Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chia tay nhưng không nỡ quên người

2020-01-31 01:26

Tác giả: Thy


blogradio.vn - Ngày ra trường, sau thời gian vật lộn không tìm kiếm được công việc  như ý, tớ đã quyết định về quê để làm việc. Cả tớ và cậu đều đã buồn rất nhiều. Tớ không nghĩ rằng tớ lại thương cậu nhiều đến vậy. Rời xa là điều không ai mong muốn, nhưng có những tình cảm rời xa lại là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai.

***

Mỗi tối trở về phòng trọ sau một ngày làm việc dài đằng đẵng, mệt mỏi và đơn độc, tớ thèm được nghe giọng nói và tiếng cười của cậu biết bao. Những mùa đông năm trước chúng ta đã cùng có rất nhiều kỉ niệm khó quên. Vậy mà giờ chúng ta cũng đã xa nhau được hai năm rồi.

Không biết giờ cuộc sống cậu sao rồi nhỉ, ở nơi ấy cậu có còn nhớ tới tớ không? Tớ vẫn nhớ cậu vô cùng.

Tớ nhớ mỗi khi hai đứa ngồi nói chuyện, trêu đùa. Nhớ những chuyến rong chơi hai đứa đèo nhau đi trong ngày đông lạnh buốt. Nhớ những quán quà vặt quanh Hà Nội 2 đứa từng ăn.

Nhớ món ăn cậu nấu, nhớ giọng nói của cậu. Nhớ những tin nhắn chuyện trò mỗi đêm, nhớ bài hát cậu từng hát cho tớ nghe.

Tớ nhớ nụ cười của cậu.

lo_lang_2

Chính tớ là người lựa chọn chấm dứt mọi chuyện vậy mà cuối cùng người không buông bỏ được lại là tớ.

Có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại, chẳng bao giờ có cơ hội nhìn thấy nhau nữa. Hằng ngày tớ chỉ còn biết dõi theo câu qua mạng xa hội. Hàng ngày vẫn chờ giờ tan ca thấy cậu online cũng thấy nhẹ nhõm rất nhiều.

Chúng ta hai con người xa lạ bỗng trở nên thân quen nhờ ở cùng xóm trọ thuở còn là sinh viên. Nơi những con người xa quê được gom lại chung một nơi, đùm bọc nhau, quan tâm, giúp đỡ, thân thiết với nhau như anh chị em trong nhà. Có lẽ tớ sẽ chẳng thể nào quên khoảng thời gian sống vui vẻ tại xóm trọ đó. Nơi có những con người vui vẻ, tốt bụng và không thể thiếu những trò đùa nghịch dai của tụi sinh viên. Ở nơi đó tớ đã được giúp đỡ và chăm sóc rất nhiều. Và cũng chính nơi đó tớ có cậu. Cậu là người luôn trêu đùa tớ nhưng lại là người luôn bênh vực và quan tâm tớ nhất.

Cậu là một người con trai ấm áp, hiền lành, miệng luôn thốt ra những câu đanh đá ghê gớm nhưng lại biết quan tâm người khác. Chúng ta đã từng tranh cãi nảy lửa về những vấn đề không đâu, và cũng từng tâm sự thâu đêm khi có chuyện buồn. Từ bạn bè mà chúng ta trở nên thân thiết lúc nào không hay. Tớ đã từng ước giá thời gian có thể dừng lại ở những khoảnh khắc ấy có lẽ chúng ta sẽ hạnh phúc thật nhiều.

tinh_ban

Ngày ra trường, sau thời gian vật lộn không tìm kiếm được công việc  như ý, tớ đã quyết định về quê để làm việc. Cả tớ và cậu đều đã buồn rất nhiều. Tớ không nghĩ rằng tớ lại thương cậu nhiều đến vậy. Rời xa là điều không ai mong muốn, nhưng có những tình cảm rời xa lại là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai.

Tớ đã từng hạnh phúc khi cậu nói thích tớ nhưng tớ lại không đủ can đảm để đón nhận. Cậu quá hoàn hảo, chúng ta có nhiều khác biệt, lại còn ở xa nhau. Tớ sợ tình cảm ấy chẳng bền, sợ tớ lại bị bỏ rơi. Và chính tớ đã từ chối, tớ biết cậu buồn, và cậu đã quyết định buông bỏ. Ngày ấy có lẽ tớ chưa nhận ra rằng tình cảm mình đủ lớn và cũng chưa đủ tự tin rằng chúng ta sẽ có một kết quả thật đẹp. Tớ sợ ngay cả tình bạn ấy sẽ chẳng còn. Và giờ tớ đã mất cả hai. Thương cậu là điều không thể ngờ, và càng không thể ngờ chúng ta đã trở thành hai người dưng xa lạ. chính tớ là người không biết giữ lấy niềm hạnh phúc ấy vậy thì giờ tớ lấy quyền gì để hối hận cậu nhỉ.

