Cháo và kem Plan
2021-12-22 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Nó nhớ hồi nó mới học đại học năm đầu, nó than vu vơ là thèm cơm gà. Vậy mà ngoại lặn lội đi chợ mua đồ về làm cơm gà thật. Bà ngoại bây giờ thì không như vậy nữa. Cứ như thể mỗi năm qua đi, nó lại mất đi một chút của bà ngoại. Đó là lý do nó cố ép ngoại ăn.
***
Tô kem Plan để trong ngăn mát của tủ lạnh được hai ngày rồi. Mỗi lần nó mua cho bà ngoại ăn, bao giờ nó cũng kêu bỏ 5 cái kem Plan vào trong cùng một bì. Mặc kệ đã mấy lần bà ngoại kêu không được ăn nhiều trứng gà, không tốt đâu. Mặc kệ cho nó cũng nghĩ rằng ăn cùng một lúc quá nhiều trứng gà quả thật cũng không tốt lành gì. Nó từng đổ cả bốn cái trứng gà để ăn trưa. Ngán. Và sau vài ngày, nó thấy mình hơi thừa cân. Nhưng biết sao được. Nó đâu mua 5 cái kem Plan về để ngoại ăn cùng một lúc đâu. Bao giờ ngoại cũng sẽ để lại trong tủ lạnh ba, hoặc bốn cái để hôm sau ăn. Nó quá biết bà ngoại.
Ngoại có cái tật luôn khiến nó nổi điên lên cứ mỗi lần nó mua đồ ăn về. Ngoại ăn đâu vài muỗng, rồi sẽ than no. Kết quả là ngoại sẽ, hoặc là bỏ vào tủ lạnh để dành cho bữa sáng hôm sau, hoặc là sẽ lén nó đem đổ. Nó từng hét um lên với ngoại khi thấy ngoại đem đổ tô cháo vịt nó mua từ tối hôm trước. Rõ ràng là mới tối qua nó mua về, rồi ngoại ăn không hết, nên nó đành bỏ vào tủ lạnh. Rõ ràng là tô cháo không hư gì hết. Vậy mà ngoại nó nếm đúng một muỗng cháo đầu tiên, phán “Chua rồi!” rồi đem đổ nguyên tô cháo cho bà xách nước cơm heo. Nó tức không chịu nổi, bỏ lên nằm trên nhà trên. Hai bà cháu không nói với nhau nửa lời cho đến hai ngày sau. Nó lại lủi thủi đạp xe đi mua cháo về cho ngoại ăn đêm. Lần này, nó vừa trút cháo ra khỏi bì cho vào tô vừa “mát mẻ” với ngoại: “Ngoại mà không ăn hết là nhịn cháo từ giờ đó nhen! Con không bao giờ mua cháo cho ngoại ăn nữa đâu!”
Nó mua cháo cho ngoại ăn đêm ở tiệm này được bao nhiêu lâu rồi nhỉ? Nó nhớ từ hồi bà ngoại bị đau khớp không đi được hồi nó học đại học, nó đã mua cháo ở chỗ này rồi. Quán cháo gần trường đại học của nó. Bao giờ đi học buổi chiều về nó cũng ghé qua mua một tô mang về. Nhưng hồi đó ngoại còn khỏe. Ngoại không chỉ thích ăn cháo. Ngoại còn ăn những món khác. Ngoại còn ăn được bún bò. Nó nhớ có lần nó bắt ngoại ngồi ăn hết tô bún gần ba mươi ngàn. Thấy ngoại ăn hết, lòng nó như nở ra từng khúc ruột vậy. Còn có lần ngoại thèm ăn bánh mì. Nó đi mua bánh mì chỗ nó vẫn thường hay mua. Chỗ đó mắc, nhưng ngon. Hai bà cháu ngồi vừa coi ti vi vừa gặm bánh mì. Hôm nào đặc biệt, chẳng hạn như khi nó nhận được học bổng cuối kỳ, hay sinh nhật nó, hay những ngày lễ lạt thiên hạ tranh nhau ra đường ăn tiệm, nó cũng cố ý mua món đặc biệt cho ngoại, cốt sao cho cả nó và ngoại đều cảm thấy không bị lạc quẻ so với người ta, mà cũng để cho ngoại được ăn ngon.
Ngoại từng khen nức nở bún bò ở cái quán cách nhà nó ba con đường. Ngoại cứ kể mãi cái lần bà người thân họ hàng của ngoại bên Mỹ về chơi dẫn ngoại đi ăn bún bò ở chỗ đó. Thịt bò đầy tô ăn đến ngán thì thôi. Nước bún thì thơm nức mũi. Hồi xưa ngoại cũng từng mở hàng bún bò, nên món bún bò mà ngoại khen thì chắc chắn phải ngon miễn bàn. Nó mua được bún bò ở chỗ đó đúng ba lần. Trong bốn năm đại học. Giờ thì nó không mua nữa, kể từ cái lần cuối cùng nó mua tô bún gần năm chục ngàn về cho ngoại ăn mà ngoại chê dở. Ngoại ăn đúng nửa tô, rồi để cho chỗ bún còn lại “hóa đá” trong tủ lạnh. “Ngoại từng khen bún bò chỗ đó ngon mà?” nó cố ép ngoại ăn cho hết tô bún. “Mắc lắm đó. Con còn không dám ăn.” “Ai biểu mày mua làm gì?”. Ngoại bắt đầu giở bài ngang ngược như mọi khi. “Bây giờ tao già rồi, ăn uống không như trước nữa đâu. Đừng có ép. Không tao ói ra mày ráng mà dọn à!”
