, rồi giữa tôi và em bắt đầu có chuyển biến xấu, có lẽ vậy, hay chí ít là tôi cảm nhận như vậy. Em có vẻ như đang xa cách tôi hơn, em không còn đứng cùng tôi vào giờ giải lao nữa, dường như cũng đang cố tránh mặt tôi. Tôi hỏi thì em bảo, do sợ bị hiểu nhầm, nên thôi đừng đứng với nhau nhé, lúc ấy, tôi cũng tin là thật. Tuy nói vậy, nhưng tôi và em vẫn về cuối, vẫn đi cất khoá cùng nhau. Có lẽ, là tôi nghĩ nhiều.
Hoặc… cũng không hẳn. Khoảng cách của chúng tôi cứ nới rộng ra, những tin nhắn của em ngày càng ít đi, còn tin nhắn của tôi cứ nhiều dần theo thời gian. Tôi lo lắng vì những dấu hiệu khác thường của em. Và thật đáng buồn, nỗi lo ấy không phải là không có cơ sở.
Mấy ngày sau, em nói với tôi, em đang để ý một chàng trai, cùng khối với tôi, tim tôi thắt lại, hoá ra tôi thực sự thích em từ khi nào rồi mà chẳng hay. Tôi bối rối, cuống cuồng tỏ tình với em, còn em im lặng, không đáp.
Chúng tôi vẫn về cùng nhau.
Khi ấy, tôi vẫn nuôi hi vọng rằng lời em nói không phải là thật, rằng em chỉ đùa tôi thôi, càng cố gắng nối lại khoảng cách, thì em lại càng đẩy tôi ra xa.
Cuối cùng tôi cũng biết được chân tướng thực sự, cậu ta không phải ai khác, mà chính là người bạn học lớp kế bên của tôi, em đã thấy cậu ta vào một ngày đi cùng tôi cất chìa khoá lớp. Rồi hai người nói chuyện với nhau. Tim tôi rạn vỡ. Có phải tôi đã lỡ yêu em rồi nên mới cảm thấy đau vậy?
.jpg)
Từ đó trở đi, em cũng bắt đầu không đi chung với tôi nữa, những nơi tôi xuất hiện, em đều tránh cả, cũng không còn đứng đợi tôi như trước nữa. Tôi càng cố gần, em càng lảng tránh. Tôi cố nuôi hi vọng rằng em sẽ đồng ý tôi, nhưng không, em vẫn im lặng, không hồi đáp, mối quan hệ không tên của chúng tôi ngày một xấu đi, tưởng chừng mọi chuyện gần như đã đi vào ngõ cụt. Có lẽ, tôi sắp mất em rồi.
Những ngày cận tết, mọi năm vẫn luôn ấm áp vui tươi, mà năm nay cô quạnh đến lạ. Tôi cảm thấy chạnh lòng, tôi tủi thân. Em từng nói sẽ cùng tôi thức canh bánh vào đêm 30 cơ mà, còn giờ thì em cũng chẳng còn nói chuyện với tôi như trước, tất cả những gì em nói với tôi chỉ là “Vâng, à, ừm”, những câu từ cộc lốc, thờ ơ, lạnh nhạt. Giá như ngày ấy tôi không tỏ tình, có lẽ... mọi chuyện đã khác chăng...
Điện thoại đổ chuông, cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi bật dậy như cái lò xo, là em. Em rủ tôi đi chơi. Khỏi phải nói cũng biết tôi mừng như thế nào, tôi xách xe, ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra thành. Guồng quay bánh xe xoay tròn, lòng tôi vui phơi phới, hòa vào không khí se lạnh của đầu mùa xuân. Lòng tôi như có ngàn bông hoa nở rộ vậy. Em kia rồi, vẫn là dáng đứng thân thuộc ấy, vẫn là nụ cười tỏa nắng ấy...
Buổi đi chơi hôm ấy không vui như tôi nghĩ, dù rủ tôi ra chơi cùng, nhưng em chỉ thỉnh thoảng đáp lời tôi thôi. Mặc kệ, chỉ cần vẫn được nhìn thấy em là tôi hạnh phúc lắm rồi, hơn nữa em còn rủ tôi đi chơi mà. Tia hi vọng sắp lụi tàn trong tôi bùng cháy trở lại. Khi mặt trời dần buông sau những rặng cây cao phía tây của thị xã nhỏ, tôi đưa em về nhà.
Ngày hôm sau, em kể với tôi là em không rủ được cậu bạn kia, nên mới rủ tôi. Tất nhiên rồi, tôi như bị một gáo nước lạnh hắt thẳng vào mặt. Đêm 30, em không thức cùng tôi.
Sau khoảng thời gian tồi tệ đó, mọi chuyện cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, thậm chí ngày một đi xuống, và chuyện gì đến cũng phải đến, nó chạm đến đáy, chạm đến giới hạn, rồi vỡ tung ra như trăm ngàn mảnh kính sắc nhọn.
