Chị tôi
2013-07-04 08:29
Tác giả:
Chị quen anh đã lâu, lúc tôi còn là học sinh lớp 10. Thuở ấy, tôi chưa hiểu gì là yêu, cũng như chưa biết được sự phản đối của gia đình tôi về người mà chị đang quen. Ấn tượng còn đọng lại trong tôi là những cuộc cãi vã mỗi khi chị gọi điện về cho gia đình. Với mục tiêu đỗ đại học, tôi dồn hết tâm trí cho việc học nên hầu như không quan tâm đến chuyện đó.
Sài Gòn trong tôi lúc ấy đầy mộng mơ, cuốn hút. Có biết bao điều thú vị đang chờ tôi ở nơi ấy. Nơi có ánh đèn lấp lánh, có những tòa nhà thật đẹp, có nhiều cửa hàng lớn thật lớn mà trên tivi tôi vẫn thường thấy. Lúc ấy, chị vẫn hay động viên, vẫn những lời ấm áp, giọng điệu nhẹ nhàng. Chị có dáng người thanh mảnh, tôi mắt to, cái sống mũi cao. Mọi người quý chị ở cái tính nhu mì, rất con gái. Dù có chuyện không vui hay bực bội, chị vẫn nói bằng giọng khe khẽ, nhè nhẹ, như đang thì thầm.

Sinh ra ở vùng quê nghèo, là cô gái tỉnh lẻ, chị không cầu kỳ, không son không phấn, bên ngoài chị cũng mộc mạc như chính tính cách của chị. Vì gia đình tôi khó khăn nên chị đã nguyện từ bỏ ước mơ bước vào giảng đường đại học. Chia tay mái trường cấp ba, với tấm bằng tốt nghiệp, chị khăn gói vào Sài Gòn tìm việc làm để có tiền trang trải khó khăn của gia đình cũng như cho hai em có thể tiếp tục việc học.
Nơi đất khách quê người, những ngày đầu, chị gặp không ít khó khăn.Và chị đã gặp anh, người đã cùng chị vượt qua những khó khăn ấy. Tôi không trực tiếp chứng kiến, chỉ sau này tôi nghe chị kể lại bằng giọng nói hơi run run, nghẹn ngào. Tôi nhớ lúc chị kể, trong đôi mắt to, tròn xoe ấy chợt long lanh.Tôi hiểu chị sắp khóc, nhưng chị cố gượng. Khi ấy chị vội lảng sang chuyện khác.
Tình yêu của anh chị không xa hoa, lung linh, huyền ảo mà nó bình dị bởi những đêm khuya anh vội vã chở chị trên chiếc xe đạp cũ sau giờ tăng ca. Những buổi sáng sớm anh đợi chị để đến chỗ làm cho kịp giờ. Chiếc xe đạp nhỏ đã đưa chị tôi vòng hết các dãy phố cổ kính, hiện đại, tấp nập. Giọt mồ hôi anh rơi đầy trên trán, ướt đẫm cả bờ vai. Nhưng đổi lại là nụ cười tươi như hoa của chị. Hạnh phúc vốn dĩ giản đơn như thế, mộc mạc như thế.
Thế nhưng cuộc sống nào phải như mơ, như người ta vẫn thường hay nói vui: “Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ”. Cái ước mơ về ngôi nhà nhỏ, có tiếng cười trẻ thơ, có bữa cơm ấm áp gia đình sao giờ lại xa vời, nó nằm ngoài tầm với của anh chị, khi tình yêu ấy vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía gia đình tôi. Tôi nhiều lần hỏi má vì sao phản đối anh chị. Tôi thấy anh là người tốt, chịu thương, chịu khó. Câu trả lời của má chỉ đơn giản là vì tuổi tác anh chị không hợp. Nhưng bây giờ tôi cũng đã lớn, cũng hiểu được phần nào nguyên nhân má phản đối. Âu cũng là vì anh không có nghề nghiệp ổn định, mặc dù anh có chí cầu tiến, chịu thương chịu khó, nhưng bao nhiêu đó chưa đủ để đảm bảo cho cuộc sau này. Chị tôi lại được nhận vào môt công ty không lớn nhưng thu nhập ổn định. Điều này càng làm việc hai người đến với nhau trở nên khó khăn hơn.
Tôi thương chị, cũng cảm thông cho sự lo xa của má. Đứng giữa hai bên, một bên là chị, một bên là má, có lúc tôi cảm thấy nghẹt thở khi thấy chị cũng như má phải buồn. Mà phải chi tôi có thể tự lo cho mình, không vô dụng như bây giờ thì có phải tốt hơn. Tôi trượt đại học hai năm liền. Gia đình tôi gần như buông xuôi. Lúc tôi chán chường nhất thì chị vẫn ở bên cạnh, vẫn động viên tôi tiếp tục ôn luyện. Tôi đậu đại học, chị gác lại chuyện tình cảm của mình để tập trung lo cho tôi.
Sài Gòn về đêm những cặp tình nhân đưa đón nhau, chị vẫn từ cơ quan rồi về nhà trọ, vẫn lặng lẽ như chị của ngày nào. Nhưng tôi biết, chị vẫn không nguôi nhớ về anh. Tôi phát hiện chị ít cười hẳn, đôi mắt chị thường nhìn xa xăm, ẩn sâu trong đôi mắt ấy là nỗi buồn thầm kính. Còn anh, vẫn đợi chị dù đã bước vào tuổi ba mươi, cái tuổi mà đáng lẽ phải có một gia đình nho nhỏ như bao người khác.
Đôi nhẫn, một đám cưới nhỏ với sự hiện diện của gia đình hai họ vẫn còn bỏ ngỏ. Nó vẫn là ước mơ từ lâu của một đôi tình nhân không còn trẻ nữa.Trong những giấc mơ của mọi người ở đất Sài Thành có hai giấc mơ giống nhau. Và cũng có một lời chúc phúc từ đứa em gái vô dụng với người chị bao dung, độ lượng. Không biết có phải vì ước mơ của đôi tình nhân ấy chưa thể thực hiện mà thành phố ồn ã này cũng thấu hiểu được tấm chân tình ấy. Sài Gòn hôm nay buồn man mác bởi những cơn mưa dầm,khiến con người buồn miên man, day dứt.
- Gửi từ Trần Thuyên <tranthuyenbc91@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