Chúng ta đã ở bên nhau ba năm, ba năm trong cái tình cảm mập mờ ấy. Rồi đến lúc cũng đã chấm dứt. Có lẽ đó là điều tốt nhất cho chúng ta nhỉ.

chia-tay-nhung-khong-no-quen

Ra trường đi làm mỗi đứa một nơi cũng đã được hai năm, và cũng một năm rồi chúng ta không còn liên lạc. Tình cảm của tớ vẫn vậy, vẫn như khi chúng ta còn ở bên cạnh nhau. Thi thoảng tớ vẫn thấy cậu trong giấc mơ, thấy lại nụ cười tươi của cậu. Chưa bao giờ tớ nghĩ rằng quên một người lại khó khăn và mất nhiều thời gian như vậy, có lúc vô tình nghe ai đó nhắc tới cậu cũng chỉ biết mỉm cười và cất lại nỗi buồn trong lòng.

Nhiều lúc tớ đã từng nghĩ nếu ngày ấy tớ cũng như cậu, thử nắm lấy tình cảm này một lần liệu kết quả giờ có khác. Nhưng mọi thứ đã qua, người không biết giữ là tớ, người sai là tớ. Mọi người vẫn nói tớ mạnh mẽ, lý trí đến vậy mà giờ tớ lại thấy mình mềm yếu quá. Cũng muốn tìm được một nơi để gục đầu khóc cho đã đời, cho vơi đi những phiền muộn không thể bày tỏ cùng ai.

Những ngày đông mưa lạnh như hôm nay tớ lại nhớ cậu nhiều hơn. Tớ không rõ là bao nhiêu lâu nữa tớ sẽ quên đi cậu, nhưng đáng sợ nhất là tớ không nỡ quên đi cậu. không nỡ quên đi khoảng thời gian tươi đẹp ấy, không nỡ quên đi những cảm xúc tớ đã từng dành cho cậu. Và không nỡ quên đi cậu một người con trai tớ đã dành trọn vẹn tình cảm của mình trong những năm tháng đã qua.

Hiện tại có lẽ tớ vẫn chưa đủ cao thượng để chúc cậu ngày sau sẽ hạnh phúc, tớ vẫn rất sợ có một ngày sẽ phải nhìn thấy cậu hạnh phúc bên cạnh một người con gái khác. Nhưng rồi có lẽ đến một thời điểm nào đó, tớ cũng sẽ quên đi được cậu, sẽ vui vẻ để nhìn cậu hạnh phúc. Và chúng ta sẽ có thể nhìn nhau mỉm cười khi còn gặp lại.

© Thy – blogradio.vn

Xem thêm: Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

Em ổn rồi, anh hạnh phúc đi thôi

Em ổn rồi, anh hạnh phúc đi thôi

Quá khứ ngày còn trẻ Là kỉ niệm mà thôi Em giờ đã ổn rồi Anh hạnh phúc đi thôi.

Hãy lạc quan lên vì ngày mai trời sẽ sáng

Hãy lạc quan lên vì ngày mai trời sẽ sáng

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi, vì mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Hãy giữ cho mình chút lòng tự trọng, vì cuộc đời này không con đường cùng, chỉ có người suy nghĩ không thông mà thôi. Cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra. Hãy lạc quan mà sống vì ngày mai trời sẽ sáng.

Chúng mình hẹn nhau phía sau tan vỡ

Chúng mình hẹn nhau phía sau tan vỡ

Hẹn gặp anh phía sau tan vỡ để em học cách gánh gồng mạnh mẽ bước về phía chông chênh, nếu chẳng may vết thương ngày cũ lại một lần nữa gọi trái tim em bước vào.

Hãy bắt đầu biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Hãy bắt đầu biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Ba cũng mong con có thể thấu hiểu, có thể thông cảm cho những lần mẹ con cáu gắt. Con gái à, ba mong con lớn lên có một trái tim tràn ngập thương yêu, và thương yêu ấy hãy bắt đầu từ biết yêu và hiểu mẹ, được không con?

Con mong bố luôn trẻ mãi

Con mong bố luôn trẻ mãi

Tôi muốn bố tôi, trẻ mãi ra. Để khi tôi hát, từng lời ca. Bố tôi ngồi cạnh, làm khán giả. Vỗ tay cổ động, tặng tôi quà.

Sông La quê tôi

Sông La quê tôi

Những ngày lũ lụt kinh hoàng của năm 2020, khi mà đâu đâu trên báo chí, truyền hình cũng là những hình ảnh của nước lũ, của mất mát, con sông La cũng ngầu đục và nước dâng trào như đôi mắt đau đớn và những giọt nước mắt vỡ òa của người dân xứ Nghệ.

back to top