Từ ngày ngoại bị viêm khớp không đi lại được như ngày nào, bà cháu nó thỉnh thoảng lại hục hặc chuyện ăn uống. Người này thì cố ép người kia ăn bằng được, còn người kia thì cứ vô tâm đến phát bực. Nó nhớ hồi nó mới đậu đại học, ngoại mệt phải nằm viện hai ngày trời. Chị họ nó lên thăm về kể ngoại cứ một hai đòi về khi nghe chị kể nó ở nhà ăn toàn mì gói. Nó nhớ hồi nó mới học đại học năm đầu, nó than vu vơ là thèm cơm gà. Vậy mà ngoại lặn lội đi chợ mua đồ về làm cơm gà thật. Bà ngoại bây giờ thì không như vậy nữa. Cứ như thể mỗi năm qua đi, nó lại mất đi một chút của bà ngoại. Đó là lý do nó cố ép ngoại ăn. Ngoại phải ăn thật ngon, thật bổ, thật nhiều thì mới không bỏ nó như mẹ nó. Nó chỉ biết có ngoại. Và thứ duy nhất nó có thể làm, và muốn làm tốt là phải săn sóc miếng ăn cho ngoại. Vậy mà ngoại cứ như không hiểu? Mỗi lần bà cháu nó cãi nhau, là y như rằng ngày hôm sau cả làng xóm đều hay. Nhà nhỏ như cái ổ chuột. Sát vách nhau còn nghe rõ mồn một chuyện riêng tư thầm kín. Cứ mỗi lần nó bực dọc bưng lên cái tô đồ ăn ngoại đã cất vào tủ lạnh trước đó, ngồi trông ngoại ăn cho bằng hết, là thể nào bà ngoại nó cũng sẽ tru tréo lên: “Người ta già có con có cháu lo cho miếng ăn giấc ngủ. Người bằng tuổi tao là phải có người hầu kẻ hạ. Vậy mà giờ đây tao có một thân một mình, còn bị cháu nó nạt nộ bắt bẻ nữa!”. Nó đe ngoại: “Ngoại mà ăn không hết đem đi đổ là con sẽ không bao giờ mua gì nữa cho ngoại ăn đâu!” “Thì tao nhịn cũng được, tao gửi người ta mua đồ tao ăn, để người ta nói mày là đứa cháu hỗn với ngoại như gấu ngựa!”
Lần đầu tiên nó chứng kiến ngoại đổ nguyên cả tô cháo vịt nó mới mua tối hôm qua vào thau nước cơm heo, nó điên tiết nói với ngoại: “Con thề có chết con cũng không bao giờ mua cháo cho ngoại ăn nữa đâu!”. Khi ấy, nó ấm ức vô cùng. Nó nhớ lại tối hôm trước, ngoại mới nghe thấy tiếng nó de xe đạp vô nhà là hỏi: “Con có mua gì cho ngoại ăn không? Ngoại đói bụng quá!” - hoàn toàn mâu thuẫn với nét mặt bình thản đến đáng ghét của ngoại sáng hôm sau. “Ngoại có bị lẫn không vậy?”. Nó đổ dồn mọi uất ức vào cái nhìn hằn học của mình trút lên ngoại, khi ngoại quay lưng cầm cái tô đi vào nhà bếp rửa.
Bà chị bán cháo vịt ở quán đó nhớ mặt nó. Điều đó càng khiến cho nó khó chịu. Chị cứ mỗi lần gặp nó tới mua lại đon đả, “Vẫn như cũ hả em?” mà không cần nghe nó nói gì luôn. Có hôm chị đổ cháo đầy lút một bì luôn, vẫn không quên hỏi nó: “Em mua cho ai ăn mà bữa nào cũng mua vậy?” với nụ cười tỏ vẻ hào phóng. Nó khó chịu hơn nữa khi có một ngày, chị gọi nó vào trong quán hỏi thầm: “Em có thiếu quần áo không? Chị có đứa em mới cho bịch đồ nhiều quần áo lắm!”. Mặc cho nó cố cười để từ chối lịch sự nhất có thể, ngày hôm sau tới mau cháo, chị vẫn dúi nguyên vào tay nó bì đồ si đa tú hụ nào toàn quần jeans với áo thun mà nó không bận vừa. Tại sao nó lại cứ phải ngày nào cũng đi mua cháo ở quán này vậy chứ? Mỗi tối mà không ghé qua quán này, nó cứ thấy sao sao trong lòng. Như thể nó đang bỏ đói ngoại vậy. Gần hai năm từ hồi nó ra trường là hai năm ròng rã tối nào nó cũng đạp xe đi mua cháo. Nó cũng biết sợ, lỡ như có một ngày mình không phải đi mua như vầy nữa thì biết làm sao?
