Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Chàng trai từng là của tôi hôm nay kết hôn rồi!

2022-12-21 01:30

Tác giả: Young


blogradio.vn - Ngày chia tay là một buổi chiều đầy gió, anh vẫn là anh như mọi ngày, vẫn bên tôi, vẫn nắm tay tôi dịu dàng, còn tôi sóng cuộn trong lòng chỉ mình tôi biết. Lí do chia tay là do không hợp, tôi đã nói với anh như thế với gương mặt lạnh tanh, không khóc, anh còn nghĩ tôi đùa vì mới hôm qua thôi chúng tôi còn ngọt ngào đến thế.

***

Anh học kế toán ở một trường cao đẳng gần nhà tôi, chúng tôi gặp nhau trong bữa tiệc sinh nhật của một người bạn chung. Lần đầu gặp mặt tôi đã trúng tiếng sét ái tình với anh, có lẽ anh cũng vậy, sau buổi sinh nhật anh chủ động nhắn tin làm quen, nói chuyện quan tâm tôi, dần dà theo thời gian chúng tôi chính thức hẹn hò vào một ngày cuối thu.

Chúng tôi yêu nhau, rong ruổi cùng nhau trên những con đường quen thuộc, la cà quán xá cùng nhau trong những ngày cuối tuần, những cái ôm hôn chào tạm biệt, những cái nắm tay nhẹ nhàng, cũng khiến tim tôi run lên vì hạnh phúc.

Ba năm là khoảng thời gian không ngắn cũng chẳng dài, anh bắt đầu đi thực tập, tôi cũng bị cuốn vào những kì thi cử, bận rộn là thế nhưng chúng tôi vẫn giành thời gian cho nhau. Cùng nhau đi qua biết bao buồn vui, cũng giận hờn, cãi vã, làm lành rồi chia tay cũng năm bảy lần như biết bao cặp đôi khác.

Cứ ngỡ rằng mọi chuyện sẽ êm đềm trôi qua như thế, đôi ba lần tôi đòi anh đưa về nhà nhưng anh đều tìm lí do để từ chối, đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu lí do thật sự là gì, có lẽ chăng là do chúng tôi đang ở cái giai đoạn chông chênh nhất của cuộc đời khiến anh không chắc chắn chuyện tình cảm với tôi. Hỏi tôi rằng có buồn không? Có để ý không? Tất nhiên rồi, hơn ba năm bên anh tôi đã bao lần xung đột với gia đình, họ hàng chê anh tôi không để ý, người nhà cấm tôi yêu anh nhưng tôi vẫn cố chấp, không hé răng nửa lời nói gì vì tôi sợ anh buồn, sợ anh tổn thương.

Tôi chẳng có gì hơn anh nhưng định kiến sự khác biệt tôn giáo, vùng miền đã ăn sâu vào tiềm thức con người, ngày qua ngày mọi người gieo vào đầu tôi, nó ám ảnh tôi, khiến tôi thấy mệt mỏi, tôi buông xuôi và cũng chọn cách buông tay anh.

Ngày chia tay là một buổi chiều đầy gió, anh vẫn là anh như mọi ngày, vẫn bên tôi, vẫn nắm tay tôi dịu dàng, còn tôi sóng cuộn trong lòng chỉ mình tôi biết. Lí do chia tay là do không hợp, tôi đã nói với anh như thế với gương mặt lạnh tanh, không khóc, anh còn nghĩ tôi đùa vì mới hôm qua thôi chúng tôi còn ngọt ngào đến thế. Có lẽ anh cũng bất ngờ vì không biết tôi lại dở chứng gì nữa đây, nhưng để đưa ra quyết định này tôi đã suy nghĩ rất lâu, đã khóc rất nhiều, tôi mong anh tìm được người phù hợp hơn tôi.

Anh níu kéo tôi, nói sẽ đưa tôi về nhà anh chơi nhưng tại thời điểm đó thì tâm trí tôi nào còn suy nghĩ được gì.

Sau ngày đó tôi xoá liên lạc với anh, tôi trốn tránh thực tại, trốn anh, tôi đặt vé bay về quê ba mẹ và ở cùng người dì của tôi, còn anh cũng vật vã một thời gian, chắc anh hận tôi và ghét tôi lắm. Tôi đổi nick facebook, đổi số điện thoại cắt đứt mọi liên lạc với anh, chỉ vì tôi sợ khi nhìn anh trái tim tôi lại rung động thêm một lần nữa, dù vậy tôi vẫn dõi theo anh thông qua bạn bè chung của hai đứa. Bây giờ nghĩ lại tôi tự hỏi mình rằng ngày ấy nếu anh đi tìm tôi thì liệu chúng tôi có thể trở về bên nhau không?

Đôi ba lần gặp lại nhau nhưng anh và tôi chỉ nhìn nhau rồi vội lướt qua, tôi luôn trốn ánh mắt của anh, phần vì sợ người yêu hiện tại của tôi sẽ buồn, phần vì thấy có lỗi với anh. Ba năm sau tôi lấy chồng, không phải người tôi yêu nhất nhưng là người đến với tôi lúc tôi đau khổ nhất và vào một thời điểm thích hợp nhất. Còn anh không về quê mà vẫn ở đây, tốt nghiệp xong anh cũng tìm được công việc phù hợp, yêu thêm dăm ba người và rồi anh kết hôn

Mới hôm qua thôi tôi thấy ảnh cưới của anh cùng người con gái khác, tự nhiên tôi lại thấy buồn đến thế, buồn vì đoạn tình cảm ngày xưa, buồn vì nhớ tới những lời ước hẹn mà chẳng thể cùng nhau thực hiện.

Anh đã làm chú rể khoác lên mình bộ vest màu đen

Em cũng làm cô dâu mặc chiếc váy sare màu trắng

Nhưng chỉ là chúng ta chẳng cùng nhau sánh bước, chẳng cùng kí vào tờ hôn thú của nhau

“Gửi anh chàng trai nhân mã”

“Suốt những năm qua em trốn tránh nhưng hiện tại em đã đủ tự tin đối mặt với anh, khi mà cả hai ta đều có gia đình nhỏ, em thật lòng chúc anh hạnh phúc, cuộc đời em có nhiều điều hối hận nhưng được gặp anh và yêu anh là điều em không bao giờ ân hận, nếu có kiếp sau vẫn mong được bên anh thêm một lần nữa. Chúc anh ngày tháng sau này hạnh phúc ấm êm, cơm nóng đợi bàn, người thương chờ cửa!”

Nếu lỡ mai này ở đâu đó anh vô tình đọc được những dòng này chỉ mong anh còn nhớ có người đã từng yêu anh như thế

“BNAP 011294”

© Lâm Yến - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Anh đã có bản tình ca cho riêng mình | Radio Tình Yêu

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top