.jpg)
26/3 năm ấy, trường tôi tổ chức cắm trại, cả trường đều tham gia, không khí vô cùng vui vẻ, náo nhiệt. Buổi cắm trại hôm ấy đối với chúng tôi là một sự thành công mĩ mãn. Lúc trao giải, tôi đưa mắt nhìn về phía khu trại của em, nhưng hình bóng nhỏ nhắn và chiếc cặp màu xanh ấy đã không còn xuất hiện ở đó. Em đã không ở lại chờ nhà trường trao giải.
Tối hôm ấy, tôi dù biết, nhưng vẫn hỏi em buổi cắm trại có vui không, bởi tôi rất muốn gợi chuyện để nói với em. Em bảo rằng em không biết, chắc là bình thường thôi, em bỏ về trước...
Rồi cũng vì những câu hỏi quan tâm của tôi mà em và tôi cãi nhau. Em khác trước lắm. Không còn giống cô bé ngày nào tôi quen nữa. Em mắng tôi thậm tệ, em bảo tôi đừng quan tâm đến em nữa, đừng thích em nữa, em ghét tôi , em cảm thấy tôi làm phiền , phong cách của tôi xấu tệ, em không thích, và đỉnh điểm của cuộc cãi vã, em chặn tôi.
Lời nói của em như từng mũi dao xuyên thấu vào tâm can tôi vậy, nó trái ngược hoàn toàn với những lời em nói khi mới quen tôi. Tôi cứ đứng yên như thế mà cắn răng chịu, còn em thì cứ mắng, cứ chửi.
Ngày hôm ấy, tôi tự dằn vặt mình, tôi tự trách bản thân, tự đổ lỗi và sỉ vả chính cái tình yêu mà mình đã hết lòng hết dạ dành cho em. Là tôi tệ, là tại tôi, tại tôi hết. Ngày hôm ấy, sau nhiều năm, tôi đã khóc. Giọt nước mắt của một chàng trai bị ruồng bỏ bởi một người mình rất yêu thương.
Bạn nghĩ đây là kết thúc ư? Chưa đâu.
Tôi vẫn cứ ngu ngốc mà lao theo em như con thiêu thân lao vào ánh lửa. Không còn ở bên em, thì tôi lặng lẽ dõi theo em từ xa.
Sau mỗi buổi học, tôi lại đứng trên tầng cao nhất của trường, để nhìn em. Em vẫn vậy... chỉ khác rằng chiếc cặp xanh lá thân thuộc đã thay bằng một chiếc cặp khác, nửa trắng, nửa đen. Em vẫn là người khoá cửa lớp, tôi cũng thế, chỉ là chúng tôi không còn làm việc đó cùng nhau nữa rồi. Thời gian tôi ra trường chỉ còn tính bằng ngày, tôi muốn lưu giữ hình bóng của em lâu nhất có thể. Tôi là kẻ luỵ tình.
.jpg)
13/04 năm ấy, sinh nhật em, trước hôm ấy tôi đã chuẩn bị cho em một món quà, thứ mà em thích nhất, bọc trong một tờ giấy gói quà, còn tấm thiệp thì tôi tự in, trên đó là loài hoa mà em nói em thích, hoa Hướng Dương. Tôi biết, em vẫn sẽ ở lại cuối cùng, nên đã lặng lẽ đặt vào giỏ xe em.
Em kia rồi, bước đi nhẹ nhàng, khoan thai thẳng xuống nhà xe, một sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt em.
Em nhìn vào giỏ xe, thấy món quà màu trắng, em mở tấm thiệp, đọc một lượt, rồi gập lại. Thoáng chốc, sự ngạc nhiên hoá thành sự khó chịu, rồi lạnh lùng, em quăng nó đi, cả món quà cùng tấm thiệp.
Khoảnh khắc hai thứ ấy chạm đất, cũng là khoảnh khắc mà trái tim tôi nát vụn hoàn toàn. Đất dưới chân tôi như sụp đổ, mắt mũi tối sầm lại, tôi choáng váng quỵ xuống. Trái tim chẳng còn cảm giác đau nữa, nó chịu quá đủ rồi. Tôi gần như ngất đi. Một lát trấn tĩnh lại chính mình, tôi từ từ dựa vào tường, tôi nhìn lên khoảng trời mênh mông kia, khoảng trời đã ghi dấu ấn đau lòng, nơi mà tình yêu của tôi vỗ cánh bay theo những cánh chim trời xanh biếc. Tôi không trách em đâu, là tại tôi cố chấp mà thôi. Tôi gượng cười, nhìn theo bóng em xa dần, chiếc cặp xanh lá ngày nào, lại xuất hiện một lần nữa trên đôi vai nhỏ bé của em. Kể từ hôm đó, tôi không còn là người ở lại trường cuối cùng nữa.
Năm ấy tôi 17 tuổi, còn em 15.....
© Nanh Trắng - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.