Trong thâm tâm, nó biết mình chẳng phải đứa cháu tử tế gì. Nó từng dùng không biết bao nhiêu từ ngữ độc ác để đốp chát lại bà ngoại. Nó biết như vậy là hỗn, là mất dạy, là không thể chấp nhận được dù có bào chữa bằng bất cứ cái cớ nào đi nữa. Nó tức giận, và mỗi khi tức giận, nó quên mất bà ngoại là người duy nhất trên đời này thương yêu và che chở cho nó vô điều kiện. Nó mua nhiều đồ ăn đêm cho ngoại, đến nỗi ngoại không ăn hết, đem bỏ vào trong tủ lạnh để hôm sau ăn, chẳng qua một phần là cũng vì nó ghét cái cảm giác phải đạp xe đi mua đồ ăn sáng cho ngoại vào bữa sớm. Từ hồi nó không kiếm nổi việc làm cho ra hồn sau khi ra trường, rồi đâm ra bất mãn, tối nào nó cũng phải uống thuốc chữa rối loạn lo âu mới mong đi ngủ được. Hai năm sau ngày tốt nghiệp, nó chưa bao giờ có được giấc ngủ sâu tự nhiên nào. Mỗi lần bị đánh thức giữa đêm vì tiếng ho khan của ngoại, nó không thể ngăn mình khỏi những ý nghĩ đen tối về tương lai của hai bà cháu nó. Thuốc khiến nó rất dễ bị kích động dù vui hay buồn. Nhưng thà như vậy còn đỡ hơn là trằn trọc cả đêm với nỗi sợ hãi ám ảnh dai dẳng chưa bao giờ buông tha nó. Nó nhớ cái hồi nó mới bị, đêm nào cũng la hét trong tức giận và sợ hãi tột độ mà chẳng thể nói với ngoại đang nằm rên rỉ vì cái lưng đau, nó luôn phát ngán mỗi khi ngoại nó thầm thì khấn vái: “Cầu trời lạy Phật, cầu xin các cô các bà các cậu tha cho cháu tôi, đừng phá cháu tôi nữa!”

Đợt này ngoại hình như hay quên. Sáng sớm nay, nó đang ngủ thì bị tiếng dép của ngoại đánh thức. Câu đầu tiên mà ngoại nói với nó như một quả bom nổ ngay giữa mặt nó. “Uả cháu tao đâu rồi? Con là ai mà ngồi đây?” Nó chết điếng người. Như thể người đang đứng trước mặt nó không phải là ngoại vậy. Ngoại đâu? Nó cũng muốn hét lên như vậy với người đối diện nó. Ngoại tôi đâu rồi? Nó lấy hết sức bình sinh lay mạnh người ngoại nó. Nó hét lên: “Con là ai đây? Ngoại bị sao vậy hả?” cho tới khi ngoại hỏi lại nó là ai lần thứ hai, nó nhận ra mình không còn đủ sức để la hét nữa. Nó đã hét khản cổ rồi. Cổ họng nó giờ đang bỏng rát. Người nó rã rời. Đây là những gì còn lại của hai bà cháu ư? Cái ngày mà nó sợ nhất đã đến rồi ư? Nó không cảm thấy nỗi đau đớn xé tim mà nó đã từng tưởng tượng mình sẽ cảm thấy. Nó nên cảm thấy nỗi đau ấy ngay lúc này, nhưng thay vào đó, điều nó muốn làm nhất lúc này lại là leo lên giường ngủ lại. Nó hậm hức lấy chân đá một cái vào giường ngoại nó. Tức giận. Tất cả chỉ có vậy. Phẫn uất. Hận. Tại sao chứ? Nó muốn nói thêm với ngoại câu gì thật độc ác, sao cho ngoại nghe thấy, để ngoại tổn thương như nó, hay hơn nó gấp trăm lần cho hả. Nhưng nó biết ngoại chẳng thể nghe nổi điều gì đó nữa. Nó để mặc cho bà ngoại lom khom cái lưng gù xuống nhà vệ sinh đi tiểu. Khi đang nằm trên giường, cố vục mặt vào cái gối quen thuộc để dỗ lại giấc ngủ, nó nghe thấy tiếng ngoại từ dưới nhà vệ sinh vang lên, như thể ngoại nó đang đóng kịch cho nó coi vậy: “À, sao giờ già rồi hay quên dữ vậy trời.”
Tô kem Plan ngoại ăn hôm qua đến giờ vẫn chưa đụng tới nữa. Nó đóng tủ lạnh lại, trước khi đạp xe ra khỏi nhà. Tối nay, ngoại ăn cháo không?
© Toàn Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 447: Những giọt nước mắt của cha
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”






